Tối chân tâm Chương 47


ತ Chương 47: Bà ngoại sói ತ

 

Nhan Tử La ngoan ngoãn nằm nghiêng ngủ, mặt thoảng đỏ vì có hơi rượu. Bọn Bách Hợp đã thay y phục, dỡ tóc cho nàng, mớ tóc dài lúc này đang được thả trên gối. Bọn Bách Hợp thấy Dận Chân vào, liền biết ý lui ra.

Dận Chân ngồi xuống chiếc ghế cạnh sập, cũng không rót trà mà chỉ nhìn Nhan Tử La, nàng ta lại lẩm bẩm cái gì thế? Chàng cúi sát lại nghe, là “Bố, mẹ”, thì ra là nhớ nhà, nhưng tại sao lại nói không thể quay về được, nhà bố mẹ nàng ta ở Trực Cô sao lại không thể quay về chứ? Có lẽ mấy hôm nữa cho người đón bố mẹ nàng ta đến cũng được. Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 46


ತ Chương 46: Nói năng lung tung ತ

 

Bách Hợp lo tới muốn khóc, nhưng mấy vị A ca này lại không cho cô ta đi gọi chủ nhân, đành đứng đây nhìn thôi. Thật sự cô ta rất sợ, chủ nhân tự ý đón một cô gái khác vào nhà đã là không đúng rồi, huống hồ lại còn uống rượu say lướt khướt.

Các A ca mỗi người một tâm trạng khác nhau nhìn hai người đang ngồi ở thủy đình phía không xa kia, đó chính là hai người được Đại a ca xưng là “Song bích”, đáng tiếc một người đã là của lão Tứ, người kia trái tim lại thuộc về lão Bát, nhưng cô nàng My Liễm Diễm này cũng thật to gan, dám thừa nhận thích lão Bát ngang nhiên như vậy, dũng cảm tới mức đáng khen ngợi. Đọc tiếp

Tối chân tâm Chương 45


ತ Chương 45: Mười lăm tháng tám ತ

 

“Thập gia quá lời rồi.” Nhan Tử La buồn bực vô cùng, giữa trưa ra ngoài đi dạo lại gặp phải người không nên gặp, là do Tử Cấm Thành này quá nhỏ hay do bọn họ có duyên phận với nhau? Nếu sớm biết thế này thì nàng đã đi dưới nắng cho rồi. Bóng râm đúng là dễ dụ quỷ, quả nhiên…

“Hừ, một nô tỳ nhỏ bé sao xứng xưng Tứ tẩu”, giọng Trung Quốc cứng nhắc bay vào tai Nhan Tử La. Oan gia ngõ hẹp, sao lại gặp cô quận chúa ngỗ nghịch này ở đây? Lại còn là một quận chúa ghi thù siêu cấp nữa. Có điều, giờ Nhan Tử La nàng không sợ nàng ta nữa, ngang hàng với nhau rồi, thậm chí nàng ta còn phải gọi nàng một tiếng “Tứ tẩu” cơ đấy. Suy nghĩ xong Nhan Tử La cười giả lả nói: “Thập trắc phúc tấn nói không sai, mọi người chẳng qua đều là trắc phúc tấn mà thôi, làm sao lại bảo người khác phải gọi mình là tẩu tẩu.” Xem trí thông minh của nàng ta thế nào? Đọc tiếp

Mùa đông ấm hoa sẽ nở Chương 7


✿ Chương 7: Chẳng phải chuyện này do chính anh gây nên sao? ✿

 

Từng lời của Thẩm Mỹ Kỳ như lưỡi dao sắc ngọt, cứa sâu vào xương tủy Quảng Viễn. Cô ta còn chưa nói xong, toàn thân anh đã mềm nhũn, anh từ từ gục xuống, cuối cùng ngã khuỵu trên mặt đất, cúi đầu thật thấp, hai tay bưng mặt, những giọt nước mắt trào ra qua kẽ tay. Anh bật khóc.

1.

Tiếng kêu thất thanh của Anh Duy Hạ khiến Anh Hạo Đông thấy vô cùng có lỗi. Nửa đêm nửa hôm, anh không bật đèn, lại đứng giữa cầu thang thế này, hơn nữa, Anh Duy Hạ cũng không biết anh đến đây, cứ nghĩ trong nhà không có người, kết quả bị anh dọa cho giật thót tim rồi.
Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 2 Chương 76


✥ Chương 76 ✥

 

Tình yêu đầu đời ở tuổi mười ba, mơ hồ đến phong phú và cứ thế kéo dài qua năm tháng. Giờ chẳng còn sức mà đoạn tình, lại không thể làm hoa nhàn cỏ dại coi nhẹ việc đợi chờ, Khánh Đệ chỉ muốn tránh xa tảng đá ngầm tình cảm, tìm một con đường khác tĩnh lặng hơn. Cô cũng đã nỗ lực nhét tất cả những gì thuộc về quá khứ vào trong chiếc hộp kín của ký ức. Nhưng, khi nhìn thấy anh mỉm cười bước tới, thứ ánh sáng trắng tinh lấp lánh đó khiến cô vô cùng nhức mắt.

Sự giằng xé trong lòng đã bị bóc trần dưới lớp ánh sáng rực rỡ kia, hoàn toàn chẳng thể che giấu.

Trong lúc sững người, trước mắt bỗng tối sầm, Khánh Đệ chợt nhận ra đó chỉ là ảo tưởng, bất giác cô thấy đau đớn. Tại sao lại có thứ tình yêu như thế; dẫn dụ người ta như Khoa Phụ[1]đuổi mặt trời, rồi chết ở Ngu Uyên? Khiến trái tim ta trống rỗng hoang vu và tĩnh lặng?

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 2 Chương 75


✥ Chương 75 ✥

 

Nhiều năm trước, Cao Côn chỉ là cán bộ tuyên truyền trong một huyện nhỏ ở Tế Tây. Gần bốn mươi năm kinh nghiệm người này nổi danh nhờ quyền thế. Nghe nói vị bí thư tỉnh ủy tiền nhiệm nhất ngôn cửu đỉnh của ủy ban Thường vụ Tỉnh dù lúc này đã nghỉ hưu, nhưng trực hệ của ông ta thì vươn ra toàn tỉnh, có tầm ảnh hưởng lớn, ví như Phó chủ tịch tỉnh Lương Phu Nghị, ví như Trưởng Ban tổ chức Cán bộ Bành Ngu, và ví như Bí thư Thị ủy thành phố Vân Sơn Ngụy Kiệt.

Nghe tin bộ máy hành chính của thành phố Vân Sơn sẽ có biến động lớn, với địa vị của Diệp Thận Huy, câu nói chắc chắn là đúng, nhưng Khương Thượng Nghiêu cũng chỉ cười mà thôi.

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 2 Chương 74


✥ Chương 74 ✥

 

“Thạch Đầu, ngồi đi!” Thấy Khương Thượng Nghiêu ngồi xuống nấu nước chuẩn bị pha trà, chú Đức ngăn lại: “Khuya rồi, những thói quen thế này cũng phải bỏ dần thôi.”

Khương Thượng Nghiêu nghe vậy mỉm cười, “Chú Đức, sức khỏe chú còn rất tốt, hôm nay thím đã lập công lớn, là minh chứng rõ ràng nhất.”

“Thực ra là ngoài ý muốn.” Chú Đức cười rồi lại than thở giọng u sầu buồn bã, “Nếu sớm hơn khoảng mười năm thì có phải ai cũng vui không. Giờ thế này… Năm nay ta hơn năm mươi rồi. Đến khi nó trưởng thành… Haizzz, mà cũng chẳng biết có phúc được chứng kiến ngày ấy không?”

Đọc tiếp

Tình yêu nơi đâu Tập 2 Chương 73


✥ Chương 73 ✥

 

Cả quãng đường đi và về hơn một nghìn kilomet, hai người đều đã thấm mệt. Vào đến đất Nguyên Châu, Lưu Đại Lỗi nghe điện thoại xong, buồn bã cảm thán: “Cũng may, anh Khương đang ở Nguyên Châu, nếu không lại phải lái xe hơn một tiếng đồng hồ nữa về Vấn Sơn, mông sắp mọc mụn cả rồi.”

Tiểu Đặng đang ngáp dài, cố gắng lấy lại tinh thần, nói: “Anh Đại Lỗi, có phải anh vui vì ngày mai lại được gặp chị dâu nhỏ chứ gì?”

“Khà Khà”, Đại Lỗi cũng chẳng phủ nhận, sờ sờ cằm tự nói với chính mình: “Ngày mai tặng gì cho nàng bất ngờ đây? Hoa? Bánh ga tô? Yêu đương thật hại não, thời sống một mình thoải mái biết bao.”

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 2 Chương 72


ツ Chương 72: Chiếc chén trà cổ ツ

 

Khâm sai cứu nạn đã đến Giang Bắc, nạn dân dồn hết vào trong thành.

Chương huyện lệnh đang lo lắng không yên, để ngăn vị khâm sai đích thân đến huyện Tụ Thủy giám sát, ông ta không chỉ sai người âm thầm đi che đậy việc ăn bớt vật liệu công sức trong việc tu bổ đê điều, giấu đi đống lớn vàng bạc ngọc ngà mà khó khăn lắm mới kiếm được, mà còn phải ra tay mạnh, đánh, nhốt, giết hết những tên điêu dân muốn tố cáo, để tránh rắc rối.

Thông tin giữa Thượng Kinh và Giang Bắc không thông, dưới sự sắp xếp của bọn người xấu, tin đồn lan truyền khắp huyện Tụ Thủy.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 2 Chương 71


ツ Chương 71: Ai cũng có mưu tính ツ

 

Cả kinh thành đều biết, Hạ Ngọc Cẩn căm ghét nhất là đồng tính. Cậu ta bình thường tính khí rất tốt, không ỷ thế hoàng thất, có động vào thì cũng chẳng có việc gì lớn, nhưng một khi phạm phải điều này, chắc chắn là phải đổ máu. Những người khách nhận lầm cậu ta là hoa khôi muốn bán thân, không những bị cắt hết đường làm ăn, còn bị đánh gẫy chân. Sau này có vài người không có mắt muốn dụ dỗ cậu ta, kết quả là bị đánh thảm hại rồi bị lục soát nhà cửa hoặc tịch thu nhà cửa hoặc bị lưu đày. Từ đó, không bao giờ có người đàn ông nào dám bộc lộ một chút ý đồ gì trước mặt cậu ta nữa.

Lâu dần, thói quen trở thành tự nhiên, ý thức phòng tránh của cậu ta cũng không nhạy cảm như thế nữa.

Vì thế cậu ta không nhận ra âm mưu của Chương thiếu gia, đồng ý rất nhanh chóng.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 2 Chương 70


ツ Chương 70: Đồng hành cùng chồng ツ

 

Đi liên tiếp mấy ngày đường, bọn thị vệ và nô bộc đều rất mỏi mệt, đến Hạ Ngọc Cẩn ngày nào cũng trèo lên xe nằm ngủ, mông cũng đau đến nỗi không gượng được, vì thế quyết định nghỉ ngơi một đêm ở thị trấn nhỏ bé Giang Nam đẹp đẽ này, chỉnh đốn lại đội ngũ, đợi sáng sớm hôm sau lại tiếp tục xuất phát.

Đội ngũ gần ba trăm người quá là nhiều, chỗ ở của phần lớn người tùy tùng đều là tự dựng lều trại để ngủ, đồng thời thay nhau canh giữ lương thực. Chỉ Hạ Ngọc Cẩn nhớ mùi vị giường chiếu, đem theo vợ, thông phòng, quan viên, vài người tùy tùng theo bên đến trọ ở quán trọ duy nhất trong thị trấn này.

Đọc tiếp

Tướng quân ở trên ta ở dưới Tập 2 Chương 69


ツ Chương 69: Mệnh phạm đào hoa ツ

 

Trước khi xuất hành, con chồn vàng đã dặn dò kỹ lưỡng, trên đường không được tùy tiện gây rắc rối, trạm dịch đơn giản không cầu kỳ, đừng gây thêm phiền hà cho quan phủ địa phương, có thể ở một nhà trọ thoải mái là được.

Sau khi xuất phát năm ngày, đội ngũ đi trước đã đến Giang Nam, Hạ Ngọc Cẩn dần dần định thần lại.

Xuất xứ Giang Bắc, con chồn vàng đến một đồng lộ phí cũng không đưa.

Cậu ta không những phải làm việc, tất cả chi tiêu còn do mình móc tiền ra, thậm chí còn bao mấy người tùy tùng và thị vệ ăn uống ở đi nữa?

Đọc tiếp

Mùa đông ấm hoa sẽ nở Chương 6


✿ Chương 6: Rốt cuộc vẫn không tránh được ✿

 

Lam Tố Hinh không thể lừa dối bản thân mình thêm nữa. Giữa đêm trăng sáng như gương này, cô đã nhìn thấu trái tim mình. Trong trái tim của cô, không biết từ lúc nào đã dần xuất hiện một bóng hình… Đó chính là Anh Hạo Đông.

1.

Sau khi tạm biệt bà Quảng, Lam Tố Hinh chậm rãi đi đến bến xe buýt gần đó, đợi xe để về nhà. Đứng ở bến xe buýt, cô ngẩng đầu, nhìn dòng xe cộ đi lại, bỗng nhiên nhìn thấy giữa làn xe đông như mắc cửi ấy xuất hiện một chiếc Mercedes màu đen, trái tim cô giật thót. Chăm chú quan sát chiếc xe tiến lại gần, sau khi nhìn rõ biển số không phải là xe của Anh gia, cô khẽ thở dài. Cô chợt nhớ đến Anh Hạo Đông. Không biết anh thế nào rồi? Cô rất muốn biết nhưng… không có ai nói cho cô biết.

Đọc tiếp

Trầm hương uyển Tập 1 Chương 28


❀ Chương 28 ❀

 

Trần Uyển đứng bên cửa, chăm chú nhìn Tưởng Tiểu Vi với gương mặt hốc hác, tinh thần sa sút đang ngồi bên giường. Cho dù thời đại có thay đổi như thế nào, tiến bộ như thế nào đi chăng nữa, thì phụ nữ vẫn là bên thiệt thòi. Dù kiếm được nhiều tiền hay có oai phong ở nơi làm việc như thế nào thì vẫn cần một bờ vai vững chãi để dựa vào. Còn việc sự nhờ vả ấy liệu tốt đẹp hay không thì ai có thể nói được ai? Tất cả chỉ là một canh bạc mà thôi.

“Chị Tưởng”, cô gọi. Tưởng Tiểu Vi ngẩng đầu lên, ánh mắt mênh mang nhìn sang cô. Trần Uyển càng thấy cổ họng mình nghẹn cứng, không nói ra được nỗi day dứt và áy náy trong lòng, giọng khàn khàn: “Xin lỗi”.

Cô nói xin lỗi, Tưởng Tiểu Vi chỉ cười, “Cô có gì mà xin lỗi tôi? Tôi cũng nhận thấy, các cô chỉ là ‘hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’ mà thôi, có điều những người ‘hữu ý’ ở bên cạnh anh ấy quá nhiều. Chứng kiến mấy năm nay, tôi cũng quen rồi”.
Đọc tiếp

Trầm hương uyển Tập 1 Chương 27


❀ Chương 27 ❀

 

Trần Uyển tròn mắt với vẻ không thể tin nổi, rõ ràng đã qua Cốc Vũ[1] rồi mà sao trên đầu như có tiếng sầm ầm ầm dội tới. Chuyện sáng nay cậu được thả ra cô đã có nghi hoặc, cũng đoán già đoán non không biết có phải anh giúp đỡ không, suy cho cùng thì trong những người cô quen cũng chỉ anh là có khả năng ấy. Trong lòng cô có chút cảm kích, đặc biệt là nhớ lại hôm qua anh với ánh mắt sốt sắng xông vào đám người. Cô cũng thầm tìm cách bào chữa cho anh, hoặc giả cho rằng sự vô lại lưu manh của anh trước kia là do thói quen, là bản tính vốn thế. Nhưng tối nay bị anh trêu chọc, cuối cùng cô cũng biết dưới gầm trời này lại có loại vô liêm sỉ, mất hết lương tri như thế.

[1] Cốc Vũ: Là một trong 24 tiết khí của của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 19 hay 20 tháng 4 dương lịch. Ý nghĩa của tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Mưa rào.
Đọc tiếp

Trầm hương uyển Tập 1 Chương 26


❀ Chương 26 ❀

 

Anh Tiểu Ngũ!”

Tần Hạo đưa ánh mắt hồ nghi nhìn hai người, sau đó dừng lại trên gương mặt Trần Uyển, “Hai người quen biết nhau?”

“Anh quen cô em cùng khóa của em à?”, Tưởng Tiểu Vi cũng tỏ ra ngạc nhiên, “Tiểu Uyển, đây chính là người chị nói… Tần Hạo, chị gọi anh ấy là anh Tiểu Ngũ.” Nói rồi cố ý chớp chớp mắt với Trần Uyển. Thấy gương mặt cô đầy kinh ngạc và hoài nghi, nụ cười của Tưởng Tiểu Vi càng thêm rạng rỡ.
Đọc tiếp

Trầm hương uyển Tập 1 Chương 25


❀ Chương 25 ❀

 

Đang là thời khắc cuối xuân, qua đêm, một cây nho già trong sân đã nở biết bao chùm hoa trắng nhỏ, tùng giọt sương trong đu mình trên những chiếc lá xanh bóng. Không biết con mèo nhà ai ngồi nơi đầu hồi nhìn thấy Trần Uyển liền quẩy cái đuôi trắng rồi quay mình chạy mất hút trong ánh nắng ban mai. Buổi sớm yên tĩnh trong lành hoàn toàn khác sự ồn ào hôm qua, như thể hai thế giới hoàn toàn khác nhau vậy, sự phiền muộn trong lòng dường như cũng bị bầu không khí trong lành xua tan, Trần Uyển vươn người đợi tiếng chim họa mi lảnh lót đầu tiên của nhà hai ông bà đối diện.

Tối qua bận phải tiếp láng giềng xung quanh, sau khi tiễn hết mọi người thì cả đêm cũng mất ngủ, nhớ ra Tiểu Vũ còn phải đi học, nên Trần Uyển quyết tâm dậy để làm đồ ăn sáng cho nó. Cô tin mợ cả đêm cũng khó ngủ, hay là xin nghỉ thêm mấy ngày để phụ giúp mợ, lại đột nhiên nhớ ra tối qua là lịch phải đến nhà Tưởng Phán dạy thêm, vì cả ngày tất bật nên cô quên béng mất. Cô vỗ vỗ vào đầu tự mắng mình một câu rồi mở cửa nhà bếp, mở bếp lò thay viên than tổ ong.
Đọc tiếp

Trái tim màu hổ phách Chương 24


♡ Chương 24: Gần trong giây lát ♡

 

Lúc Thôi Thái Dạ gặp Tiểu Ái, đã là ba ngày sau khi cô quay về.

Trong ba ngày đó, bất kể anh liên lạc như thế nào, cũng không thể tìm được cô. Ngoài tức giận, thì anh lo lắng nhiều hơn, sợ sẽ xảy ra chuyện với cô. Nghĩ lại thật nực cười, một người xưa nay luôn phóng khoáng, chỉ coi phụ nữ là thú cưng, lại có ngày bị một người con gái nắm được chỗ hiểm, lần nào tâm trạng thấp thỏm cũng đều do cô.

Tại tầng sáu của công ty Sun, Châu An và Ngô Kỳ San trải qua mấy ngày kinh hồn bạt vía cuối cùng cũng gặp được vị cứu tinh ngày đêm mong đợi. Hai người chẳng kịp tra hỏi, lập tức đẩy cô vào phòng nghỉ ngơi của ông chủ Thôi Thái Dạ.
Đọc tiếp

Trái tim màu hổ phách Chương 23


♡ Chương 23: Lênh đênh nơi ngoài vùng văn minh ♡

 

Ngọn lửa tức giận trong lòng Tiểu Ái vẫn luôn âm ỉ, tuy ngoài mặt thì cố tỏ ra ngoan ngoãn, thỏa hiệp, nhưng trong lòng thì vẫn dự tính lái đi tiếp. Nhân lúc Dung Kỳ không để ý, cô cấp tốc đóng hệ thống định vị toàn cầu GPS và điện thoại vô tuyến tần số cao, tiếp đó làm bộ làm tịch tiếp tục dựa vào vô lăng.

“Còn bao lâu nữa?” Dung Kỳ nhíu mày hỏi.

“Khoảng một tiếng nữa thôi, lúc em lái thuyền ra biển trời vẫn chưa sáng thế này.” Tiểu Ái cố ý nói nhỏ, tỏ vẻ đáng thương đã làm sai chuyện, một tay còn xoa nhẹ lên bụng.

Anh liếc nhìn đồng hồ, lúc này đã gần mười một giờ. Chợt nhớ ra tối qua cô chưa ăn tối đã ngủ rồi, hôm nay chắc lại chưa ăn sáng, không nhịn được anh thở dài: “Anh xuống bếp nấu gì đó, em chăm chỉ một chút! Nghe thấy chưa?”
Đọc tiếp

Trái tim màu hổ phách Chương 22


♡ Chương 22: Thiên đường và địa ngục ♡

 

Thang Ân Nặc gần như nắm trong tay nền điện ảnh ở thành phố B. Ở đây, chị ta có hai công ty sản xuất phim truyền hình, một công ty quản lý và một công ty thiết kế trang phục. Địa điểm buổi casting lần này diễn ra tại một trong hai công ty đó.

Dung Tiểu Ái tuyệt đối không ngờ rằng mình lại đen đủi như vậy, khi cô đang ngồi đợi đến lượt casting thì thấy một người không hề muốn gặp. Hôm nay anh ta mặc chiếc áo dày tay màu tàn thuốc, quần jeans vá, quả đầu đinh hình như được vuốt keo, từng sợ tóc vểnh lên đầy cá tính. Hứa Kỷ Dương vốn đã rất đẹp trai, mấy năm nay trải qua môi trường ở Học viện kịch lại càng biết cách kết hợp quần áo. Lúc Hứa Kỷ Dương đút tay trong túi quần đi vào, có vài cô nàng liếc mắt về phía anh ta. Hứa Kỷ Dương dường như rất thỏa mãn với ánh mắt đó, bước đi đầy vẻ kiêu ngạo.
Đọc tiếp

Trái tim màu hổ phách Chương 21


♡ Chương 21: Tình yêu sâu đậm nhất thế giới ♡

 

Vào ngày nghỉ cuối tuần sau buổi tiệc chúc mừng phim “Vũ điệu đào kép”, cả một ngày dài Tiểu Ái nằm ngủ, ngay đến điện thoại của Thôi Thái Dạ cũng vô thức ấn nút tắt. Thôi Thái Dạ vô cùng tức giận, hôm sau đã phải đích thân đến nhà tìm Tiểu Ái. Lúc cô đầu tóc bù xù, quần áo xộc xệch ôm gối ra mở cửa, một ông chủ và hai trợ lý ở bên ngoài suýt chút nữa bị dọa cho chết khiếp.

“Oa tôi có thể đã được mở mang kiến thức về sự lôi thôi lếch thếch trong cuộc sống hiện thực của các diễn viên đấy nhỉ!” Châu An chậc lưỡi nói, San San đứng ở phía sau đá anh ta một cái như nhắc nhở không được nói linh tinh nữa.

Thôi Thái Dạ ném chìa khóa xe lại, rất tự nhiên đổi dép đi trong nhà, rồi đến bên tủ lạnh tự lấy đồ uống cho mình. Ngẩng đầu lên thấy Tiểu Ái vẫn trong bộ dạng đó nhìn họ, lửa giận lại bốc lên, anh quát: “Còn không chịu đi đánh răng rửa mặt, có phải muốn anh làm thay không hả?”
Đọc tiếp

Công tắc tình yêu Chương 12


⊹ Chương 12 ⊹

 

Ngày hôm sau, bọn họ thận trọng ra khỏi nhà. Tiểu Quang không đi theo, Chu Diễn Chiếu mặc áo khoác có mũ trùm đầu, quần bò và giày đế bằng, trông như học sinh. Chu Tiểu Manh buông tóc mái xuống thành một lớp dày che kín cả trán, rồi trang điểm rõ đậm, Chu Diễn Chiếu nhìn cặp lông mi giả dài cả lóng tay của cô cảm thấy tức cười, nói: “Phong cách phi chủ lưu à?”

Chu Tiểu Manh có vẻ cáu kỉnh: “Anh mới phi chủ lưu ấy! Cả nhà anh đều phi chủ lưu!”

Chu Diễn Chiếu cũng không lấy làm bực mình, ngược lại còn bật cười: “Cả nhà anh không phải là cả nhà em à?” Đọc tiếp