Thiên sơn mộ tuyết Chương 24


✫ Chương 24 ✫

 

Về sau tôi luôn nghĩ, giá như lúc đó, mình không nói với cô ấy kẻ giật dây là Mộ Vịnh Phi thì hẳn sự tình sẽ biến đổi theo chiều hướng khác. Nhưng sống ở đời, mãi mãi làm gì có “giá như”, cũng giống như, thế gian chưa bao giờ tồn tại hai chữ “mãi mãi”.

Đã nhiều lần tôi từng nghĩ, có lẽ vì sâu trong thâm tâm mình quá hận Mộ Vịnh Phi nên tôi mới kể mọi chuyện với Lâm Tư Nhàn, thành ra chính tôi đã hại cô ấy. Mỗi lần nghĩ như vậy, thể nào Duyệt Oánh cũng khuyên nhủ tôi:

- Cậu làm ơn đừng ôm đồm mọi lỗi lầm vào mình nữa. Cậu không nói thì cô ấy cũng sẽ biết bằng cách khác thôi. Đừng tự dằn vặt nữa, cũng đừng nghĩ đây là lỗi của mình.

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 23


✫ Chương 23 ✫

 

Tôi lên chuyến xe bus qua cổng Nam của trường, đoạn đường ấy nằm lọt thỏm giữa hai bên dãy nhà cao tầng, biển quảng cáo của các công ty tuyển dụng tại trường khoe ánh đèn lung linh trong sắc đêm. Tôi nhớ lại thời xa xưa, khi Mạc Thiệu Khiêm cắt băng khánh thành tại đây, tên công ty đó là gì, tôi cũng quên mất rồi.

Giá như anh không để ý đến tay tôi, giá như tôi không phải là con gái của bố, thì có lẽ ngày hôm nay, chúng tôi chỉ là hai kẻ xa lạ, chưa từng quen biết.

Kể từ giây phút đó, số mệnh đã sắp đặt sẵn một con đường cho cả tôi và anh.

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 22


✫ Chương 22 ✫

 

Cố nén cơn đau đầu đang hành hạ, tôi trở về trường, sân trường vào sáng thứ Bảy bao trùm một bầu không khí uể oải, đặt chân vào ký túc xá cũng thấy im ắng khác thường. Ngoài hành lang có bạn nữ dậy muộn vừa ngáp dài vừa bận phơi quần áo, có người đeo mp3, đi tới đi lui, đọc nhẩm từ mới. Phòng tôi lặng ngắt như tờ, hai đứa bạn cùng phòng đều thu xếp về nhà từ hôm qua. Hình như Duyệt Oánh cũng không về ngủ, tôi nằm vật xuống giường, kéo chăn đắp kín mít.

Tôi ngủ một giấc dài, mãi đến khi Duyệt Oánh về mới chịu bật dậy. Cô ấy hỏi:

- Hai ngày nghỉ cậu không đi đâu chơi à?

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 01 Chương 36


✥ Chương 36 ✥

 

Khánh Đệ đương nhiêng không biết mình đã trở thành nhân vật nổi tiếng trong trại giam khu số ba. Bởi vì Khương Thượng Nghiêu chưa từng trả lời thư. Cô sẽ cố chấp nghĩ, nếu anh không đặc biệt gửi thư đến chất vấn hoặc từ chối, thì tạm thời cô xem như anh đã tin vào những lá thư của cô.

Đến kỳ nghỉ đông năm 2004, cô lại tới nhà họ Khương một lần nữa. Bà bê một chậu hoa đi ra, nói: “Trồng cho cháu sắp được ba năm rồi, lần này cháu nhất định phải mang về đấy”.

Nhìn thấy chậu hoa đỗ quyên, hai má Khánh Đệ nóng bừng lên, nhớ tới lần mình nhanh tay nhanh bút, trong thư đã dùng ý nghĩa của hoa để bày tỏ tình cảm của mình, bất giác sự hối hận trào dâng trong lòng.

Bà hiểu nhầm lý do cô đỏ mặt, khuyên giải nói: “Chảng có gì phải ngại cả. Hai năm nay cháu không đến, bà biết cháu không muốn gặp cảnh lại nhớ tới người. Nào, nào, giúp bà đặt lên yên xe đi”.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 01 Chương 35


✥ Chương 35 ✥

 

Phòng giam mười hai khu số ba của trại giam Dã Gia Sơn, mười hai chiếc giường khung chia làm hai dãy kê sát hai bên tường.

Giường của Khương Thượng Nghiêu là tầng một của chiếc giường đầu tiên nằm phía bên trái, một vị trí vô cùng đẹp. Còn lý do tại sao anh được chuyển tới chỗ nằm này, đương nhiên là bởi không tránh khỏi liên quan tới vụ án mạng xảy ra ở trại giam. Trên thực tế, từ sau lần đó cho tới khi lên núi, đã không còn ai dám thử vuốt râu hổ nữa. Cho dù là cán bộ quản giáo cũng cư xử với anh khách khí mấy phần. Khương Thượng Nghiêu không phải người không biết điều, người khác kiêng dè thế lực đứng sau anh, nhưng sự tình thế nào anh là người rõ hơn ai hết, vì vậy nên bình thường anh vẫn tuân theo quy tắn của trại giam, nên rất được lòng các bộ quản giáo. Trong mắt các phạm nhân khác, thái độ hòa nhã của Thượng Nghiêu càng khiến anh thêm thần bí, nên cư xử với anh hết sức cung kính. Dù đã giải thích mấy lần, cuối cùng vẫn đành cười mặc kệ họ ngộ nhận.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 01 Chương 34


✥ Chương 34 ✥

 

Những lời cay nghiệt và ngón tay chỉ thẳng vào mặt Nhạn Lam giống như lưỡi dao cắt từng thớ thịt trên người cô ấy, Diêu Nhạn Lam hít một hơi thật sau, nuốt nỗi oan uổng đang phập phồng trong lồng ngực xuống, cố nở một nụ cười gọi: “Ái Đệ…”.

“Đừng gọi tôi như thế, tôi không chịu được.” Thẩm Ái Đệ thu ngón tay về, vẻ mặt tỏ ra chán ghét: “Tôi và chị không quen biết nhau, tôi cũng chẳng dám gây sự với chị. Tôi lại chẳng có kim cương bảo vệ, sao dám kinh động ngôi sao chổi là chị chứ?”.

Thân hình DIêu Nhạn Lam liêu xiêu không vững, khôn mặt vốn đã trắng bệch càng thêm xơ xác hơn. Giống như chiếc lá vàng úa héo tàn chuẩn bị lìa cành, vật lộn trước cơn gió xào xạc, Nhạn Lam muốn phân bua cho mình mấy câu, nhưng lại chỉ phát ra những tiếng thở yếu ớt từ cổ họng.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 01 Chương 33


✥ Chương 33 ✥

 

Trời nóng tới mức này, hàng cây bạch quả bên đường ủ rũ tiu nghỉu, đến những con ve sầu trên cây cũng chẳng buồn kêu. Ngụy Hoài Nguyên không muốn nán lại lâu, bíp một tiếng mở cửa ô tô bằng chìa khóa điện tử, ý bảo cô bạn gái lên xe trước, rồi quay đầu nói với Khánh Đệ: “Cô yên tâm, anh sẽ không để cô ta thiệt đâu. Nếu chỉ định chơi bời anh đâu có tốn công tốn sức với cô ta lâu như thế? Cô có biết một tháng ở viện điều dưỡng bao nhiêu tiền không? Cô có biết trước kia vì cô ta anh đã phải thuyết phục Nhiếp Nhị thế nào không? Tất cả anh không muốn nhắc đến nữa, Khánh Đệ, anh khuyên cô một câu, cô nên kiềm chế bớt cái tính cách đó của mình lại, nếu không sau này thằng nào dám đèo bồng cô?”.

Khánh Đệ nhất thời không dám nói gì, cô biết lúc này mà mình mở miệng có lẽ sẽ không kiềm chế được mà lôi cả tổ tông nhà anh ta ra hỏi thăm mất. Mồ hôi ròng ròng, men theo thái dương chảy xuống cổ áo, cô vẫn lặng im như không biết, chỉ cảm nhận được sự lạnh lẽo ở đầu các ngón tay và trong trái tim mình.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 01 Chương 33


ツ Chương 33: Yến tiệc linh đình ツ

 

Kiểu thiết yến cung đình này là phải mặc quần áo thật trang trọng.

Hạ Ngọc Cẩn trách mình chức quan nhỏ bé, sống chết thế nào cũng không chịu mặc bộ quan phục màu xanh lá cây mà Hoàng thượng đã tốt bụng làm riêng cho cậu trước mặt anh em chú bác. Cậu quyết định mặc bộ Quận Vương màu tím thêu hoa có móc thắt lưng bằng ngọc, đội lên đầu cái mũ hoàng kim, xem ra rất là quý tộc. Về lý mà nói, vợ là phải phục từng chồng, vì vậy Diệp Chiêu nên kết hợp cùng với phu quân mặc bộ quần áo Quận Vương phu nhân, mặc lễ phục rồi cài trâm hoa chẳng hạn…

Diệp Chiêu không dám tự ý quyết định mà tỏ ra đúng kiểu một người vợ hiền thục sai người đi hỏi ý kiến Quận Vương gia: “Tuy là đi lại không được khoan thai lắm, động tác thì hơi thô lỗ một chút, cư xử có chỗ không thỏa đáng, nhưng cô ấy sẵn sàng nghe theo sự sắp đặt của phu quân, muốn mặc gì thì mặc cái đó, tuyệt đối không sợ mất mặt!”.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 01 Chương 36


ツ Chương 36: Nghi ngờ cộng lại ツ

 

Mặt mũi sưng húp thế này, nếu để Diệp Chiêu nhìn thấy thì chẳng phải là nực cười lắm sao?

Hạ Ngọc Cẩn sửa sang lại quần áo, đứng đờ ra bên bờ sông một lúc, đợi sau khi tâm trí bình phục lại, mới trở về tửu lâu tìm bạn rượu để đổi lại áo. Bị mọi người thắc mắc về chuyện tại sao mắt lại đỏ lên thế, Hạ Ngọc Cẩn phải nói dối là bị gió thổi vào mắt, rồi chìa mắt ra để mọi người kiểm tra, ai nấy đều xác nhận đúng là trông khác xa so với bình thường. Hạ Ngọc Cẩn không giải thích gì thêm, quay người đi đến ngõ Yến Tử, xông vào một nhà dân cũ kỹ, uy hiếp dọa nạt một hồi, lấy một món đồ ở đó rồi vội vàng trở về nhà.

Diệp Chiêu vẫn chưa ngủ và đang lau kiếm dưới ánh nến, không biết có phải là đang đợi cậu ta không.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 01 Chương 35


ツ Chương 35: Dốc ruột dốc gan ツ

 

Bên bờ sông Tần Hà, đèn sáng như ban ngày, người đi lại ồn ào huyên náo.

May mà ở sa mạc có bão cát, nói chuyện phải hét lên mới nghe thấy nên giọng nói của Hoàng tử Y Nặc đặc biệt to. Diệp Chiêu ở lâu trên chiến trường giết giặc, hét to để phát đi hiệu lệnh, cổ họng tuy hơi khàn đục, nhưng giọng nói không nhỏ hơn so với những người đàn ông bình thường. Huống hồ Hạ Ngọc Cẩn lại có khả năng nghe lén, tai thính hơn những người bình thường khác, vì thế cậu ta ngồi ở nơi hơi ồn ào và có phần hơi xa, nhưng vẫn có thể nghe rõ những lời đối phương nói chuyện.

Hoàng tử Y Nặc bước thêm mấy bước tiến gần hơn về phía cây cầu, lẳng lặng che khuất tầm nhìn của Diệp Chiêu, dẫn dắt sự chú ý của Diệp Chiêu lên những chiếc du thuyền trên sông Tần Hà, nói vài câu bâng quơ rồi than thở: “Ba năm trước trên chiến trường, Diệp tướng quân thần dũng,

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 01 Chương 34


ツ Chương 34: Lời nói riêng tư ツ

 

Bất luận là ở Đại Tần hay là Mạc Bắc đều có quy tắc là lúc tiếp khách phải chuốc cho khách uống say thì mới gọi là hiếu khách. Mọi người đều nhìn thấy Hạ Ngọc Cẩn ra sức giúp vợ mình uống rượu nên nảy sinh ý muốn chơi xỏ. Lần lượt từng người đến, anh một chén tôi một chén, chuốc đến khi Hạ Ngọc Cẩn say khướt, ngay cả bản thân mình họ gì tên gì đều chuẩn bị không nhớ nữa.

Tàn tiệc, Diệp Chiêu là người dìu anh ta về.

Lúc Hạ Ngọc Cẩn tỉnh lại, thấy mình vẫn còn ở trong chiếc kiệu đang lắc lư lắc lư. Diệp Chiêu ở bên cạnh nhắm ngủ một giấc, còn bản thân Hạ Ngọc Cẩn thì đang tựa vào vai cô. Mặc dù chưa tỉnh rượu nhưng Hạ Ngọc Cẩn vẫn nhớ ra khí khái của một người đàn ông. Đường đường là đại nam nhi sao có thể dựa vào vai một người con gái để ngủ chứ?

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 21


✫ Chương 21 ✫

 

Tôi xách va li rồi đi chuyến xe bus của sân bay về trường, giữa chừng còn đổi hai lượt tàu điện ngầm. Giao thông chưa vào giờ cao điểm nên cũng thưa người. Chẳng mấy khi có chỗ ngồi trên tàu, tôi sực nhớ phải lấy điện thoại gọi cho Triệu Cao Hưng.

- Tôi ký được hợp đồng rồi.

Triệu Cao Hưng không tỏ ra vui mừng như tôi vẫn tưởng, cậu ta chỉ nói:

- Cảm ơn cậu, Đồng Tuyết ạ, nhưng giờ không cần thiết nữa rồi.

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 20


✫ Chương 20 ✫

 

Con chó dại vội cúp đuôi bỏ chay. Tôi thở hổn hển không ra hơi, người đó vươn tay kéo cánh tay tôi, cất giọng thân quen mà đầy lo âu:

- Nó cắn em à?

Mạc Thiệu Khiêm, thì ra là Mạc Thiệu Khiêm?

Chưa bao giờ tôi lại khẩn thiết muốn được gặp anh như lúc này, lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mình mừng rỡ khi thấy anh. Tôi nhào vào lòng anh, giấu mặt mình thật sâu trong vòm ngực ấy. Nhịp tim của anh vừa dồn dập vừa rộn ràng, tôi cũng vậy, thậm chí còn thở không ra hơi. Thế rồi gần như ngay lập tức, anh bế tôi ra một chỗ có nhiều ánh sáng hơn. Đầu gối ứa máu, tay anh đang xoa phần khớp xương:

- Sao rồi? Thế này có đau không?

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 19


✫ Chương 19 ✫

 

Ngờ đâu hắn đưa tôi đi biển, vừa đi xuống máy bay, tôi đã thấy bàng hoàng, sợ hãi, lúc dừng lại trước biệt thự ven biển thì cả người tôi run như cầy sấy.

So với lần trước, biệt thự không thay đổi nhiều, chỉ có tôi là không muốn nhớ lại những chuyện đã xảy ra tại nơi đây, tiếng sóng xô bờ khiến tôi choáng váng, mọi hồi ức về nơi này luôn gợi cho tôi sự khó chịu. Tôi gắng gượng nói với Mạc Thiệu Khiêm:

- Em ở tầng một được không?

Không ngờ hắn lại nói:

- Tầng dưới không có phòng ngủ.

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 18


✫ Chương 18 ✫

 

Người làm ra mở cửa, theo sau là quản gia, ông ta không tỏ vẻ ngạc nhiên khi gặp tôi, thậm chí còn nheo mắt cười:

- Đồng tiểu thư về rồi đấy à?

Tôi buộc phải mở miệng hỏi, dù tôi chúa ghét lối ăn nói của ông ta:

- Mạc tiên sinh đã về chưa?

- Mạc tiên sinh vừa từ sân bay về, giờ đang tắm rửa, hay Đồng tiểu thư đợi vậy?

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 17


✫ Chương 17 ✫

 

Tôi chẳng nói chẳng rằng trở về trường.

Tôi cũng không đi chứng thực bất kỳ chuyện gì, vì tôi không muốn gợi lại vết thương cũ thêm nữa, chỉ mong sao mọi chuyện đã đi vào dĩ vãng.

Dường như tôi đang trải qua một mùa lê thê nhất trong cuộc đời. Mỗi độ hoa mai nở, cả trường lại huyên náo khác thường. Tôi vùi mình giữa bầu không khí nô nức như một sinh viên bình thường. Thực ra, tôi mong mỏi ngày này từ lâu lắm rồi, không cần bận tâm tiếng chuông điện thoại, không phải giấu giấu giếm giếm. Tôi nỗ lực ghi nhớ mọi lời giảng của thầy cô, chuyên tâm làm thí nghiệm, chăm chỉ viết báo cáo. Tôi so sánh tất cả các trường đại học ở nước ngoài dù nổi tiếng hay không nổi tiếng, tìm hiểu điều kiện phù hợp với chuyên ngành của mình để xin học bổng du học.

Đọc tiếp

Thiên sơn mộ tuyết Chương 16


✫ Chương 16 ✫

 

Tôi nằm viện để bác sĩ theo dõi tình hình thêm một ngày rồi xuất viện, còn trẻ nên tôi phục hồi rất nhanh. Hai tuần sau, tôi về trường đi học, suốt ngày nghe bài ca bất hủ của Duyệt Oánh khuyên tôi nên tĩnh dưỡng hẳn một tháng, nhưng kệ, tôi chỉ sợ bỏ nhiều tiết học sẽ đuổi không kịp bài vở.

Trước mặt tôi, Triệu Cao Hưng lỡ miệng kể Mộ Chấn Phi đã bay về Hồng Kông, hình như nhà anh có chuyện. Ban đầu, tôi chẳng mấy bận tâm nhưng sau đó, tôi tình cờ lên mạng đọc được tin tức về một ngân hàng đầu tư vừa vỡ nợ. Trong tình hình kinh tế suy thoái như hiện nay, ngân hàng vỡ nợ cũng chẳng phải chuyện động trời nhưng tôi biết Mạc Thiệu Khiêm có kha khá cổ phần ở ngân hàng này.

Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 20


ತ Chương 20: Cuộc chiến bột mì ತ

 

Sáng sớm hôm sau, Nhan Tử La bị tiếng kêu thất thanh của Bách Hợp làm cho giật mình tỉnh dậy, mơ mơ hồ hồ mở mắt, sau đó lập tức bật dậy. “Khuynh Thành, sáng sớm con cầm cái đấy làm gì?” Không phải vậy chứ, nha đầu này vẫn còn mê trò đó sao?

“Ngạch nương, hôm nay sẽ khắc ở đâu ạ?” Ánh mắt Khuynh Thành tràn đầy hưng phấn.

Mặc dù Nhan Tử La rất muốn nói “Khắc cái mông ý”, nhưng nghĩ đi nghĩ lại tốt hơn cả là không nên làm bẩn lỗ tai của một đứa trẻ con, vì vậy, mới nhẹ nhàng, dịu dàng giải thích: “Bảo bối, hôm nay chúng ta không khắc nữa”.

“Tại sao ạ?”’, Khuynh Thành bất mãn hỏi.

Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 19


ತ Chương 19: Lễ hội điêu khắc ತ

 

“Buồn chán quá!” Hai mẹ con Nhan Tử La nằm bò trước cửa sổ nhìn bầu trời, thỉnh thoảng lại đưa tay lên chọc thủng giấy dán tường ở cánh cửa.

“Hai người thôi ngay cho ta!” Mẫn Chỉ lắc lắc đầu, “Còn chọc thủng giấy nữa, các người muốn bị lạnh chết hả?”

“Ồ!” Hai mẹ con nàng lại vội vàng quay người ngồi dựa vào bục của sổ, so vai ngồi đó, bộ dáng chán chường không có chút tinh thần nào. Còn Mẫn Chỉ đang chơi với hai con chó nhỏ Chiêu Tài, Tiến Bảo rất vui vẻ.

“Hai người thật chẳng kiên trì gì cả, không phải chính hai mẹ con vừa khóc vừa gào đòi nuôi chó sao?” Hơn nữa, mấy con chó này quá đáng yêu.

Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 18


ತ Chương 18: Vấn đề giáo dục ತ

 

Đồng Thuận trai, Vĩnh Hòa cung.

Mẫn Chỉ ngồi trước cửa sổ than vắn thở dài, haizz, thật là nhàm chán, ngày hôm nay sao chẳng có gì thay đổi thế này? Vô vị quá. Lẽ nào bị dính chặt lại rồi, trời âm u tới mức tuyết chẳng thể rơi? Haizz, vô vị.

Người phụ nữ vừa bước vào nhìn nhìn Mẫn Chỉ, khẽ lắc lắc đầu. Không cẩn thận lại ho một tiếng. Người đứng trước cửa sổ lập tức giật mình quay lại, vội vàng đi tới đỡ lấy người phụ nữ, khẽ chau mày, rồi nhẹ nhàng trách: “Ngạch nương, trời lạnh thế này người lại ra đây làm gì? Người sao có thể chịu đựng được?”. Đỡ người phụ nữ ngồi xuống, lệnh cho cung nữ bỏ thêm than vào trong lò sưởi tay rồi đích thân đặt vào tay người phụ nữ đó, nàng ta quay đầu lại khẽ tiếng trách cứ: “Ngạch nương muốn ra ngoài, các ngươi cũng nên khuyên can mới phải, thời tiết này là thời tiết gì chứ? Hay lời của bổn Cách cách ta các ngươi nghe không lọt tai?”.

Đọc tiếp