Cũng chỉ là hạt bụi Chương 7


❋ Chương 7 ❋

type: Hoa Rừng

beta: Hàn Phong Tuyết

 

Cuộc điện thoại đó đã là chuyện bao nhiêu năm rồi?

Tăng Lý rời giường, vừa soi gương, vừa hồi tưởng lại…

Năm năm trước?

Nhờ Ngải Cảnh Sơ, cô đã tìm được Vu Dịch, nhưng sau khi chia tay với Vu Dịch, cô lại ngẫu nhiên gặp được Ngải Cảnh Sơ. Không phải chỉ có giọng nói nữa, mà anh thực sự xuất hiện trước mặt cô bằng xương bằng thịt. Ngày đó ở thư viện anh còn thờ ơ nói với cô: “Cũng may không phun vào mặt”.

Đọc tiếp

Một mối tương tư Chương 15


✧ Chương 15: Chuyện cũ không nhắc ✧

 

Tối nay Ninh Tư Bình không sao kiềm chế được cơn giận. Y mới biết một tin, thế tử Vệ Minh không nghiêm túc điều tra việc y bị thích khách gây trọng thương, ngược lại còn bỏ bê việc chính nghĩ đông nghĩ tây, bận rộn chuẩn bị quà sinh thần của một nữ tử mà gần đây hắn sủng ái! Và cái người mà gần đây được thế tử sủng ái đó lại chính là Thanh Thu của y. Vì vậy cho dù phải tiết lộ bí mật của mình, y cũng phải đi gặp Thanh Thu, nói rõ tâm ý của mình để nàng hiểu rằng chỉ có đi cùng y mới là lựa chọn tốt nhất.

Chỉ là Ninh Tư Bình không ngờ lại gặp phải thuộc hạ canh giữ bên ngoài phòng Thanh Thu, hơn nữa công phu đối phương cũng chẳng vừa. Suýt chút nữa thì kinh động đến mọi người trong phủ, y đành phải ra tay kết liễu đời hắn, có trách thì hãy trách hắn mệnh xấu đi. Rồi y lại thả thuốc mê cho hai nha đầu nằm phòng ngoài, sau đó đến trước giường Thanh Thu. Lần trước Ninh Tư Bình cũng đứng lặng lẽ ngắm nàng đang ngủ như vậy, y nguyện mãi mãi đứng ngắm nàng như thế.

Đọc tiếp

Một mối tương tư Chương 14


✧ Chương 14: Lo lắng vì thiếp ✧

 

Đến tận sáng sớm hôm sau Vệ Minh mới về phủ, người của đoàn sứ giả đến từ Bắc Vu đứng đấy trong Tư Thu viên. Ở Bắc Vu, địa vị của Ninh Tư Bình chỉ đứng sau quốc chủ, sự an toàn của y quan trọng hơn hết thảy, có một quan viên của Bắc Vu đã nói ngay tại đấy rằng: Lẽ nào hoàng đế Nam Vu tặng chủ nhân Thiên phủ đám ca kỹ này là để ám sát trọng thần Bắc Vu ư? Tuyết Chỉ vẻ mặt lạnh lùng trầm ngâm, ra lệnh cho thuộc hạ trói hết đám nữ tử vô tội còn lại giao trả Vệ Minh, nói rằng không dám nhận hoàng ân, chỉ mong hắn sớm điều tra ra kẻ chủ mưu vụ này.

Rốt cuộc là ai to gan như thế, dám ra tay cả với chủ nhân Thiên phủ? Kỳ thực thủ phạm có thể là một trong hai kiểu, một là kiểu có tư thù với Ninh Tư Bình, hai là người không muốn tiến trình đàm phán hòa bình giữa hai nước tiếp tục.

Đọc tiếp

Một mối tương tư Chương 13


✧ Chương 13: Đêm lạnh sắc xuân ✧

 

Khi lão quản gia tới thăm Thanh Thu, nàng đã trông chờ mòn mỏi rồi, chính là mong ông mang đến cho nàng một tin tức tốt lành. Ai ngờ lão quản gia vừa mở miệng đã nói: “Thanh Thu à, sao cháu lại bị ốm, ta nghe nói thế tử rất sủng ái cháu mà”.

Ông già này, lẽ nào muốn nàng tức chết? Lẽ nào ông không biết chỉ có nàng mới là chỗ dựa của hai phu thê già họ? Tại sao nàng lại có trận ốm này, chẳng phải là vì trong lòng có tâm sự, sợ phải đi làm lẽ cho người ta, dẫn đến buồn rầu mà sinh bệnh ư? Thôi được, thực ra là vì nàng đứng dầm mưa trước cửa, sau đó lúc về lại ở cùng phòng với một người bệnh, cuối cùng bị phong hàn nên nàng mới ngã bệnh.

Đọc tiếp

Nữ thần báo tử Tập 05 Chương 01


❂ Chương 01 ❂

 

TÔI TỪNG NGHĨ ĐIỀU KHỦNG KHIẾP NHẤT có thể xảy ra đối với một người chính là cái chết. Tôi cũng từng nghĩ đó là điều cuối cùng có thể xảy ra với mỗi đời người. Nhưng nếu tôi học được điều gì từ việc sống giữa các thần chết, những cơn ác mộng sống, và loài bean sidhe, thì đó là: Tôi đã sai ở cả hai điểm trên…

“Cậu đang làm gì ở đây thế, sắp vào tiết rồi mà?” – Tôi ngồi xuống ghế và hỏi Emma. Còn bốn phút nữa là vào tiết đầu tiên, tiết Đại số II – “Không sợ thầy mắng à?”

“Nếu thế mình chấp nhận bị mắng cả đời cũng được.” – Emma Marshall thở dài đầy luyến tiếc, rồi rút quyển sách giáo khoa từ trong cặp ra – “Quá đẹp!”

Đọc tiếp

Nữ thần báo tử Tập 04 Chương 27


❂ Chương 27 ❂

 

“THẾ CÁI MỤ CÓ BỘ TÓC kỳ quái đó là ai?” Emma vừa hỏi vừa nhấc cái khay ra khỏi lò nướng.

“Cái mụ có bộ tóc chảy nước tong tỏng ý hả?” Tôi đặt cái lót nồi lên bàn.

Emma gật đầu, hít hà cái khay bánh rồi đặt xuống bàn. Để bù đắp cho cơn khủng hoảng ngày hôm trước của cô nàng, tôi đã hứa sẽ trả lời tất cả mọi câu hỏi liên quan tới Cõi Âm của Emma.

“Tên mụ ta là Invidia. Một con quỷ của lòng đố kị.”

Cậu ấy bỏ cái lót tay xuống bệ bếp. “Người đã gây ra mâu thuẫn giữa cậu với Sabine ý hả?”

Đọc tiếp

Nữ thần báo tử Tập 04 Chương 26


❂ Chương 26 ❂

 

ANH TOD NHÌN CHẰM CHẰM về phía tôi qua cơ thể đang nằm bất động trên bãi cỏ của Alec, trên tay vẫn cầm cái lò nướng đã bị móp hẳn một bên. “Kaylee? Em không sao chứ?”

“Tất nhiên là có sao rồi.” – Tôi giơ tay hất tóc ra đằng sau – “Nhưng từ sau khi quen hai anh, em đã dần quen với câu hỏi đó rồi.”

Anh Nash mỉm cười nhìn tôi, trong khi anh Tod chỉ tặc lưỡi không nói gì.

“OK, em cần anh tới nhà Sabine kiểm tra xem chị ta có ở nhà không. Nếu có thì gọi ngay cho bọn em.” – Tôi nói, và anh Tod gật đầu. Tôi không nghĩ là chị ta đã rời khỏi trường, vì xe của chị ta vẫn còn nguyên trong bãi xe, nhưng với Sabine, tôi đã rút ra được một điều: Hãy chờ đợi những điều không mong đợi. Những điều bốc đồng. Những điều điên rồ.

Đọc tiếp

Nữ thần báo tử Tập 04 Chương 25


❂ Chương 25 ❂

 

ANH TOD biến mất, và tôi đi thẳng tới phòng thể dục, nơi anh Nash và đám bạn thường tụ tập ở đó vào tiết cuối, sau khi mùa giải kết thúc.

Tôi liếc một lượt khắp phòng tập, nơi mọi người đang tụ tập thành các nhóm nhỏ ngồi xem đội bóng rổ luyện tập, nhưng anh Nash phát hiện ra tôi trước cả khi tôi tìm thấy anh. “Kay!” – Anh gọi và tôi quay lại thấy anh đang từ trong phòng thay đồ nam đi ra – “Có chuyện gì thế?” – Anh hỏi lúc tôi khoác tay ra hiệu cho anh đi theo mình – “Emma nói em biến mất trong giờ tiếng Pháp. Kiểu biến mất vào trong không khí ý.”

“Một chuyến viếng thăm không mong muốn tới Cõi Âm, nhờ phúc cô bạn mara đáng ghét của anh.”

Đọc tiếp

Tiểu thời đại Tập 3 Phần kết


⊙ Phần Kết ⊙

 

Tôi quay đầu qua nhìn Cung Minh, đôi mắt của anh ta trong ráng chiều rực rỡ, vẫn đang phủ trong một lớp bóng mờ tựa như một câu đố. Ánh mắt của anh ta đang buông xuống, trông như một thiên sứ thờ ơ trong tranh sơn dầu. Tôi trông thấy một nếp nhăn không dễ nhìn thấy nơi khóe mắt ấy. Mấy năm nay, anh ta cũng đã già. Tôi chợt cảm thấy, anh ta cô độc hơn bất kỳ ai.

Khi Cố Ly tỉnh lại sau giấc ngủ sâu, nó mở to mắt, những người đầu tiên nó nhìn thấy, chính là tôi, Nam Tương, Đường Uyển Như đang đứng sánh vai trước giường bệnh của nó. Sau khi nhìn khắp chúng tôi một lượt, nó mới mở miệng, nói với chúng tôi câu đầu tiên: “Tớ muốn uống nước.”

Đọc tiếp

Tiểu thời đại Tập 3 Chương 15


⊙ Chương 15 ⊙

 

Mùa đông những cây tùng gội tuyết, mùa xuân những con suối kết băng, mùa hạ về trong những cơn mưa cùng tiếng ve huyên náo giữa tàn cây. Còn mùa thu thì luôn cần mẫn siêng năng đến điểm tô cho thế giới hết lượt này đến lượt khác bằng màu lá rụng, chỗ này tô son, chỗ kia trát hồng, cả thế giới đều hồng hào rực rỡ. Mỗi năm mỗi tuổi, quang cảnh luôn đi qua rất nhanh. Màn sương mù của Thượng Hải mỗi lúc một dày, ban ngày mỗi lúc một ngắn, ban mai mỗi lúc một trễ. Tiếng ve sầu sau cuối của mùa thu, cuối cùng cũng đã trốn sâu vào rừng cây ken dày hun hút.

Đọc tiếp

Tiểu thời đại Tập 3 Chương 14


⊙ Chương 14 ⊙

 

Sau này, mỗi lần nhớ lại buổi tối đó, tôi đều cảm thấy nó rất không chân thực. Có lẽ nghĩa trang là một vùng đất đặc biệt, rồi thêm bầu không khí cổ quái canh ba nửa đêm, khiến tôi trước sau không tin những cảnh ấy là sự thật. Buổi tối hôm đó, giống như năm phút cuối cùng của bộ phim mà từ đầu đến cuối đều phủ những dòng tái bút và nỗi mong nhớ khắc khoải dày đặc. Cuộc đời chúng tôi trong buổi tối hôm đó rõ như ban ngày, mọi bí mật vốn có đều giống như vô số vỏ sò, bị một cơn sóng thần cực lớn đục ngầu hất tung lên bãi biển, mắc cạn dưới ánh mặt trời chói lọi. Khắp cả trời đất đều ngập ngụa trong mùi xú uế và vị tanh tưởi ghê gớm bị nắng bốc hơi lên.

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 52


❖ Chương 52: Cảm hứng ơi cảm hứng ❖

 

Long Tiểu Hoa đang vật lộn. Từ tư tưởng đến thể xác đều đang vật lộn.

Vì nàng hoàn toàn không biết phải lấy hưu thư từ người chồng trước. Từ đầu đến chân, nàng vẫn là một trinh nữ đã có chồng. Nàng ngưỡng mộ người trong mộng đã nhiều năm. Nàng có qua lại với con trai của người ta và còn dùng sách của thần tượng để ném tiểu thúc nhà mình. Hơn nữa, trước mặt thần tượng, nàng lại trót thể hiện một khuôn mặt ghen tuông xấu xí. Thật đúng là khó ngờ! Mọi thứ đều phơi bày trước mặt thần tượng của chính mình.

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 51


❖ Chương 51: Tiểu Hoa lần đầu gặp thần tượng ❖

 

Gió thu thoảng nhè nhẹ, lạnh mà người không hay.

Thành Đồng Khê nằm ở phía tây nam, mùa thu đến cũng không lạnh lắm nhưng lúc này Bạch Trì Như Ý đang ngồi trong đình hóng mát ở sơn trang nhà họ Bạch nghe Bạch Vô Ưu báo cáo về những thành tích gần đây của thiếu chủ nhà mình thì như bị con trai dội một gáo nước lạnh vào người khiến bà nổi da gà, e là sau đó sẽ cảm lạnh.

- Vô Ưu, ngươi đợi đã. Để phu nhân ta hình dung lại một lượt. – Bà nâng chén trà bằng sứ ngọc bích, nhấp một hớp.

Cạch!

Chén trà đập xuống. Bà bình tĩnh nhìn Bạch Vô Ưu đã báo cáo xong mọi chuyện về thiếu chủ.

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 50


❖ Chương 50: Ta là Tiểu Như Ý ❖

 

Vừa bước vào phường tiểu thuyết, Bạch Phong Ninh đã cảm nhận được rõ ràng bản thân đang bị những ánh mắt rực lửa chòng chọc nhìn vào. Hắn dùng đôi mắt xám để giữ khoảng cách và mỉm cười không hề có ý gì. Người ta nhìn thấy chút xấu hổ trong mắt hắn. Ánh mắt các cô nương khiến hắn nổi da gà, đành phải ho nhẹ một tiếng:

- Xin hỏi chủ tiệm sách này là…

- Người ta đây. – Người đàn ông phấn son lòe loẹt khẽ mở miệng trả lời.

Đọc tiếp

Khách điếm Đại Long Môn Chương 49


❖ Chương 49: Bạch thiếu chủ đột kích phường tiểu thuyết ❖

 

 
Tiết trời chuyển lạnh. Mùa hạ đã qua, mùa thu đã đến. Cái nóng cuối cùng của mùa hạ cũng bị gió thu quét sạch khỏi kinh đô. Nhưng kinh thành rộng lớn lại không có ai để ý đến thời tiết. Dưới chân thiên tử, thời tiết của họ phụ thuộc vào một người trong hoàng cung. Người đó vui thì kinh thành tỏa nắng, người đó giận dữ thì giông bão ùa đến. Người đó có thể một tay che cả bầu trời.

Long sàng được che bởi bức rèm vàng. Vầng mặt trời của triều đình không giấu được những tiếng ho nhẹ. Qua tấm rèm có thể nhìn thấy Thập cửu hoàng tử đứng cách giường một khoảng. Từ sau khi được triệu về kinh, hắn không hề tấu xin được gặp mặt phụ thân lấy một lần mà chỉ ở vương phủ của mình, tiếp nhận chức vụ. Hắn không hề nhiệt tình đến thỉnh an phụ thân đang bị bệnh nằm trên giường. Đến tận hôm nay, khi Hoàng thượng tuyên kiến Thập cửu hoàng tử trước mặt triều thần thì hắn mới tới.

Đọc tiếp

Cũng chỉ là hạt bụi Chương 6


❋ Chương 6 ❋

type: Hoa Rừng

beta: Hàn Phong Tuyết

 

“Nếu anh nói anh yêu em thì sẽ thế nào?”.

“Thì sẽ giống như thắp một ngọn nến mập mờ trong căn phòng sáng rực”.

Về đến nhà, Tăng Lý mở tivi, kênh nào đó đang chiếu chương trình hồi kí điện ảnh, đúng lúc nhắc đến đạo diễn Michelangelo Antonio, hai câu thoại kia chính là do ông viết lúc sinh thời.

Tăng Lý bưng cốc nước, đứng ngây người trước tivi rất lâu.

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 3B Ngoại truyện 2


♥ Ngoại truyện 2: Cái Tết khó khăn nhất trong lịch sử Khai Phong Phủ ♥

 

Lại là một mùa xuân nữa đang về, hoa tuyết bay rợp trời…

Ngày Mười tám tháng Chạp, năm mới sắp đến, khắp chốn trong thành Biện Lương đều là cảnh tượng vui tươi náo nhiệt, trên đường lớn, trong ngõ nhỏ, khu buôn bán phố Ngự, đều bày bán hàng tết, câu đối, môn thần, tranh tết, đèn lồng treo đầy đường, gà, vịt, cá, thịt, các loại gia cầm, súc vật tràn ngập trong chợ, kẹo lạc, bánh tổ, bánh trôi, đồ ăn vặt gì cũng có, quả là: Biện Kinh rực rỡ muôn màu sắc, trăm nhà nô nức ngóng xuân sang.

Một đoàn ba người thoăn thoắt đi xuyên qua đám đông, dẫn đầu là người mặc áo lam, dáng vẻ anh tuấn hiên ngang, hai người theo sau, tinh thần phơi phới. Họ đi đến đâu cũng được bách tính đều rạng rỡ đón chào, cung kính vạn phần.

Đọc tiếp

Một mối tương tư Chương 12


✧ Chương 12: Hoa quế đa tình ✧

 

Nói ra kể cũng lạ, chuyện cũ như thể từ tám trăm năm trước giờ đây lại ùa về cùng lúc trong tâm trí. Từng chuyện, từng chuyện không hình ảnh nào là không rõ ràng, bảo nàng làm sao không hốt hoảng. Cũng may vừa về đến phủ thế tử, liền có tiểu nha hoàn chạy ra đón, nói là thế tử đã hồi phủ, đang sai Hồng Ngọc tìm nàng, nên nàng chẳng còn suy nghĩ được gì nữa, vội vàng đi tới Giám Thiên các.

Lúc này mới được nửa buổi chiều, sao thế tử lại về sớm như vậy? Thanh Thu đột nhiên nghĩ đến việc hôm nay mình ra ngoài gặp người Bắc Vu, bất luận trước kia y là ai, thì giờ trên danh nghĩa Ninh Tư Bình cũng là chủ nhân Thiên Phủ. Bắc Vu và Nam Vu đứng ở thế đối lập, mặc dù giờ đang đàm phán hoà bình, nhưng không chừng ngày nào đó lại đánh nhau, sau này vẫn nên ít gặp thì hơn.

Đọc tiếp

Một mối tương tư Chương 11


✧ Chương 11: Mưa thu phiền não ✧

 

Nửa đêm trời lại đổ mưa, cơn mưa thu này mang theo hơi lạnh, sáng sớm khi Vệ Minh ra ngoài, mưa vẫn chưa tạnh. Gần đây hắn tương đối bận, cơ thể mệt mỏi bị gió lạnh thổi vào người liền hắt xì mấy cái. Hai đầu lông mày nhíu chặt lại, hắn vẫn quyết định đội mưa đến bộ Lễ, đám quan lại ở đó gặp chuyện chẳng kẻ nào biết đối phó. Thật không hiểu tại sao chúng lại được làm quan.

Thanh Thu bị tiếng mưa lạnh đập vào cửa sổlàm cho tỉnh giấc. Nàng chống cửa sổ lên, nằm bò trên bệ cửa ngắm trời mưa rất lâu, nhưng cảm giác trời đất mênh mông, thời tiết u ám thế này không giống như buổi sáng sớm. Những ngày mưa tâm trạng nàng rất hoang mang, giống như có thứ gì đó bị ông trời vô tình cướp mất. Thanh Thu đột nhiên nhớ lão quản gia đã mấy ngày rồi vẫn chẳng có chút tin tức gì, cũng không biết có nói giúp nàng không, thành hay không thành cũng phải nói một câu chứ.

Đọc tiếp

Tiểu thời đại Tập 3 Chương 13


⊙ Chương 13 ⊙

 

Bên ngoài trời đã đổ mưa. Khi bắt đầu, chỉ là những tia nước mong manh như kim thêu hoa lạnh buốt tinh tế, Thượng Hải được bao trùm trong luồng ánh sáng nê-on, đột nhiên biến thành một vùng mờ ảo, trên trời như có những cơn mưa tuyết màu trắng tinh khôi mịn màng đang tung bay mịt mù, nhưng dần dần, mưa bắt đầu dồn dập, hoàn toàn không giống mưa Thu, mà như những cơn mưa ào ạt đến cùng nhưng cơn bão mùa hạ. Kính chắn cửa sổ bị những giọt mưa đập vào vang lên thứ âm thanh lộp bộp lộp bộp.

Đọc tiếp

Tiểu thời đại Tập 3 Chương 12


⊙ Chương 12 ⊙

 

Sau này, trong giấc mơ của tôi luôn lặp đi lặp lại hình ảnh ngọn lửa im hơi bặt tiếng này. Trên đám cỏ màu xanh trải dài mênh mông, một ngọn lửa nho nhỏ dưới sự thôi thúc của rượu mạnh, đã phát ra hào quang xanh thẳm. Ngọn lửa thiêu đốt vốn dĩ phải nóng rãy đỏ rực, nhưng lúc này vì ánh hào quang u lạnh kia, mà chẳng còn vương chút hơi nóng nào. Đêm khuya cuối hạ đầu thu, vô số loài côn trùng và bươm bướm từ những bóng cây đen sẫm dập dờn bay ra, điềm nhiên mà lạnh lùng lao thẳng vào ngọn lửa màu xanh lạnh lẽ ấy. Chúng giống như vô số mảnh vỡ ký ức, những bụi trần xưa cũ đã tồn tại từ xa xưa trên thế giới, giờ đây, chúng đã bị sự đau thương, thinh lặng mà dữ dội trước mắt vẫy gọi, nhộn nhịp dựa vào cuộc cáo biệt dài dằng dặc này.

Đọc tiếp