Khách qua đường vội vã Tập 1 Chương 2


⌂ Chương 2 ⌂

 

Về tới nhà cũng đã mười một giờ.

Vì là cuối tuần nên Thẩm An Nhược quay về căn nhà phía Đông thành phố, đi tới siêu thị 24/24h mua một túi lớn đồ dùng sinh hoạt thiết yếu. Sau khi Trình Thiếu Thần đi công tác, cô mới chỉ về đây một lần, bây giờ chắc chắn căn nhà đã phủ đầy bụi.

Đọc tiếp

Khách qua đường vội vã Tập 1 Chương 1


⌂ Chương 1 ⌂

 

Thứ Hai là ngày dễ phát sinh những sự cố ngoài ý muốn nhất.

Thẩm An Nhược chỉ thích sóng yên biển lặng, ghét những sự việc bất ngờ, vì thế cô rất ghét ngày thứ Hai. Ngay sáng hôm đó đã có quá nhiều việc linh tinh tới cùng một lúc, có cuộc điện thoại khiếu nại của nhân viên, có người phòng khác tới chỗ cô than phiền, lại bị Tổng giám đốc Tiền gọi tới nói chuyện nửa tiếng đồng hồ, lúc cô có thể thở phào trở về chỗ ngồi, bắt đầu công việc hàng ngày của mình, vừa mở hòm thư thì đã thấy một đống thư chúc mừng, lại càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhìn thấy quyết định bổ nhiệm. Trên đó viết: “Hôm nay bổ nhiệm Thẩm An Nhược vào vị trí Trưởng phòng kế hoạch chịu trách nhiệm duy trì và bố trí công việc, nguyên Trưởng phòng kế hoạch XXX sẽ có sự sắp xếp khác”, đọc đến đây cô không kìm được hít sâu một hơi. Đọc tiếp

Ảo tưởng hôn nhân Phần 4


ಠ Phần 4: Chớ có giả bộ, anh dám nói anh không có bí mật ಠ

 

Cuối cùng thì Đổng Du cũng tuyên bố sẽ kết hôn.

Bởi vì nhà mới sẽ được trả tiền đúng hạn, tiếp theo đó là sửa chữa, chuẩn bị đặt tiệc cưới và kì nghỉ trăng mật.

Thực ra nói đến căn hộ này có rất nhiều người không hiểu, bởi vì lần đầu tiên phải nộp 190 nghìn tệ, Bác Đạt Vĩ đã bỏ ra 120 nghìn tệ, Đổng Du bỏ ra 70 nghìn tệ, thế nhưng trên giấy tờ nhà chỉ để tên của Bác Đạt Vĩ.

Đọc tiếp

Ảo tưởng hôn nhân Phần 3


ಠ Phần 3: Đàn bà như ấm trà để qua đêm ಠ

 

Thẩm Anh Nam sau khi li hôn đã thuê một căn phòng và chuyển đến đó ở. Lúc chuyển đến, mọi người ở tất cả các phòng ban trong công ty đều đến chúc mừng. Ngay cả “Mông cong” cũng đến.

“Mông cong” là biệt danh của Trịnh Tuyết Thành. Có cái biệt danh này là bởi mông của anh ta thực sự quá cong. Lúc anh ta vừa được điều đến làm giám đốc bộ phận nghiệp vụ, chị kế toán trưởng liền thốt lên:

- Oa, cái anh chàng này mà làm tình chắc là đã lắm! Đọc tiếp

Ảo tưởng hôn nhân Phần 2


ಠ Phần 2: Li hôn cần có tội danh, kết hôn cần có lí do ಠ

 

Ai mà ngờ được từ lúc Thẩm Anh Nam tuyên bố có nguy cơ sẽ li hôn cho đến khi cô li hôn thật chỉ vỏn vẹn có một tháng trời.

Thẩm Anh Nam vốn nghĩ sẽ âm thầm chịu đựng, dù sao đàn ông cũng không kiên nhẫn bằng cô. Cứ lặng lẽ chịu đựng mãi, cuối cùng TềCường có thể sẽ ngộ ra và tiếp tục sống hòa thuận với cô như trước đây.

Cô thề sau này sẽ không cãi nhau với Tề Cường nữa. Hai người đã sống với nhau mấy năm nay rồi, chắc chắn Tề Cường cũng có tình cảm với cô. Trước đấy, vào một buổi sáng, cô hâm nóng sữa, bất cẩn làm rơi cốc sữa nóng xuống đất, cái cốc vỡ tan, phát ra một âm thanh chói tai. Tề Cường lao đến, trước tiên là kiểm tra những ngón tay của cô, sau đó mới thu dọn những mảnh vỡ tung tóe dưới đất. Đọc tiếp

Ảo tưởng hôn nhân Phần 1


ಠ Phần 1: Mai phục tình yêu ಠ

 

Chu Tiểu Hổ lao đi như tên bắn trước mặt Giang Yến Ni.

Giang Yến Ni không quen với người thanh niên này. Vốn dĩ cô chỉ định đi đường của mình. Cô đang ăn mặc lịch sự, bước những bước đi uyển chuyển cơ mà. Nhưng bỗng nhiên một đứa bé khoảng 10 tuổi chẳng buồn để ý đến phong thái thanh tao của cô, từ phía sau lao lên cướp mất cái túi trong tay cô.

Một cái túi vô cùng đắt tiền, cái túi LV. Giang Yến Ni xót hết cả ruột.

Đọc tiếp

Dấu mộng Chương 28


⊰ Chương 28: Báo thù ⊱

 

Trong phòng bệnh vang lên tiếng nước chảy tí tách từ bình truyền nước, Giản Tư lặng nhìn, mặt không chút cảm xúc, không biết đang nghĩ gì, Hề Thành Hạo ngồi trên ghế cạnh giường, lặng lẽ nhìn cô.

“Ngủ một chút đi.” Anh đặt tay lên thành giường trầm giọng nói.

Hàng mi cong dài của cô khẽ lay động, “Anh đi đi.” Giọng cô yếu ớt nhưng kiên quyết.

Hề Thành Hạo cau mày, “Tư Tư! Em đừng như thế nữa! Em coi anh như một người bạn bình thường không được sao?”
Đọc tiếp

Dấu mộng Chương 27


⊰ Chương 27: Oán hận ⊱

 

Ngày mẹ cô xuất viện, nhờ sự giúp đỡ của người giúp việc và tài xế do Hề Kỷ Hằng phái đến, Giản Tư đã hoàn thành gọn nhẹ các thủ tục cần thiết, đưa mẹ đến căn nhà mới. Suốt chặng đường Giản Tư rất căng thẳng, chỉ sợ mẹ sẽ có phản ứng dữ dội khi chuyển đến nhà mới. Nhưng bà dường như rất giữ thể diện, trước mặt người ngoài bà không nói một câu nào khiến Giản Tư khó xử.

Nhìn mẹ nằm trên chiếc giường rộng rãi sáng sủa, thư thái nhắm mắt chuẩn bị ngủ, Giản Tư mới có thể yên tâm. Lúc cô đang định ra ngoài thì bị mẹ gọi giật lại, Giản Tư khẽ rùng mình, đưa tay đóng cửa lại.
Đọc tiếp

Dấu mộng Chương 26


⊰ Chương 26: Không hối hận ⊱

 

Hề Kỷ Hằng nghe thế mặt mày căm phẫn, phất tay quát lớn: “Chuyện của chúng tôi anh đừng có xen vào!”

Hề Thành Hạo coi như không nghe thấy, khẩu khí không chút thay đổi, “Không chỉ có Kỷ Hằng, Giản Tư.” Anh cười nhạt, bàn tay siết chặt, “Nếu như em muốn tiền, anh có thể cho em nhiều hơn hàng chục hàng trăm lần, nếu em muốn tình cảm, Giản Tư, có lẽ em cũng biết, Kỷ Hằng không thể cho em, hôn nhân lại càng không.”

Đọc tiếp

Dấu mộng Chương 25


⊰ Chương 25: Hôn lễ ⊱

 

Trương Nhu và Tưởng Chính Lương đến cửa bệnh viện thì dừng lại gọi điện cho Giản Tư, họ không trực tiếp lên lầu vì Tưởng Chính Lương biết rõ tính khí mẹ cô. Giản Tư ngượng ngùng bảo bọn họ chờ một lát, rồi cúp máy rụt rè đến bên giường bệnh, Khổng Tú Dung từ phòng cấp cứu trở về, đã bình tĩnh hơn nhiều, may mà cơn kích động không làm bệnh tình của bà trầm trọng hơn.

“Mẹ à, Chính Lương và Giám đốc Trương đến thăm mẹ, mẹ có muốn gặp họ không?” Cô dịu dàng mỉm cười hỏi, như thể giữa hai người chưa từng xảy ra chuyện không vui.

Đọc tiếp

Ba kiếp dây dưa cửu vĩ hồ Chương 7


❂ Chương 7: Tỉnh mộng ❂

 

1.

Mười ngày sau, kinh thành, phủ Tả Thừa Tướng.

Đế quân ôm ta, hạ từ trên mây xuống, xuyên qua lớp mái ngói lưu ly đi vào phủ thừa tướng, bên trong là linh đường, một đám người đang gào khóc thê thảm.

Tả thừa tường là nữ thừa tướng duy nhất của hoàng triều, mới được hai mươi bốn xuân xanh, hôm qua vừa chết, hài cốt vẫn tươi nguyên.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Ngoại truyện 5


✥ Ngoại truyện 5: Kẻ xấu được tạo thành như thế nào ✥

 

Nơi nào có sự cạnh tranh, nơi ấy tồn tại lời đồn thổi.

Cảnh nữ sinh của học viện ra vào có xe đưa đón nhìn mãi thành quen. Trong số những người được đưa đón đó có một sinh viên khoa văn, quan trọng nhất là cô gái ấy nhan sắc chẳng có gì để tự hào. Đây chẳng phải là điều được chú ý sao.

Ai mà không biết câu chuyện trâu già gặm cỏ non của bọn họ chứ? Bộ dạng õng ẹo, giọng nói lả lướt, mới trúng tuyển, diện mạo không phải là thứ đáng bàn, chỉ có một ưu điểm là rất chăm chỉ… đúng là nô lệ của công việc!

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Ngoại truyện 4


✥ Ngoại truyện 4: Những điều khó quên… ✥

 

Hắc Tử tưởng mình đi trước một bước, sung sướng vui vẻ, những lời chọc ghẹo đã chuẩn bị sẵn, chờ đợi đến ngày Khương Thượng Nghiêu kết hôn.

Thực ra, nếu luận về thứ tự, Khương Thượng Nghiêu và Khánh Đệ sớm đã nhận giấy đăng ký kết hôn vào cuối tháng Tám rồi. Đến Thế vận hội, hai người đón bà ngoại và mẹ cùng cả nhà cậu Khương Thượng Nghiêu đến Bắc Kinh. Xem xong màn biểu diễn khai mạc và vài ba trận thi đấu, họ lại đưa cả nhà về Vấn Sơn. Về nhà ngày thứ hai, Khương Thượng Nghiêu và Khánh Đệ tay nắm tay vào Cục Dân chính.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Ngoại truyện 3


✥ Ngoại truyện 3: Hắc tử: Nhường nhịn phụ nữ mới là hảo hán ✥

 

Vừa ăn cơm tối xong, Ái Đệ gặp ngay Hắc Tử đến cầu sợ trợ giúp của mình đang đứng ở cửa quán.

Nửa khuôn mặt của Đội trưởng Khu Thắng Trung béo lên lạ thường, mắt thâm tím, môi rách vài đường,vết máu vẫn còn dưới cằm.

Ái Đệ sợ hãi giật lùi mấy bước, nhanh chóng liếc mắt nhìn sau lưng anh.

“Nhìn gì mà nhìn? Giúp anh dán urgo.”

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Ngoại truyện 2


✥ Ngoại truyện 2: Ái đệ: Trụ được em mới lấy anh ✥

 

Thẩm Ái Đệ tìm từ Cục Công an thành phố đến phòng trực ban của đại đội phân cục, rồi quay lại đường Đại Hưng, rẽ vào quán bar nhỏ nơi góc khuất con đường. Đôi giày cao gót ba phân vừa mua không vừa lắm, đi đi lại lại ở cửa hàng cả một ngày, giờ đi bộ cô cảm thấy bắp chân vừa mỏi vừa nhức tới khó chịu.

Nhìn thấy bóng người quen thuộc nơi góc quán bar, Ái Đệ thở phào một hơi. Người cô muốn tìm đang ngồi trong bóng tối, đầu rũ xuống, bộ dạng thê thảm. Thân hình cao lớn khỏe mạnh ấy như cảm nhận được có người tới gần, vội ngẩng đầu lên không kịp che đi vẻ tiều tụy trên khuôn mặt khiến người ta xót thương.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Ngoại truyện Phần 3


ツ Phần 3: Nhân duyên ツ

 

1. Ai cũng nói nhân duyên do trời định, ông trời hình như quên mất cô ấy.

Huyên Nhi khẽ thở dài, cắn đứt sợi chỉ thêucuối cùng dưới ánh nến, đôi chim uyên ương cổ quấn vào nhau trong chiếc khăn tay sống động như thật, nhưng cô không bao giờ tặng nó đi.

Mọi người đều nói tướng quân phủ Nam Bình Quận Vương là người vợ tốt nhất trong thiên hạ, Quận Vương cũng là người biết điều, là thiếp mà có được cuộc sống yên ổn như vậy, đã là sự ban ơn lớn lao rồi, ít nhất thì Dương Thị và My Nương đều rất hài lòng. Nhưng cô ấy nhìn thấy Quận Vương và tướng quân phu thê ân ái từ phía xa, trong lòng lại có nỗi đau kỳ lạ, cũng đã có lúc, có người nhìn cô dịu dàng như vậy.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Ngoại truyện Phần 2


ツ Phần 2: Sự phiền muộn của Hạ Thiên Hựu ツ

 

1. Tên tôi là Hạ Thiên Hựu, cha tôi là Nam Bình Quận Vương, mẹ tôi là đại tướng quân, Hoàng đế là ông bác của tôi, Thái tử là bác tôi, Hoàng Thái hậu là cụ tôi, mọi người đều nói tôi là đứa trẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, có phúc hưởng không bao giờ hết, là đứa trẻ may mắn nhất trên đời.

Vào ngày thôi nôi, tôi cầm một quyển sách và một cây bút, mẹ cảm động đến mức suýt khóc, nói tôi sau này chắc chắn sẽ là người đèn sách.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Ngoại truyện Phần 1


ツ Phần 1: Nỗi phiền muộn của Hạ Ngọc Cẩn ツ

 

Đông Hạ thắng lớn, vợ có mang, song hỷ lâm môn, Hạ Ngọc Cẩn vốn phải rất vui, nhưng do sự tráng liệt của em họ bên vợ phủ lên một bóng đen rất dày.

Trên đường về kinh, nhớ lại hành động vì nước của Liễu Tích Âm và tình cảm sâu nặng cô dành cho Diệp Chiêu, so với bộ dạng vô tích sự của mình khó khăn mới ra trận một lần lại sợ đến nỗi không trèo xuống ngựa được, trong lòngcậu có một sự ngưỡng mộ xen lẫn với sự đố kỵkhông nói rõ ràng được. Lại nghĩ, người chết là quan trọng, hồi ức tốt đẹp, Diệp Chiêu lại đau lòng tột độ trước cái chết của biểu muội, có lẽ cả đời này sẽ không quên được một tiểu mỹ nhân kiên cường quyết đoán, nếu như cứ hay mang mình ra so sánh, càng nhìn càng phát hiệnthấy kém cỏi, ngộ nhỡ… Hạ Ngọc Cẩn hết sức buồn rầu, nhưng lại không dám nói ra, cậu ta giống như con chuột đi đi lại lại trong phòngkhông biết bao nhiêu vòng, làm cho Cục Xương ở bên cạnh hoa mắt chóng mặt, hỏi mấy lần có phải Quận Vương gia do vợ có mang, ở riêng cảm thấy cô đơn nên cần tìm phụ nữ hoặc chơi xúc xắc chọi già nhưng đều không có kết quả, không nghĩ ra cách nào khác, chỉ đành ngoan ngoãn ở bên cạnh nhìn xuống nền nhà.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 2 Lời kết


ツ Lời kết ツ

 

“Nghĩ lại năm xưa, ông đây đơn thân độc mã,xông thẳng vào doanh trại quân địch, tay cầm đại đao tám mươi tám cân, thật sự uy phong lẫm liệt! Làm quân địch sợ đến nỗi chỉ nghe tiếng đã vỡ gan, thây ngựa trắng của ta từ phía Đông đến, lập tức chạy về phía Tây, thấy ngựa ta từ phía Nam đến, lập tức chạy trốn về phía Bắc. Đó chính là khí phách của đại tướng quân, nhớ lại năm xưa…”

“Hồ gia gia nói, là do ông không biết gì, cứ làm bừa xông lên tiên phong, toàn bộ binh lính thân cận vì bảo vệ ông, nên ai cũng bị dọa cho chỉ còn lại nửa tính mạng”.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 2 Lời cuối


ツ Lời cuối ツ

 

Năm mười lăm triều vua Đức Tông, Kỳ Vương làm phản, câu kết cho Đông Hạ vào xâm lược, đại tướng quân Binh Mã Thiên Hạ Diệp Chiêu dẫn quân chống địch. Đông Hạ Vương chết trong trận chiến, đại Hoàng tử Ha Nhĩ Đônrút lui, tam Hoàng tử Y Nặc bị thương, quần vương tranh giành quyền lực, Đông Hạ rơi vào cảnh hỗn loạn năm mươi năm liền.

Năm mười sáu triều vua Đức Tông, Kỳ Vương bị giáng tội, ban cho cái chết, có tên hiệu là “Bái”. Sau khi chiến tranh kết thúc, Nam Bình Quận Vương cùng vợ Diệp Thị đưa linh cữu vô danh về kinh, giữa đường sinh được một con trai, Vua rất vui mừng, ban cho tên là Thiên Hựu.

Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 104


ತ Chương 104 : Thăm người ốm  ತ

 

Xe ngựa đi tới trước cửa phủ Mẫn Chỉ, đám thị vệ đứng canh cửa sững lại một chút, khách đến chơi vào giờ này có phải là quá sớm hay không? Nhưng nhìn kí hiệu phủ Tứ gia trên thân xe ngựa, thì vẻ mặt bọn thị vệ bỗng trở nên tự nhiên hơn. Nhan trắc phúc tấn đã coi phủ công chúa họ là hậu viện nhà mình rồi, hễ rảnh rỗi là tới, thời gian không xác định. Có một lần còn ăn mặc hóa trang giống ăn mày tới khi trời đã tối mò.

“Công chúa có trong phủ không?”, Nhan Tử La hỏi quản gia vừa chạy ra đón.

“Bẩm chủ nhân, Công chúa ở trong phủ”, quản gia cung kính đáp.

Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 103


ತ Chương 103: Quà lễ tình nhân của nàng ತ

 

Ăn trưa xong Nhan Tử La theo thông lệ đi ngủ trưa, đang chập chờn vào giấc mộng thì bị Bách Hợp lay tỉnh. Nàng hé mắt nhìn, “Cháy à?”.

“Chủ nhân, bên ngoài có người mang cây đến, nói là Tứ gia dặn thế”, Bách Hợp nói.

“Cây? Cây gì?” Nhan Tử La ngồi dậy. Dận Chân làm vậy là sao? Cây tương đương với hoa ư?

“Tường vi”, Bách Hợp đáp. Đang yên đang lành, đột nhiên mang tường vi về nhà làm gì?

Đọc tiếp