Tướng quân ở trên, ta ở dưới Chương 4


ツ Chương 4: Động phòng hoa chúc ツ

 

Hạ Ngọc Khuyết thật là có con mắt tiên liệu trước.

Anh ta sớm đã có sự chuẩn bị sẵn. Trong lúc Hạ Ngọc Cẩn định trèo tường chạy trốn, anh ta đã kéo cậu ta lại, bấm mấy cái huyệt trên cơ thể Hạ Ngọc Cẩn, khiến cậu ta mồm không nói được, cơ thể không động đậy được, đồng thời ghìm chặt hai bên cậu ta để khống chế nhất cử nhất động, tránh không cho cậu ta lại gây ra hậu hoạ.

Giờ lành vừa đến, nhạc mừng nổi lên, kiệu hoa từ từ đi tới trước sự chứng kiến của mọi người.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên, ta ở dưới Chương 3


ツ Chương 3: Của hồi môn ツ

 

Hôn sự của Hạ Ngọc Cẩn và Diệp Chiêu không cao quý bằng Hoàng thượng lấy vợ, không xa hoa bằng công chúa lớn đi lấy chồng, cũng không náo nhiệt bằng hôn yến của Khánh vương phủ, nhưng vì thân phận đặc biệt của tướng quân và thân phận hoang đường của Quận Vương, nên được sự quan tâm hơn tất cả các hôn lễ khác ở kinh thành trong vòng một trăm năm trở lại đây.

Tân nương Diệp Chiêu từ nhỏ đã không có dáng dấp của phụ nữ, chỉ say mê võ thuật và binh pháp, được trời phú nên cả hai người anh đều không phải là đối thủ của Diệp Chiêu. Vì vậy tổ phụ và phụ thân của Diệp Chiêu vô cùng đau lòng xót xa, nuôi nấng cô như một người con trai, cố gắng quên thân phận nữ nhi của cô mà thật sự coi cô là một đứa con trai. Vả lại tám năm chinh chiến ở cùng với binh lính, chẳng được học hành gì trong quân đội, ban ngày hành quân đánh trận bàn về trận pháp, ban đêm uống rượu ăn thịt bàn về phụ nữ. Cái ý thức sai lầm về giới tính đó từ lâu đã trở thành thói quen của Diệp Chiêu, ngấm vào xương tuỷ, khó mà thay đổi. Thêm nữa Diệp Chiêu lần đầu tiên tiếp quản hai mươi vạn đại quân ở kinh thành, mọi việc đều rất bận, có lúc làm đến mức không về nhà, vì vậy bản thân Diệp Chiêu ngay từ đầu đã không hề có ý thức là mình phải lấy chồng.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên, ta ở dưới Chương 2


ツ Chương 2: Bạch mã Hoàng tử ツ

 

Đức Tông năm thứ mười ba. Đang là mùa đông. Những con phố ở Thượng Kinh đã được quét dọn sạch sẽ nay lại tích thêm một lớp tuyết mỏng. Người dân trong những chiếc áo dày đứng chật ních hai bên đường, chen chúc nhau không hiểu để xem cái gì đó. Ở giữa đường, mấy con ngựa chạy báo tin hoả tốc hết con này đến con khác. Vũ vệ quân đang hò hét, phải mất rất nhiều công sức mới ngăn cản được sự đùn đẩy của mọi người.

Quan niệm xã hội của Đại Tần khá thoải mái, nam nữ không phải chịu sự hà khắc. Những cô gái con nhà nghèo có thể theo bố mẹ hoặc phu quân ra ngoài xem không khí náo nhiệt. Trong khi đó, những cô gái bạo dạn con nhà phú quý thì che mặt, ngồi trên gác ở các quán rượu, thì thầm to nhỏ, cười nói duyên dáng, mong ngóng nhìn ra xa.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên, ta ở dưới Chương 1


ツ Chương 1: Hôn sự khó xử ツ

 

Thời gian này Đại Tần đang có việc hỷ.

Đại tướng quân trấn thủ Mạc Bắc là Diệp Chiêu chinh chiến tám năm, cuối cùng đã phá tan được đô thành Tây Man, rửa được mối hận trước đây, không những lấy lại được lãnh thổ mà còn bắt chúng phải cúi đầu phục tùng.

Tin vui truyền đến, cả kinh thành vui mừng rộn rã, bá quan văn võ ai ai cũng ca ngợi công đức, thi nhau tán dương Trấn Bắc tướng quân là anh hùng đệ nhất thiên hạ.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Chương 4


✥ Chương 4 ✥

 

Giờ tự học buổi sáng kết thúc, cô bạn thân và cũng là cô bạn hàng xóm cùng khu nhà – Đàm Viên Viên chạy từ đầu lớp xuống cuối lớp, đặt mông ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, ra vẻ thần bí nhìn xung quanh một lượt rồi mới áp sát người vào Khánh Đệ.

“Khánh Đệ!” Vừa gọi xong, Viên Viên phát hiện Diêu Cảnh Trình ngồi bàn trên đã hơi ngả đầu về phía sau, rõ ràng có ý muốn nghe trộm, Viên Viên cầm chiếc bút của cô bạn ngồi bên cạnh Khánh Đệ lên gõ vào đầu cậu ta một cái: “Diêu Cảnh Trình, tối qua mình bị cảm phải nghỉ học, cậu nhân lúc mình không có mặt lại bắt nạt bạn mình phải không?”.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Chương 3


✥ Chương 3 ✥

 

Tối hôm đó Ái Đệ không những không về nhà ăn cơm mà ngay cả lớp tự học buổi tối cũng không đến, trước khi bước chân vào cửa nhà cô còn nhẩm lại những lời giải thích nói đỡ cho nó, nhưng vừa mở cửa đã nghe thấy giai điệu vui vẻ của bộ phim “Hoàn Châu Cách Cách” và tiếng cười nói của Ái Đệ.

Mẹ cô và Ái Đệ đang ngồi trên ghế sô pha xem tivi, thấy cô vẫn đứng nguyên ở cửa, mẹ cằn nhằn nói: “Sao về muộn thế? Bên ngoài trời đang mưa, đêm hôm khuya khoắt còn lang thang ở đâu không chịu về nhà”.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Chương 2


✥ Chương 2 ✥

 

Mùa đông năm 1998

Vào buổi chiều cái ngày huyện Vấn Sơn nâng cấp lên thành phố, quảng trường Nhân Dân mới xây chiêng trống vang trời. Một trong những lớp học của trường Vấn Sơn, ngôi trường trung học chỉ được ngăn cách với quảng trường mới xây bằng một bức tường, Thẩm Khánh Đệ chau mày, cố gắng tập trung lắng nghe tiếng của cô chủ nhiệm kiêm giáo viên ngữ văn giữa đám âm thanh ầm ầm như tiếng bom.

Cô giáo Dư khi nói rõ ràng đã cao giọng hơn bình thường rất nhiều, hai bên tóc mai khẽ đung đưa, bà bất lực dừng lại một lát, liếc mắt về phía cửa sổ vài giây, cúi đầu lấy ra một bảng danh sách, ho một tiếng, rồi lại bắt đầu nói.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Chương 1


✥ Chương 1 ✥

 

Nhờ ánh sáng bên ngoài cửa sổ, Thẩm Hân Địch có thể nhìn thấy nóc nhà của căn hộ kiểu cũ phía đối diện đã bị tuyết phủ dày thành tầng tầng lớp lớp. Những khe hở nơi cửa sổ bị gió lùa vào mấy ngày trước cô đã dán vải bạt để bịt lại, giờ thậm chí còn chẳng thể nghe được tiếng gió. Không khí khô hanh trong phòng vẫn còn sót lại mùi rượu, hương cam thanh mát lẩn khuất lan tỏa trong không trung từ giàn tản nhiệt của điều hòa.

Đọc tiếp

Thành phố hoang vắng Chương 36


☮ Chương 36 ☮

 

Kết quả là sau hai lần gặp Thái Hồng, anh chàng bác sĩ họ Giang đó không thèm hẹn cô thêm lần nào nữa.

Lần gặp đầu tiên tại quán cá phê, bác sĩ Giang khôi ngô, cao ráo, lịch sự, nho nhã, nhìn qua đã biết đây là con cháu của người làm công việc mang tính kỹ thuật cao, cuộc đời sung túc, sự nghiệp thành công, biết hưởng thụ, giỏi chuyên môn, sở thích tao nhã, không hứng thú với chính trị, thậm chí, đến những người để kiểu tóc hao hao giống mấy chính khách cũng ghét luôn.

“Cô Hà ngày thường thích làm gì?” Bác sĩ Giang hỏi.

Đọc tiếp

Thành phố hoang vắng Chương 35


☮ Chương 35 ☮

 

Sau khi Quý Hoàng bỏ đi, Thái Hồng cũng chẳng quằn quại, dật dờ làm cái xác không hồn như mấy cô nữ chính thất tình trong các bộ phim truyền hình. Cô cảm thấy điều khác biệt lớn nhất giữa mình với những người đó là bản thân đã trải qua sự huấn luyện lý luận nghiêm khắc, núi có cao cũng chẳng cao hơn mặt trời, tình yêu có lớn cũng chẳng lớn hơn sự nghiệp, không cần thiết vì một trắc trở mà dừng theo đuổi sự nghiệp. Đương nhiên cô cũng chẳng có giây phút nào thực sự vui vẻ, cứ ngẩn ngơ đi theo bánh xe thời gian, trở về cuộc sống thường ngày, chỉ cần theo khuôn phép, nề nếp, cuộc sống cũng sẽ thoải mái, ít ra không phải chịu áp lực về mặt tinh thần.

Đọc tiếp

Thành phố hoang vắng Chương 34


☮ Chương 34 ☮

 

Từ núi Ưng Nhãn quay về, suốt hai tuần liền Thái Hồng không đến trường.

Một là vì cô có ý muốn tránh mặt Quý Hoàng. Hai là bài luận mà Quý Hoàng giúp cô sửa cuối cùng cũng nhận được hồi âm. Vì đây là cuốn tạp chí có uy tín nhất nhì trong giới học thuật, yêu cầu rất cao, bài luận gửi đi từ lâu, lâu đến nỗi cô ngỡ rằng đã hết hi vọng thì bỗng nhiên tổng biên tập gửi e-mail đến, tỏ ý cân nhắc sử dụng bài của cô, đồng thời đưa ra năm ý kiến để cô chỉnh sửa. Từ trước đến giờ, Thái Hồng xác định mình thuộc dạng phụ nữ vì sự nghiệp, huống chi bây giờ lao đầu vào học thuật sẽ khiến con tim đang rối bời của cô có được một sự phân tâm cần thiết. Thế là cô nhốt mình trong phòng, dốc sức sửa bài suốt bảy ngày liền, gửi đi lại bị trả về và yêu cầu tiếp tục chỉnh sửa, tăng thêm phần nội dung. Đến thư viện tỉnh tra tài liệu suốt hai ngày, lại tốn mất bốn ngày trau chuốt câu chữ, kiểm tra, đối chiếu các dẫn chứng, lại gửi đi lần nữa, tổng biên tập mới hồi âm báo rằng đồng ý cho đăng bài.

Đọc tiếp

Thành phố hoang vắng Chương 33


☮ Chương 33 ☮

 

Không biết tự bao giờ, trong tòa nhà mà Thái Hồng ở có một tin đồn rằng, Thái Hồng không phải con ruột của cha mẹ cô.

Lần đầu nghe được tin đồn này là lúc Thái Hồng tám tuổi. Hôm đó cô đánh nhau với San San sống ở tầng ba, San San đánh không lại cô bèn gân cổ mắng: “Hà Thái Hồng mày hung dữ cái quái gì hả? Biết không hả? Mày vốn là đứa mồ côi không ai cần! Cha mày không phải là cha ruột của mày, mẹ mày cũng chẳng phải mẹ ruột của mày, mày được họ nhặt từ bên ngoài về.” Thái Hồng chẳng để tâm lắm đến những lời đó. Ở khu xưởng mà cô sống, bọn trẻ con đánh thua thì cái gì cũng lôi ra mà mắng chửi được. Về nhà, cô kể hết với mẹ, Lý Minh Châu tức giận đùng đùng, lập tức kéo Thái Hồng đến tìm mẹ của San San nói lý lẽ. Thái Hồng còn nhỏ, lúc đó mẹ của San San sợ đến chết điếng, mặt trắng bệch, rối rít xin lỗi. Còn nhéo San San một cái thật mạnh trước mặt Thái Hồng: “Hừ! Con nhóc hư đốn này! Thái Hồng sao lại là con nuôi được chứ? Có con mới không phải con đẻ ấy, con là do mẹ nhặt từ thùng rác về đấy.”

Đọc tiếp

Năm tháng vội vã Phần 6


✫ Phần 6: Li biệt ✫

 

Phương Hồi nói: “Tạm biệt… chúng mình tạm biệt”.

1

Tết năm 2005, tôi và Phương Hồi cùng về nước.

Hồi đó chúng tôi đã trải qua thời kì khó khăn nhất, cuộc chiến tranh chống đói nghèo về cơ bản đã giành được thắng lợi, đợt thiên tai do trộm cắp gây ra đã trôi qua, tình hình ngày càng tốt lên, tôi đang ngẫm nghĩ tiếp theo nên tiến hành công cuộc hiện đại hóa thế nào để có thể phát triển thêm một bước mới.

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 84


❖ Chương 84: Yêu nghiệt dâm thư mới xuất hiện ❖

 

Cuộc đàm phán ký hòa ước giữa hai nước mới bắt đầu. Cung Diệu Hoàng cũng bắt đầu bận rộn hơn. Hằng ngày hắn đều phải liên tục vào cung thảo luận về các điều khoản hòa ước, về đến phủ đệ, lại phải bàn bạc tiếp cùng các quan viên. Long Tiểu Hoa bị gạt ra ngoài chuyện đó. Mới đầu nàng cũng có thể coi là bận rộn, vì muốn làm chút gì đó thể hiện tình cảm bang giao giữa hai nước, với cái danh Huyên vương phi của mình, nàng đã nhận lời một số ông chủ đến cắt băng khai trương cho cửa tiệm của họ. Cũng không biết vì phận nghèo hèn hay không có tài vận mà các cửa hàng do nàng cắt băng đều lần lượt đóng cửa. Bởi vậy nàng có thêm một biệt hiệu…

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 83


❖ Chương 83: Điệu nhảy phiên thổ ❖

 

Nói xong hắn đã trực tiếp kéo eo Long Tiểu Hoa còn chưa ăn xong món điểm tâm lôi ra giữa sân. Sau đó hắn khoanh hai tay trước ngực, đứng đối diện với nàng, chau mày suy đoán xem nàng đang nghĩ gì?

- Chẳng phải là nhảy múa sao? – Hắn kéo nàng ra nhảy mà lại đứng trừng mắt nhìn nàng là có ý gì? Có rất nhiều người đang nhìn họ. Họ có thể mất thể diện với nhau chứ không thể để mất thể diện với người ngoại quốc. Hai người đều không biết nhảy mà lại chạy ra đòi nhảy thì chẳng phải mất mặt lắm sao?

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 82


❖ Chương 82: Đoạt cô nương khi điệu nhảy bắt đầu ❖

 

Thành Tân Bình – thành đô phiên thổ chỉ cách biên giới chưa đến nửa ngày đường. Quân vương phiên quốc chấp chính hiện nay đăng cơ từ lúc còn trẻ đã dời đô đến đây. Rất ít quân vương dám dời thành đô của mình đến sát biên giới như vậy. Có người nói ông ta có dã tâm muốn chiếm trung nguyên từ lâu, có người nói quân vương nước này chỉ muốn nhân lúc đăng cơ thể hiện binh cường tướng mạnh của phiên quốc, cũng có người nói chẳng qua là ông ngưỡng mộ văn hóa trung nguyên, muốn những người du mục nước mình tiếp nhận thêm văn hóa trung nguyên nên mới dời thành đô đến đây.

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 81


❖ Chương 81: Trước khi lên đường đi ký hòa ước với phiên thổ – phần 3 ❖

 

Long Tiểu Hoa rất cảm động. Nàng nằm mơ cũng không nghĩ rằng mình có thể đánh bại con Bôn Tiêu mà hai người đang cưỡi, thuận lợi chiến vị trí quan trọng trong lòng phu quân. Nhưng cảm động thì cảm động, câu đầu tiên khi nàng khôi phục lại khả năng nói thì vẫn rất khó chịu:

- Lão gia, Bôn Tiêu có chịu “tiếp khách” không?

Đọc tiếp

Duyên trời định Phần 2 Chương 9


♧ Chương 9: Ta không phải là kẻ ưa bạo lực ♧

 

Những điều đám nô gia nói thường có tỉ lệ phát sinh rất thấp. Khá không may là, vận may của Triệu Tịnh An quá tốt nên những chuyện rất ít khi xảy ra thì y cũng gặp được.

Khuôn mặt mệt mỏi vì cả đêm không ngủ, đôi mắt đỏ với quầng thâm, y đứng lặng trước căn phòng không có gì đặc biệt. Do dự hồi lâu, y chỉnh lại áo, vén lại mái tóc, cử chỉ có vẻ hơi ngượng ngùng. Cuối cùng, Tịnh An tự cảm thấy mình trông đã khá hơn, mới đưa tay lên gõ cửa.

Trong phòng không có tiếng động gì, y nhíu mày, gõ mạnh hơn.

Bên trong vẫn là sự yên lặng. Tịnh An nhếch mép, tự cười bản thân, từ lúc nào mình trở nên phép tắc nghiêm chỉnh là thế? Gõ cửa, hành vi lễ phép lại quân tử như thế hoàn toàn không hợp với y.

Đọc tiếp

Duyên trời định Phần 2 Chương 8


♧ Chương 8: Giả vờ ♧

 

Đồ con lợn! Sao nàng không bốc hơi khỏi chốn nhân gian đi? Suốt ngày như con ruồi bay đi bay lại trước mặt ta, tại sao vậy?

Vì chàng là tướng công của thiếp, đương nhiên là thiếp phải hầu hạ chàng cho chu đáo, sau đó yêu chàng.

Ký ức ngày xưa hiện lên trong đầu Triệu Vĩnh An, nó giống như chiếc gai đâm vào trái tim chàng.

Đọc tiếp

Duyên trời định Phần 2 Chương 7


♧ Chương 7: Cảm giác đó là thích ♧

 

Nếu nói cá tính tiềm tàng trong Hình Hoan thuộc kiểu nói gió thì là mưa, còn cá tính thực chất của Hình phu nhân thì là chẳng nói gì đã mưa luôn.

Bữa sáng ngày hôm sau, khi đang ăn Hình phu nhân lạnh lùng phán một câu, “Hình Hoan, đồ đạc chuẩn bị xong chưa? Ăn xong ta khởi hành.”

“Mấy ngày nữa” không phải là khái niệm này chứ?

“Bà thông gia, ở lại thêm mấy ngày nữa, không chừng mấy hôm nữa Hoan Hoan nghĩ thông rồi, lại không muốn đi nữa!” Bữa sáng vốn vui vẻ, bỗng chết lặng. Là người đứng đầu Triệu gia trang, lão phu nhân không thể không nói vài lời.

Đọc tiếp

Duyên trời định Phần 2 Chương 6


♧ Chương 6: Đệ của ta thì có lệnh bài đặc xá trong tình trường sao? ♧

 

Rất nhiều năm sau đó, trong giang hồ có thêm một truyền thuyết, đó là nếu ai làm cho hai thiếu gia nhà họ Triệu và Hình Hoan cô nương say thì sẽ cầu được duyên đẹp…

Nguồn gốc của câu chuyện là thế này.

Buổi tối hôm đó, ba người uống hết bình rượu này đến bình rượu khác, mùi thuốc súng ngày càng nồng nặc.

Mãi đến đêm khuya, khi quần chúng đã mệt đến nỗi không muốn xem thêm kịch nữa, chủ quán cá nướng Thôn Phu không muốn kiếm tiền nữa, họ vẫn chưa say. Dù mọi người có khuyên ngăn thế nào, cả ba đều không quan tâm, cứ phải không say không về. Đúng lúc chủ hàng trở mặt đòi đóng cửa thì một chiếc xe ngựa vội đi tới.

Đọc tiếp