Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 8


❄ Chương 8: Kế sinh nhai ❄

edit: Thiên Linh

beta: 123_456_789 & Hàn Phong Tuyết

gqqt%}:~}:1040[(ba6350uu)#!`@ http://www.hanphongtuyet.wordpress.com @,#tk*,39qs29,\39:&cwvs

Lư Oanh bước đi rất nhanh, ra tới cửa lại thấy một đám đông ở đó, ngoái lại thì thấy khoảng bảy, tám người ăn mặc không tầm thường, trông giống phú thương đang vây quanh tam cữu phụ*.

Đọc tiếp

Bức xướng vi lương Chương 11


❄ Chương 11: Ngươi là người đầu tiên trong hậu cung của ta ❄

edit: hangaof

beta: Nấm Taemin & Hàn Phong Tuyết

 

Chuyện mua thân phận giả đối với một người chạy vạy khắp nơi mà trưởng thành như tôi, làm sao có thể thất bại? Không quá nửa tháng, tôi và Phi Tự đã chính thức trở thành Lăng Đang và Lục Khuynh Vũ. Khuynh Vũ là em chồng tôi, còn kẻ trượng phu kia thì không còn nữa, sau khi tôi gả cho hắn được nửa năm thì mắc bệnh, đầu đau nhức, lòng bàn chân bị chảy mủ, tìm đến Địa phủ báo danh. Tộc trưởng Lục gia muốn có đất của nhà tôi, liền dùng mưu kế đuổi chúng tôi đi. Hai người con gái yếu đuối như chúng tôi phải xa xứ, lưu lạc tới Thanh Đường.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 20


◕ Chương 20: Nhìn về phía bắc là Trường An ◕

 

Tinh Thích quả nhiên là không nói dối, ngay sáng sớm hôm sau ngài quyết định đưa chúng ta về Trường An. Có điều con người này thực sự vô cùng kì quái, muốn đưa chúng ta trở lại Trường An thì cứ thế mà đi sao còn bày đặt bịt hai mắt chúng ta lại? Lẽ nào, ngài sợ chúng ta nhớ con đường đã đi qua? Thế nên ta và Diệu cứ thế bước đi, cả đoạn đường tối đen như mực.

“Nơi nào trong Trường An là an toàn nhất?” Tinh Thích đột nhiên cất tiếng hỏi.

“Phủ Thừa tướng.” Diệu chẳng nghĩ tức thì đáp.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 19


◕ Chương 19: Đừng sầu nếu phía trước không có tri kỉ ◕

 

Chỉ một chữ “cược” mà chứa đựng mọi thứ, có người tới lui bình thản, có người lại tính toán sâu xa. Có người hào sảng, xởi lởi, một lời ngàn vàng, lại cũng có người thận trọng dự mưu, tiếc vốn vô cùng. Phú quý cầu được từ đánh cược, bao nhiêu người có thể đạt được tâm nguyện? Chẳng phải đa phần đều thất thểu, buồn bã, tay trắng lại hoàn trắng tay. Lại có biết bao người chỉ sau một đêm bỗng trở thành giàu có, nhìn thấy được thế gian? Chữ “cược” tại phường bạc Trường Lạc nối tiếng toàn thành Trường An, cho dù là cầm kì thi họa hay thi từ ca phú, tất cả đều là một phần nhỏ của chữ “cược.” mà thôi. Phòng bạc Phong Vân Tế Hội thì khác, thê thảm vô cùng, người thua đến độ đỏ cả mắt, người thắng lại được thể dương dương tự đắc.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 18


◕ Chương 18: Thiên hạ khó tìm địch thủ cờ ◕

 

Say rượu khêu đèn, ánh đêm xoay chuyển, hoa hồng rượu thắm.

Phượng cắm ngân trâm cất cánh bay, đầu ngọc phỉ thúy linh lung sáng. Dưới chân kim liên nát, cất cánh tới trời xanh.

Khẽ điểm môi hồng, chạm nhẹ mày cong, ngân nga câu hát, tỳ bà vang, áo gấm mềm mại bay theo gió.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 17


◕ Chương 17: Tương tàn sao lại vội vã thế? ◕

 

Ánh trăng sáng một cách kì dị, trên chiếc gương đồng đột nhiên hiện lên một bóng hình cổ quái. Ánh đao, ngược lại càng khiến ánh trăng sáng lóa, đến độ ta chẳng thể mở mắt ra nổi. Tiếng binh khí va vào nhau chói tai, phá vỡ màn đêm tĩnh lặng, ta bất giác chau chặt đôi mày.

Giây phút nhìn thấy ánh kiếm lóe lên, ta vô cùng kinh ngạc. Vào khoảnh khắc thanh đao đâm về phía ta, một thanh kiếm mềm như lá liễu lặng lẽ đưa đến đỡ trước mặt, nhẹ nhàng vòng quanh thân đao, thế nhưng lực ma sát giữa hai binh khí quá mạnh tạo ra tia lửa sáng lóe, chẳng khác nào những ngôi sao đang cháy sáng giữa trời đêm.

Lúc ánh lửa lóe lên ta đồng thời nhìn thấy đôi mắt sáng rực như hồ li, đôi mày cong cong, lúc mỉm cười, vết chân chim cuối mắt lộ ra vẻ ấm áp lạ thường.

Đọc tiếp

Bảy kiếp xui xẻo Chương 6


✳ Chương 6 ✳

 

Một khoảng tối đen, ta cảm thấy mặt Sơ Không ở ngay trên ta, môi hắn dính chặt vào trán ta, ta thở hổn hển qua khe hở trên cổ hắn, tay hắn ôm lấy lưng ta, áp ta vào lồng ngực rắn rỏi khiến hai miếng thịt trước ngực ta đau đớn kì lạ.

“Ngươi… tránh ra!” Ta dồn sức vào tay đẩy ngực hắn ra, “Mẹ kiếp, không thở… thở nổi!”

“Ngươi vội cái khỉ gì!” Sơ Không cũng bực, “Ngươi tưởng ta thích dính vào ngươi hả, phải từ từ chứ.”

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 40


ಠ Chương 40 ಠ

 

Câu chuyện của Hoắc Tiểu Lộ bắt đầu từ năm mười một tuổi.

Lần đầu tiên gặp Tô Bắc vào lúc đó, Hoắc Tiểu Lộ đã thích cậu thiếu niên điển trai này. Tô Bắc cũng có bố mẹ là công nhân của nhà máy dệt may. Nhưng cậu ta hoàn toàn khác Hoắc Tiểu Lộ. Bố mẹ cậu ta đi làm thuê ở bên ngoài, mặc dù vậy cậu ta vẫn sống rất vui vẻ. Đâu giống Hoắc Tiểu Lộ, nó chẳng có gì cả. Nhà chỉ có hai phòng ngủ, nó chưa bao giờ muốn về nhà. Vì chỉ cần đặt chân vào phòng một bước, bên tai nó sẽ vang lên âm thanh của đêm qua. Tiếng giường cót két, tiếng đàn ông thở dốc, tiếng phụ nữ rên rỉ, tiếng xác thịt va chạm… Mỗi lần là một người đàn ông khác nhau.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 39


ಠ Chương 39 ಠ

 

Màn đêm mông lung, tiếng bước chân học sinh rầm rập.

Bạc Cận Ngôn dõi mắt theo thân hình gầy gò của Hoắc Tiểu Lộ lúc ẩn lúc hiện trong dòng người. Anh mỉm cười nói: “Chúng ta đi thôi!”

Giản Dao hỏi: “Đi đâu?”

Bạc Cận Ngôn sải bước dài, tiến về phía trước. “Không phải em đang nghiên cứu tội phạm hay sao? Chúng ta đi theo con bé đó, xem kẻ tâm lý biến thái nhỏ tuổi của Trung Quốc được hình thành như thế nào?”

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 38


ಠ Chương 38 ಠ

 

Gần trường trung học 79 có một khu nhà xưởng cũ. Đó từng là nhà máy dệt may của thành phố B. Sau khi nhà nước tiến hành cải cách xí nghiệp quốc doanh ở đầu thế kỷ XXI, những doanh nghiệp kiểu này bị phá sản hàng loạt. Bây giờ, khu vực đó rất hoang tàn. Nhiều công nhân thất nghiệp đều sống dựa vào việc buôn bán nhỏ ở khu thắng cảnh Hương Sơn. Con cái họ phần lớn là học sinh của trường trung học 79.

Hoắc Tiểu Lộ, bạn thân của nạn nhân Nguyễn Minh Hoài là một trong số đó.

Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi một bên, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa một điều tra viên của đội cảnh sát hình sự và Hoắc Tiểu Lộ.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 37


ಠ Chương 37 ಠ

 

Hai tháng sau.

Tầng cao nhất của toà văn phòng cục cảnh sát là nhà ăn của nhân viên. Bây giờ là buổi trưa, nơi này ồn ào, náo nhiệt, mùi thức ăn thơm phức. Giản Dao lấy hai phần cơm, một phần đựng bằng hộp cơm, phần còn lại để nguyên trong khay. Vừa định tìm chỗ ngồi, cô liền nghe thấy tiếng gọi: “Giản Dao, bên này!”

Giản Dao ngoảnh đầu, phát hiện mấy người của đội cảnh sát hình sự. Cô mỉm cười, đi về bên đó, ngồi cùng bọn họ. Có người đẹp ngồi cùng, đám thanh niên trẻ tuổi thừa hoóc môn càng sôi sục, nhiệt tình. Bọn họ không trò chuyện về vụ án ở khu vực nào đó mà chuyển đề tài sang chuyện xung quanh Giản Dao.

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 3A Hồi 7


♥ Hồi bảy: Gác đêm không nguy lại hoảng, nơi khách sảnh bàn hiểm chiêu ♥

chụp pic: Thảo Trần

type: Bò Sữa

 

Trăng khuyết lơ lửng giữa trời không, đã đến giờ lên đèn, trong Tam ban viện phủ Khai Phong chúng nhân tụ tập lại, náo động, ồn ã vô cùng. Chúng nha dịch, bổ khoái theo Bao đại nhân xuất hành đi Trần Châu đều bình an trở về, mọi người tất nhiên sẽ tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho các huynh đệ đi Trần Châu lần này.

Trịnh Tiểu Liễu tuần phố trở về, vừa mới vào cửa viện liền bị chúng nha dịch vây quanh, mồm năm miệng mười nói:

“Tiểu Liễu à, Kim Kiền cùng phòng cậu chuyến này trở về vẻ vang lớn lắm đó!”

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 28


✣ Chương 28 ✣

 

Tôi vào phòng, cởi hết quần áo. Cầm từng cái một đưa lên mũi ngửi xem có mùi nicotin hay không. Sau đó, tôi tắm rửa sạch sẽ, chà xà bông hết lần này tới lần khác. Tắm xong, tôi mặc áo sơ mi trắng thêu hoa mới toanh, chưa mặc lần nào. Tôi bỏ đồ dơ vào túi nhựa, mang đến quầy giặt ủi.

Quầy giặt ủi cách khách sạn không xa lắm. Tôi nói chuyện với bà chủ, hỏi xem quần áo của người hút thuốc có bị ám mùi thuốc hay không.

“Đương nhiên là có.” Bà ta nói “Nếu con hút thuốc, hoặc là người xung quanh con hút thuốc, từng sợi vải trên người con đều bị ám mùi thuốc, giặt hoài cũng không mất mùi. Bản thân mình thì không ngửi thấy, nhưng người nhạy cảm ngửi sơ là biết liền. Ở chỗ cô mua đồ cũ cũng phải hỏi kỹ, cô không mua đồ của người hút thuốc.”

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 27


✣ Chương 27 ✣

 

Tôi cuộn mình trong tủ âm tường, nghe Roxette chữ được chữ mất, nghe hết lượt thứ ba, tôi bắt đầu buồn ngủ. Tôi nhìn ngoài khe tủ, Lịch Xuyên đang ngồi trên giường, máy tính và hai màn hình lớn đều đang chạy, vừa nghe nhạc, vừa tập trung tinh thần vẽ.

Trong phòng, ngoại trừ nhạc của Roxette ra, chính là tiếng nhấp chuột.

Sau đó, anh tắt Roxette, đổi thành nhạc hòa tấu theo phong cách spa, có tiếng chim hót và tiếng thác nước như thật.

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 26


✣ Chương 26 ✣

 

Tôi ngồi trong phòng Lịch Xuyên đúng hai tiếng rưỡi, giải thích cặn kẽ từng bài thơ của Tạ Linh Vận cho anh nghe. Mới đầu, tôi còn tưởng là do yêu cầu công việc, nhưng dần dần tôi bắt đầu nghi ngờ anh lấy tôi làm trò tiêu khiển. Cuối cùng, tôi vừa buồn ngủ vừa đói, ngáp lên ngáp xuống trước mặt anh.

Anh vẫn đang dùng bút chì đánh dấu chú thích lên bản dịch của tôi liên tục, rất ít khi ngẩng đầu. Nghe tiếng tôi ngáp, liền hỏi: “Sao vậy, hôm qua không ngủ hả?”

Đọc tiếp

Gặp gỡ Vương Lịch Xuyên Chương 25


✣ Chương 25 ✣

 

Chưa bao giờ tôi mất nhiều máu như lúc này. Cũng chưa bao giờ tôi đau bụng như lúc này. Khi tôi tỉnh dậy, trời đã sang trưa. Vừa đứng dậy đã thấy ga giường ướt đẫm một mảng đỏ. Tôi vội vàng chạy vào phòng tắm, gột bỏ mùi hôi trên người.

Tắt nước, mặc quần áo, lấy khăn tắm lau gương mờ hơi nước, trong gương xuất hiện một khuôn mặt vàng vọt giống hệt người bị bệnh vàng da. Cặp mắt vẫn thâm quầng như cũ. Tôi thoa một lớp kem Olay trước, rồi thoa một lớp phấn nền làm trắng da. Sau đó tuần tự tô son, vẽ mắt, xịt keo chải tóc láng bóng.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 16


◕ Chương 16: Giây phút tương phùng thấy sao lạ lẫm ◕

 

“Diệp, ngươi làm sao vậy?” Ta nắm tay hắn không ngừng hỏi, nhưng lúc này bàn tay của hắn lạnh đến mức khiến ta giật nảy mình, trong lòng trào dâng cảm giác bất an.

“Ta không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi.”

“Ngươi chảy nhiều máu thế này mà gọi đây là vết thương nhỏ sao? Máu của ngươi… sao lại thành màu đen thế?”

“Trên kiếm có độc.” Diệp cố đứng thẳng người, nhưng chẳng thể điều khiển nổi cơ thể, lại từ từ ngã xuống.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 15


◕ Chương 15: Đình vắng cô đơn xuân đã muộn ◕

 

“Nàng ta rất bình tĩnh ngay lập tức đánh mắt ra hiệu cho bốn tên tiểu quỷ, rồi nhanh nhẹn trốn ra phía sau cửa. Đợi lão Trương bước vào trong nhà, nàng ta mới bất ngờ nhảy ra, dùng tay che mắt lão Trương lại, tiếp đó nàng dùng chất giọng ngọt ngào đưa lời hỏi: “Ngài đoán xem ta là ai?” Lão Trương ngày hôm ấy chắc kiếm được chút tiền, nên tính khí đặc biệt thoải mái, dễ gần. Nghe giọng nữ nhân lão liền bắt đầu đoán, nào là Tiểu Hồng cho tới Tiểu Thanh, từ Mẫu Đơn cho đến Phù Dung… Lão ấy thậm chí gần như đã đọc hết tên của những người phụ nữ mình quen. Trong khoảng thời gian đó cô nàng ăn trộm thông minh đó đã đánh mắt ra hiệu cho bốn tên trộm nhí, lợi dụng thời gian yên tâm mà trộm đồ ăn ngon.”

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 14


◕ Chương 14: Mộng hồn quanh quẩn Trường An xa ◕

 

Nghe thấy tiếng người, sắc mặt Diệp dịu đi khá nhiều, ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi ta lại lặng người nhìn mặt đất trải đầy những mảnh vải đỏ, không biết liệu vị cao nhân đó có cảm thấy tức giận khi vũ khí của mình đã bị chúng ta phá hỏng?

“Tại hạ vô tình xông vào nơi đây, mạo phạm đến tiền bối, mong tiền bối thứ tội.” Diệp khẽ cất lời, ngữ khí tự tin, thanh âm vang vọng khiến cho vách đá bên cạnh cũng như rung động.

“Tiểu huynh đệ, tuy rằng thân mang trọng thương, khí huyết bất định, nhưng vẫn có thể phá được dải lụa đỏ của ta, thực không dễ chút nào. Không ngờ, người có thân thủ như vậy cũng có lúc rơi vào những nơi thế này. Thật giống ta năm xưa, vì nhẹ dạ cả tin…” Nghe giọng nói ưu phiền vọng lại, Diệp tức thì nhận ra vị trí của người đang nói liền quay người về phía đó.

Đọc tiếp

Vương phi thần trộm Chương 13


◕ Chương 13: Thiếu niên một lần hưởng hết phong lưu ◕

 

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi rơi xuống giếng, ta không ngừng đi đi lại lại, rồi chán nản gặm ngón tay nghĩ ra mọi phương thức để thoát khỏi nơi này.

Thấy Nam Cung Diệp nằm dưới đất không nói tiếng nào, ta thuận chân đá vào người hắn: “Này, ngươi có đói không hả?”

Hắn ngước mắt nhìn ta, rồi quay đầu sang hướng khác, không hề đáp lại.

“Này, rốt cuộc ngươi có đói hay không?”

“Là ngươi đói thì đúng hơn.” Hắn khẽ nhướng mày đáp gọn một câu. Bị hắn nhìn thấu tâm can, mặt ra nóng bừng, xị mặt quay sang chỗ khác.

Đọc tiếp

Bảy kiếp xui xẻo Chương 5


✳ Chương 5 ✳

 

Vào… cung?

Gần đây tướng quân ta và công chúa Sơ Không quá bất hòa. Hai tháng trước giết nhau một lần, hôm qua công chúa còn sinh non, Hoàng đế là anh vợ của “ta”, có lẽ sẽ không để cho ta yên…

Ta lo lắng, bao lần manh nha suy nghĩ chạy trốn trên đường vào cung. Nhưng khi nhìn thấy Sở Dực cưỡi ngựa đi bên cạnh, ta lại nghĩ có khi gã sẽ không chịu trốn cùng ta. Không có thuộc hạ làm việc vặt thì những ngày tháng yên ổn của ta không thể thoải mái. Ta cắn chặt răng, hạ quyết tâm, tự an ủi bản thân, hoàng đế thì sao chứ, dù tên đó có giỏi thế nào cũng không thể nhìn thấu cơ thể xương thịt đàn ông này để thấy trái tim thiếu nữ mỏng manh của ta.

Đọc tiếp

Bảy kiếp xui xẻo Chương 4


✳ Chương 4 ✳

 

Lúc mở mắt ra, ta cảm thấy thế giới này có chút khang khác với thế giới ta thấy trước kia. Tầm mắt rộng tới kì lạ, khứu giác nhạy bén khác thường, mùi của đất đai, vị của cỏ xanh, còn có cả mùi tanh hoặc ngai ngái.

Ta chớp mắt, cảm thấy cơ thể mình có gì đó không ổn. Chân ta run rẩy gượng dậy, nhưng lại là bốn cái chân chống trên mặt đất, còn có vuốt thịt phủ lông tơ. Ta thò “tay” ra, thấy bộ móng vẫn chưa phát triển hết, ngạc nhiên nhìn một lát… Nếu ta đoán không nhầm thì hình như cái này là móng hổ. Ta ngoảnh đầu lại, nhìn ra sau, nhìn cơ thể dài ngoằng và cái mông mọc đầy lông của mình, còn có cả một cái đuôi xinh xắn vằn vện nữa chứ.

Ta ngơ ngác một lúc, kí ức lập tức ùa về. Ờm! Ta nhảy vào đường súc vật, trở thành một con vật.

Con vật!

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 36


ಠ Chương 36 ಠ

 

Buổi sớm mai, ánh nắng vàng bao phủ khắp không gian. Bên ngoài cửa sổ, cả thành phố tựa như mới tỉnh dậy sau giấc ngủ say. Trên đường phố, xe cộ đã bắt đầu tấp nập.

Giản Dao mặc váy ngủ, túm tóc đứng trước tủ quần áo.

Hôm nay cô nên mặc đồ gì?

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 35


ಠ Chương 35 ಠ

 

Giản Dao cùng Bạc Cận Ngôn đi xem thi thể của hắn. Đó là nhà xác của một đơn vị trực thuộc Bộ Công an. Bốn bức tường trong phòng màu xám trắng, không khí lạnh lẽo, nghiêm túc và không có sinh khí.

Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng khi nhìn thấy xác chết, Giản Dao vẫn cảm thấy cơn buồn nôn dâng lên cổ họng.

Hắn bị thiêu, chỉ còn bộ xương đen sì, gương mặt hoàn toàn bị hủy hoại. Điều duy nhất có thể nhìn ra là người hắn cao lớn, không béo, không gầy, trùng khớp với đặc điểm người đàn ông trong lời khai của Doãn Tư Kỳ. Nghe nói, trong quá trình lái xe tháo chạy, hắn đã đâm phải lan can bảo vệ trên đường quốc lộ. Xe ô tô rơi xuống vực, nổ tung nên hắn mới bị thiêu cháy.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 34


ಠ Chương 34 ಠ

 

“Tôi đang dỗ em.”

Câu nói này lọt vào tai Giản Dao, khiến trái tim cô rung lên một nhịp.

Một niềm vui sướng và ngọt ngào chợt ùa vào lòng cô, nhưng dường như bị lý trí phủ định ngay lập tức, thay thế là cảm giác bất lực và chua chát.

Giản Dao ngoảnh đầu nhìn Bạc Cận Ngôn. “Anh dỗ em là vì muốn em làm trợ lý của anh?”

“Ừ.” Bạc Cận Ngôn gõ ngón tay xuống bàn, nhìn cô chăm chú.

Đọc tiếp

Hãy nhắm mắt khi anh đến Chương 33


ಠ Chương 33 ಠ

 

Sáng thứ Bảy, Phó Tử Ngộ đang chơi tennis với cô hàng xóm xinh đẹp, đột nhiên nhận được điện thoại của Bạc Cận Ngôn: “Đến đây ăn cơm đi.”

Phó Tử Ngộ hơi bất ngờ. Từ khi có cô trợ lý vạn năng Giản Dao, Bạc Cận Ngôn sống rất sung sướng, một thời gian dài không nhớ đến người bạn thân là anh. Thậm chí có lần, anh hẹn Bạc Cận Ngôn ra ngoài ăn cơm, còn bị bạn thản nhiên từ chối: “Tôi không đi, Giản Dao đã nấu bữa tối rồi. Cô ấy chỉ chuẩn bị phần cơm của hai người, cậu đừng đến đây.”

Bây giờ, Bạc Cận Ngôn đã chuyển đổi giới tính hay bị Giản Dao bỏ rơi?

Đọc tiếp