Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 8


❄ Chương 8: Kế sinh nhai ❄

edit: Thiên Linh

beta: 123_456_789 & Hàn Phong Tuyết

gqqt%}:~}:1040[(ba6350uu)#!`@ http://www.hanphongtuyet.wordpress.com @,#tk*,39qs29,\39:&cwvs

Lư Oanh bước đi rất nhanh, ra tới cửa lại thấy một đám đông ở đó, ngoái lại thì thấy khoảng bảy, tám người ăn mặc không tầm thường, trông giống phú thương đang vây quanh tam cữu phụ*.

Đọc tiếp

Bức xướng vi lương Chương 11


❄ Chương 11: Ngươi là người đầu tiên trong hậu cung của ta ❄

edit: hangaof

beta: Nấm Taemin & Hàn Phong Tuyết

 

Chuyện mua thân phận giả đối với một người chạy vạy khắp nơi mà trưởng thành như tôi, làm sao có thể thất bại? Không quá nửa tháng, tôi và Phi Tự đã chính thức trở thành Lăng Đang và Lục Khuynh Vũ. Khuynh Vũ là em chồng tôi, còn kẻ trượng phu kia thì không còn nữa, sau khi tôi gả cho hắn được nửa năm thì mắc bệnh, đầu đau nhức, lòng bàn chân bị chảy mủ, tìm đến Địa phủ báo danh. Tộc trưởng Lục gia muốn có đất của nhà tôi, liền dùng mưu kế đuổi chúng tôi đi. Hai người con gái yếu đuối như chúng tôi phải xa xứ, lưu lạc tới Thanh Đường.

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 3A Hồi 6


♥ Hồi sáu: Tại cửa thành tiểu sai dịch cứu nguy, trong khách sảnh cùng thương nghị kế sau ♥

chụp pic: Thảo Trần

type: Nguyen Huyen

 

 

Quách Hòe, Quách công công và phủ doãn Khai Phong, Bao Chửng, Bao đại nhân, một là kẻ tác oai tác quái, làm mưa làm gió, tráo trở lật lọng trong cung; một là quan thanh liêm nghiêm cẩn thận trọng, vì nước quên thân, minh oan cho trăm họ, bình thời cũng nhìn nhau không vừa mắt, tất nhiên rất ít qua lại. Nói dễ nghe một chút thì là “không cùng chí hướng sao mưu tính sự nghiệp được*”, nói khó nghe thì là “nước sông không phạm nước giếng”.

*Nguyên văn: Đạo bất đồng bất tương vi mưu, câu này xuất xứ từ Luận Ngữ, thiên Vệ Linh công.

Đọc tiếp

Vẫn mơ về em Chương 72


♡ Chương 72: Cố chấp là một loại bệnh ♡

 

Về đến nhà, tôi không kể cho Ninh Hiên biết chuyện Nghiêm Hân hẹn gặp riêng tôi. Tôi thấy không cần thiết, Nghiêm Hân giống như một diễn viên hài đang tự biên tự diễn một vở kịch hoang đường, tôi mà coi vở kịch hoang đường này là thật thì chẳng khác nào đi sỉ nhục trí tuệ mình.

Tôi tin tưởng vào tình cảm Ninh Hiên dành cho mình. Nhất là trong lúc ăn tối, khi tôi vô tình đề cập tới tin đồn trên mặt báo sáng nay, bộ mặt chán ghét của Ninh Hiên làm tôi thầm khoan khoái hẳn.

Đọc tiếp

Vẫn mơ về em Chương 71


♡ Chương 71: Sóng gió sau đám cưới ♡

 

Qua được nửa học kỳ, lớp tôi phụ trách nhận thêm một học sinh mới chuyển đến, tên là Lâm Phong. Nói chung lớp học có học sinh mới vốn dĩ là chuyện rất đỗi bình thường, nhưng nếu cậu học sinh mới đó hoàn toàn không phải là người Hán thì hoàn toàn khác.

Lâm Phong là con lai, bố là người Trung Quốc, một quan chức ngoại giao có tiếng, mẹ là người Mỹ. Trông rất đẹp trai, một kiểu đẹp trai có đường nét và độ sâu khác thường. Tính cách thì cực kỳ cao ngạo, sau khi vào lớp hình như chưa bao giờ thèm ngó ngàng gì tới các bạn xung quanh.

Do tính chất công việc thường xuyên thay đổi của ông bố mà Lâm Phong cũng chuyển trường liên tục. Chuyển hết trường này tới trường khác, thành tích học tập sa sút dần qua các năm. Đặc biệt là môn Toán, phải nói là xuống dốc không phanh.

Đọc tiếp

Vẫn mơ về em Chương 70


♡ Chương 70: Bữa tiệc cùng đồng nghiệp mới ♡

 

Tôi thở dài, bất lực ôm trán, chân thành nói với Thôi Sa: “Em gái, tin chị đi, chị không phải là vợ bé, chị là phu nhân danh chính ngôn thuận của anh rể em! Thêm nữa, chồng chị không phải lão khọm già, thực ra anh ấy còn ít tuổi hơn chị!”

Nghe tôi nói tất cả đều tỏ thái độ kinh ngạc, không tin. Chán chẳng buồn giải thích thêm nữa, tôi mặc kệ cho chúng muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.

Hàn huyên trò chuyện cười đùa ha hả một hồi chúng mới bắt tay vào giúp tôi nấu nướng. Tôi nói trước buổi tiệc hôm nay sẽ được làm theo hình thức buffet, tất cả đều hứng khởi đồng ý ngay.

Đọc tiếp

Vẫn mơ về em Chương 69


♡ Chương 69: Quay lại làm giáo viên ♡

 

Khác xa với lần đầu tiên làm giáo viên luống cuống, sau tám năm xa cách mái trường, lần thứ hai đứng trên bục giảng với tư cách là một cô giáo dạy Toán, tôi thực sự thấy mình làm rất tốt.

Càng ngày tôi càng thấy mình rất ra dáng một nhà giáo chân chính.

Tôi nhanh chóng hòa nhập cùng mấy đồng nghiệp trẻ trong phòng. Ngoại trừ cậu thầy giáo duy nhất ra, bốn cô nàng còn lại đều mang tố chất hóng hớt háo sắc rất điển hình của giới trẻ hiện nay.

Trong đó, danh hiệu hóng hớt nhất phải thuộc về Thôi Sa. Nó không những lắm điều mà còn háo sắc kinh khủng, sinh thời hễ thấy giai đẹp là thèm chảy nước miếng. Học sinh của nó phàm là nam sinh có chút nhan sắc thì cứ không bao giờ phải lo trượt cả.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 28


ಠ Chương 28 ಠ

 

Xe ô tô lao nhanh trên đường cao tốc. Giản Dao quay nhìn Bạc Cận Ngôn ung dung, thư thái ở bên cạnh. Cô nhích người về phía anh, ghé sát tai anh thì thầm: “Hãy nói cho em biết hung thủ là ai đi!”

Hôm qua, sau khi tuyên bố “tái hiện vụ án”, Bạc Cận Ngôn liền rời khỏi văn phòng, suốt cả buổi chiều không thấy bóng dáng. Giản Dao cũng bận rộn liên lạc với Doãn Tư Kỳ để sắp xếp công việc. Tới tận bây giờ, sau khi xuống máy bay, ngồi lên xe ô tô, chạy thẳng tới khu nghỉ mát, cô và anh mới có dịp ở bên nhau.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 27


ಠ Chương 27 ಠ

 

Giản Dao đờ người trong giây lát. Cô cảm thấy không khí hít vào lồng ngực như lành lạnh.

“Vậy tôi gọi taxi về trước.” Giản Dao quay người về phía cửa ra vào, dò từng bước đi.

“Khoan đã, Giản Dao, tôi có chuyện muốn nói với em.” Giọng nói Bùi Trạch càng gần hơn, cô cảm giác anh ta ở ngay sau lưng.

Giản Dao quay người, cô không nhìn thấy anh ta trong bóng tối.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 26


ಠ Chương 26 ಠ

 

Thật ra tới nhà Bùi Trạch ăn cơm nguy hiểm đến mức nào? Trong lòng Giản Dao biết rõ không nguy hiểm. Như Bạc Cận Ngôn nói, chẳng có ai não tàn đến mức trắng trợn kêu một đồng nghiệp không phải thân thiết lắm đến nhà ăn cơm rồi ra tay sát hại. Hơn nữa, nếu Bùi Trạch là hung thủ thật sự, hôm nay anh ta giở trò với cô, sẽ trực tiếp tạo ra chứng cứ phạm tội.

Căn hộ của Bùi Trạch sang trọng, nội thất tinh tế và hiện đại. Phòng khách có cửa sổ toàn cảnh hai trăm bảy mươi độ, có thể ngắm cảnh đẹp của thành phố từ trên cao. Giản Dao ngồi xuống sofa, tay cầm ly đồ uống, nhởn nhơ nhấp từng ngụm nhỏ. Kể từ khi cô đặt chân vào phòng này, Bạc Cận Ngôn hoàn toàn im lặng, bất kể bọn họ đang thảo luận sôi nổi về anh.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 25


ಠ Chương 25 ಠ

 

Mặt trời đã ló ra khỏi tầng mây, ánh nắng xuyên qua cửa sổ mờ mờ, chiếu lên khuôn mặt Bạc Cận Ngôn. Chiếc chụp mắt màu đen che kín đôi mắt anh, chỉ để lộ sống mũi thẳng và bờ môi mỏng cong cong. Trông anh càng tuấn tú và cuốn hút. Giản Dao nhìn chằm chằm Bạc Cận Ngôn. Nhớ đến những vết sẹo trên lưng anh mà cô nhìn thấy tối qua, Giản Dao bất chợt mềm lòng, cô cất giọng dịu dàng: “Anh mau nói đi.”

Bạc Cận Ngôn hỏi Phó Tử Ngộ: “Đến đâu rồi?”

Phó Tử Ngộ trả lời: “Sắp đến trạm thu phí.”

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 3A Hồi 5


♥ Hồi năm: Mật sử nội cung được phơi bày. Thanh Thiên định tâm chỉnh tam cương ♥

chụp pic: Thảo Trần

type: Yến My

 

Tự cổ chí kim, phàm là làm hoàng đế, đều bị ba ngọn núi lớn đè nặng bức bách, ấy là yêu cầu về chính trị, yêu cầu về nghề nghiệp và yêu cầu về bản thân, vì thế hiển nhiên họ đều có tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần, đây vốn là điều kiện cơ bản nhất. Mà lão hoàng đế tiền triều, cũng tức là đồng chí Tống Chân Tông, cũng không phải ngoại lệ, tần phi vô số, giai nhân dập dìu, tất nhiên không thiếu chuyện phong lưu ở chốn hậu cung.

Nguyên phối phu nhân của đồng chí Tống Nhân Tông (cũng tức là Hoàng hậu điện hạ) mất sớm, vị trí chính cung bỏ trống, vì thế trong hậu cung, người người đều mơ ước đến vị trí này, tranh đấu không ngừng.

Đọc tiếp

Bảy kiếp xui xẻo Chương 3


✳ Chương 3 ✳

 

Bánh xe chạy lộc cà lộc cộc.

Ta ngẩng đầu nhìn gã đàn ông áo tím đang nhắm mắt trước mặt, rồi ra sức đập lên hàng rào làm bằng gỗ, gào lên với hai người đang đánh xe phía trước.

“Này, ta đau bụng, phải đi tiểu ngay!”

“Con nhóc thối kia đúng là nhiều chuyện!” Một người kéo ngựa dừng lại, người kia thì nhảy xuống xe, mở cái cửa rào cho ta, gã túm lấy sợi dây thừng buộc trên tay ta, lôi ta xuống: “Nhanh lên.” Gã chỉ bụi cỏ rậm rạp bên đường: “Giải quyết xong thì đi ra.”

Gã nắm lấy đầu kia dây thừng, đứng quay lưng. Ta ngó nghiêng xung quanh, không còn cách nào khác, đành phải ra ngồi chỗ bụi cỏ giải quyết.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 12


◕ Chương 12: Hà tất nhớ lại chuyện buồn thương ◕

 

“Gương đồng, mau nói cho ta biết, có phải dưới vườn lê trong cung có chôn kho báu vô giá không?”

“Gương đồng, hãy nói cho ta biết tất cả những nơi có chôn báu vật.”

Chớp mắt ta đã nằm trên giưỡng dưỡng bệnh được gần nửa tháng. Lúc này, ta đang cầm trên tay chiếc gương hiếu kỳ tự hỏi: không biết chiếc gương này rốt cuộc lúc nào mới cho chủ nhân của nó xem lại quá khứ và thấy trước tương lai. Tại sao ta soi vào, nó chẳng hiện ra gì chứ? Ta thực sự muốn biết, rốt cuộc vườn lê đó chôn kho báu gì, tại sao lại khiến tên ma đầu sát nhân cuồng loạn, biến thái đó thận trọng đến vậy.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 11


◕ Chương 11: Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt ◕

 

“Ôi đau quá! Ngươi không thể nhẹ tay hơn một chút được sao?” Mông vừa lĩnh một trượng, ta đã thét lớn kêu đau. Hai tên thị bệ cầm trượng nhướng cao mày, lườm ta không chút khách khí.

“Đã bị phạt trượng còn kêu, kêu… kêu cái đầu ngươi.” Một trong hai tên thị vệ quát ta rồi lại giơ trượng lên đánh tiếp.

“Đánh cho đến chết đấy, ngươi hiểu không? Đánh nặng một chút cũng phải chết, đánh nhẹ một chút cũng phải chết. Ngươi nghĩ xem bản thân thích chúng ta đánh nặng để chết nhanh hay là đánh nhẹ để chết từ từ?” Tên thị vệ cầm trượng còn lại chậm rãi nói. Hầy, vị đại ca đánh người này cũng thật là có cá tính quá đi. Cầm trượng đánh lên mông ta, vừa đánh lại vừa giảng đạo lí nữa.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 10


◕ Chương 10: Xuân sắc mãn thành liễu đầy tường ◕

 

Kể từ sau buổi tiệc sinh nhật của ta kết thúc, mẫu thân ta suốt ngày mỉm cười vui vẻ. Trước kia, lúc ta được sắp xếp gả cho lão Hoàng đế, người lo lắng đến mức ăn không ngon, ngủ không yên, luôn sợ ta vào cung sẽ bị hiếp đáp, còn gần đây, nghe nói ta có khả năng trở thành Tần vương phi, người coi như cũng an tâm hơn nhiều. Trong khi vị phụ thân Thừa tướng của ta lúc nào cũng lo lắng, bất an, vừa nhìn thấy ta đã than ngắn thở dài, cứ như thể chỉ cần nhìn khuôn mặt ta là thấy được tương lai thê thảm, bi đát vậy.

Mãi cho tới một hôm, một lão thái giám đến phủ báo tin. Lão õng à õng ẹo thông báo rằng Tô nương nương muốn gặp. Tô nương nương chính là mẫu thân có thân phận cao quý của Diệu, Đoan Mẫn hoàng quý phi Tô Dung. Nghe nói người phụ nữ này không hề được sủng ái là một trong những người đàn bà không đắc sủng, có chồng cũng như không, thế nên tính khí nhất định sẽ cổ quái giống như quả phụ mất chồng. Ta bĩu môi, chẳng vui vẻ đi gặp người đó chút nào.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 9


◕ Chương 9: Lầu thành đèn đuốc lúc đêm khuya ◕

 

Bên ngoài cửa tiệm chưa đóng cửa có treo chiếc đèn. Ánh hoàng hôn chiếu lên lớp ngói xanh, rải lên khắp cả con phố Tây, ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh. Không khí thoang thoảng mùi ẩm mốc, như thể chỗ nào cũng ngấm nước vậy.

Những người sống tại khu phố Tây thuộc thành Trường An đều là người nghèo khổ, thậm chí nơi đây hội tụ đủ mọi loại người, vậy nên lúc nào cũng náo nhiệt, nhộn nhạo. Trên con phố vốn không rộng lắm, cứ đến tối là các hàng quán lại được bày ra la liệt, khiến cho các bức tường cũ kĩ đều đen sì, bóng mỡ.

“Bánh vừng thơm ngon, một văn tiền một xâu.” Tiếng rao dài thườn thượt phá vỡ màn đêm hỗn tạp. Đây là nơi quen thuộc nhất của ta, khu phố Tây rách nát. Ta phủi tay vươn cổ hít thật sâu luồng không khí tạp nham đủ các loại mùi.

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 16


✣ Chương 16 ✣

 

Bến xe là một tòa nhà màu trắng, không cao lắm, ngày thường chật ních người, hôm nay chỉ thấy lác đác vài bóng người qua lại. Đèn neon chiếu sắc tường xanh, vài quầy hàng rong, vài hành khách đợi xe, một cụ già râu tóc bạc phơ đang từ tốn quét rác.Tôi đợi 15 phút, một chiếc xe màu đen trờ tới, cửa sau mở ra, một thanh niên mặc áo gió bước xuống xe.

Trừ việc nắp cống không bốc khói ra, tôi nghi ngờ mình đã lạc vào cảnh nào đó trong phim Ma trận[1].

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 15


✣ Chương 15 ✣

 

Lần đầu tiên tôi đi máy bay, ngồi khoang hạng nhất. Tiếc là tôi có một tật xấu, chính là vô cảm với hoàn cảnh xung quanh.

Nói cách khác, dù trong điều kiện tốt hay xấu, đối với tôi mà nói, chẳng có gì khác nhau. Ghế trong khoang hạng nhất rất rộng, có thể hạ xuống ngủ. Nên tôi cảm thấy rất thỏa mãn rồi.

Tôi đang ngủ thì bị Lịch Xuyên đánh thức. Anh kêu tôi đi tắm cho tỉnh táo, còn cố ý chuẩn bị nước lạnh, nhưng mà, tôi ngồi trong bồn tắm, ngồi một lúc lại ngủ quên mất. Tôi đem theo ba túi du lịch và một ba lô. Ba túi này không to lắm, nhưng không có túi nào to hơn để tôi nhét hết tất cả vào. Lịch Xuyên nói, nhìn là biết tôi không phải là người hay đi nhiều. Đi xa nhà, mang theo càng ít túi càng tốt. Anh lấy mọi thứ trong ba chiếc túi ra, bỏ vào cái va li to anh thường dùng khi đi công tác. Khóa mật mã lại. Tôi bỏ vào va li nhiều thứ linh tinh: vịt nướng đóng gói sẵn, thịt vịt muối, khô bò, cá khô, đậu phộng muối, cặp sách mới, hộp bút mới, nguyên bộ dụng cụ học tập mới – toàn là những thứ em trai tôi thích. Năm bình thuốc và một chiếc áo len loại xịn, là quà cho ba tôi. Còn lại là các loại mứt trái cây, trái cây sấy khô và kẹo để tặng bà con và bạn bè.

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 14


✣ Chương 14 ✣

 

Tôi dốc toàn bộ tinh thần cho hai bài thi cuối. Đồng thời tôi vẫn đến quán cà phê làm thêm như bình thường. Mỗi đêm về lại ký túc xá, hai bình nước nóng đầy tràn vẫn chờ đợi tôi như cũ. Tôi nghĩ, chắc An An lười nên nhờ Tu Nhạc lấy giúp, không ngờ An An nói, là Phùng Tĩnh Nhi lấy giúp tôi.

Tôi biết Phùng Tĩnh Nhi ít khi tự đi lấy nước, mà thường xuyên do Lộ Tiệp lấy giúp cô ta.

Nhân lúc Phùng Tĩnh Nhi chưa đi tự học buổi đêm, tôi nói cảm ơn cô ta. Vẻ mặt cô ta hơi mệt mỏi: “Haiz, khách sáo làm gì. Ngày nào cậu cũng đi làm về khuya, trời trở lạnh rồi, không có nước nóng sao được.”

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 13


✣ Chương 13 ✣

 

Lịch Xuyên nói, lúc tôi vừa ngất xỉu anh cứ tưởng là tôi đang diễn, anh định nhờ Giang Hoành Khê đưa tôi vào xe, để dễ dàng chuồn đi theo kế hoạch đã định trước. Không ngờ thấy mạch đập của tôi hơi khác, liền đưa tôi lên phòng nghỉ, đút tôi uống nước đường. Tòa nhà này là khu chung cư cao cấp, tầng 2 có một phòng khám. Anh mời bác sĩ tới khám cho tôi, hỏi nguyên nhân, bác sĩ nói có thể do tôi mắc bệnh sợ máu. Đối với bệnh này thường chỉ cần nằm nghỉ khoảng 10 phút là khỏe.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 24


ಠ Chương 24 ಠ

 

Có lẽ do lạ giường, Giản Dao không biết ngủ bao lâu, đột nhiên giật mình tỉnh giấc. Cuối giường có ánh đèn sáng. Giản Dao vẫn nhớ, lúc mơ mơ màng màng thiếp đi, cô có cảm giác nhìn thấy Bạc Cận Ngôn mặc áo ngủ đứng bên cạnh giường, lật xem thứ gì đó. Đang định ngồi dậy xem anh còn ở đó hay không, vừa ngẩng đầu, Giản Dao liền nhìn thấy một đống thù lù nằm ngay bên cạnh. Giản Dao giật mình, sống lưng lạnh toát.

Gì vậy? Là Bạc Cận Ngôn.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 23


ಠ Chương 23 ಠ

 

Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn chăm chú, cô không sốt sắng truy vấn. Trong những khoảnh khắc như thế này, anh luôn rạng ngời nhất. Tuy anh không hoa chân múa tay, vẫn chỉ ngồi yên một chỗ, nhưng khóe mắt và khóe miệng của anh tràn ngập ý cười.

Trông anh chói lọi đến bức người.

Giản Dao ngồi đối diện Bạc Cận Ngôn. Cô đan hai bàn tay, đặt lên đùi, nhìn anh chăm chú. “Tôi xin kính cẩn lắng nghe.”

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 22


ಠ Chương 22 ಠ

 

Tìm ra manh mối không có nghĩa có thể lần ra ngọn nguồn sự việc ngay lập tức.

Giản Dao hỏi Bạc Cận Ngôn: “Tôi sẽ tìm cơ hội thăm dò Mạch Thần?” Bây giờ cô và anh không phải là cảnh sát, đương nhiên không thể trực tiếp tiến hành thẩm vấn.

Bạc Cận Ngôn dõi mắt ra cửa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Một lát sau, anh thu tay về, lên tiếng: “Không cần thiết, em hãy gọi cậu ta vào đây, chúng ta hỏi thẳng.”

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 21


ಠ Chương 21 ಠ

 

Ánh nắng sớm mai trong lành, Giản Dao mặc bộ váy công sở, đứng ở phòng trà, quan sát các đồng nghiệp qua tấm cửa kính. Thực tế, bức di thư của Vương Uyển Vi rất tối nghĩa. Nguyên nhân khiến cô tự sát và mạng lưới ma túy chưa chắc đã liên quan đến những con người này. Nhưng cũng có khả năng dính dáng đến ai đó.

Giản Dao cầm cốc trà, thong thả đi về khu vực văn phòng. Bạc Cận Ngôn nói bây giờ là giai đoạn cần che giấu thân phận. Do đó, cô lễ phép chào hỏi mọi người mới đi vào phòng làm việc của Bạc Cận Ngôn.

Đọc tiếp

Vẫn mơ về em Chương 68


♡ Chương 68: Hạnh phúc sau đám cưới ♡

 

Sau đám cưới, Ninh Hiên về thành phố A mở công ty riêng. Các thiết kế của hắn được đón nhận rất nồng nhiệt, tiền như mọc chân đua nhau chạy vào túi chúng tôi. Nhìn số tiền trong tài khoản cứ tăng lên chóng mặt từng ngày, tôi không khỏi đau đầu hỏi hắn: “Nhiều tiền thế này biết tiêu vào đâu bây giờ?”

Ninh Hiên vừa uống trà vừa cười nói với tôi: “Làm một thằng đàn ông, thấy em phải phiền não vì chuyện này, anh thật mãn nguyện.”

Tôi nói: “Nhưng em lại thấy anh như thế quá biến thái!”

Đọc tiếp

Vẫn mơ về em Chương 67


♡ Chương 67: Anh chỉ muốn yêu em ♡

 

Tôi nhớ ra mấy hôm trước gọi điện về nhà nói chuyện với bố, ông còn hỏi tôi: “Nhã Nhã, con định quay về chưa?”. Nghĩ đến đây tôi mới yên tâm. Bố không phải ngồi tù.

Tôi hỏi: “Nhưng bố tôi làm như vậy có khác gì tự thú đâu? Sao có thể thoát khỏi tù tội đây?”

Chuyện bố tôi làm thâm hụt công quỹ có thể phải đi tù vốn là cái thóp Trình Viễn Thiên sử dụng để uy hiếp tôi. Tôi vẫn luôn sợ một ngày cái kim trong bọc sẽ lòi ra, bố tôi sẽ phải vào nhà lao ăn cơm tù. Nhưng thế nào khi mà mọi chuyện đã vở lỡ ra, bố tôi vẫn bình an vô sự được?

Đọc tiếp