Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 59


ღ Chương 59: Tình cờ gặp gỡ ღ

edit: Lucille

beta: Pey, hanhmyu

 

Hoàng tẩu tử vừa nói vừa tự đi vào. Lư Oanh mím môi, có hơi mất hứng đồng thời có chút không thể cự tuyệt, Hoàng tẩu tử nhìn thấy hết tất cả biến đổi trên nét mặt nàng, càng cười thân thiết.

Mang theo hai tỳ nữ đi vào trong sân, Hoàng tẩu tử vừa quan sát cái sân nho nhỏ vừa nói: “A Oanh ở đây cũng được, có điều sau này nếu A Vân thành thân thì chỗ này có vẻ hơi nhỏ”.

Bà ta nói không sai, Lư Oanh bày ra bộ dạng không giỏi giao tiếp, cúi đầu đun nước trong phòng bếp, một lúc sau mới lên tiếng: “Chuyện này để sau hãy nói”. Đọc tiếp

Nhà trọ hoa yêu Chương 31


ღ Chương 31: Nguyện tỉnh mộng từ tâm ღ

edit: Hạo Nguyệt & Gấu Trúc

beta: Hạo Nguyệt

 

Không thể cọ cọ nữa làm cảm giác an toàn của Chước Tử giảm đi, đành gạt lệ rời khỏi lồng ngực hắn: “Ta muốn ôm cánh tay.”

Thư Sinh liền chìa tay ra, để nàng bám chặt rồi nhìn nơi nàng đang đứng, tò mò: “Sao khi nãy nàng không vào?”

Chước Tử nhìn hắn: “Không thấy ngươi ở trong ấy.”

Đọc tiếp

Nhà trọ hoa yêu Chương 30


ღ Chương 30: Mỗi một phút giây đều muốn bảo vệ ღ

edit: Gấu Trúc

beta: Hạo Nguyệt

 

Hơn ba mươi lạng bạc trắng không phải chuyện đùa, Chước Tử đau lòng chỗ tiền kia, chờ sau khi trời tối, liền chuẩn bị đi tới Hà phủ. Đẩy cửa bước ra ngoài, nhảy qua lan can, cúi người bay về hướng đó.

Hà phủ yên tĩnh không một tiếng động, rộng lớn như vậy mà ngay cả một người hầu trông coi cũng không có.

Đọc tiếp

Nhà trọ hoa yêu Chương 29


ღ Chương 29: Muốn ngủ tới bất tỉnh nhân sự luôn ღ

edit: Hạo Nguyệt & Gấu Trúc

beta: Hạo Nguyệt

 

Buổi hoàng hôn, khi ánh chiều tà buông xuống khắp nhân gian, lũ yêu sau hậu viện khoan khoái duỗi người, chìm trong ánh nắng cuối ngày, chờ mặt trời lặn là ra ngoài rong chơi. Thấy Chước Tử ngồi cạnh giếng, tay đang ngâm trong thùng nước, ngó đầu vào nhìn thì thấy trên cổ tay trắng như ngọc hằn vết năm ngón tay, liền lắc đầu: “Ầy, Lão Đại à, sao cô bị thương nặng thế này.”

Đọc tiếp

Xuyên không tự sự ký Chương 40


Sự kiện tám. Mời trăng sáng

ღ 40. Thủy tạ. Con rùa ღ

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Sáng tỉnh dậy, trời còn rất sớm. Khoác áo xuống giường, mở cửa sổ ra, bầu trời còn mấy ngôi sao chưa tắt hẳn, nền trời xanh tím hơi nhuộm màu nắng mai. Gió mát đưa theo hương hoa quế làm lòng người khoan khoái.

Tôi lặng lẽ mở cửa. Bốn nha hoàn còn đang ngủ say. Đưa mắt nhìn canh lậu, lúc này là tầm hơn bốn giờ sáng ở hiện đại. Cái thứ này, tôi phải vắt óc rất lâu mới hiểu cách xem – bởi vì không thể hỏi người khác, nếu không thân phận sẽ bại lộ.

Đọc tiếp

Xuyên không tự sự ký Chương 39


Sự kiện tám. Mời trăng sáng

ღ 39. Trên tường. Trên cây ღ

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Tôi nhìn nam nhân đã lâu không gặp đang đứng đầu tường, ánh trăng nhuốm quanh thân người mặc quần áo đen bó sát của hắn một vầng sáng nhạt. Thường thì hơn nửa những kẻ buổi tối mặc đồ đen chạy loạn bên ngoài đều là đi làm những việc không thể để người khác biết, cho nên tốt nhất là không dây dưa đến thì hơn.

Đọc tiếp

Nhà trọ hoa yêu Chương 28


ღ Chương 28: Làm một kẻ háo sắc không hề dễ dàng ღ

edit: Gấu Trúc

beta: Hạo Nguyệt

 

Mười lăm tháng tám, trăng rằm to tròn sáng tỏ, thoang thoảng còn có thể ngửi thấy cả hương thơm của hoa quế trong không khí.

Ngày lễ đoàn viên của năm nào cũng vậy, khách điếm thường rất ít người lui tới. Trái lại, đường phố bên ngoài lại vô cùng náo nhiệt, rộn ràng. Đối với những ngày lễ thế này, Chước Tử vừa yêu thích, lại vừa ghét bỏ.

Đọc tiếp

Nhà trọ hoa yêu Chương 27


ღ Chương 27: Làm sao sắc dụ đây??? ღ

edit: Hạo Nguyệt & Gấu Trúc

beta: Hạo Nguyệt

 

Thư Sinh nói, Phượng Hoàng ấy mà, không phải sương sớm không uống, không phải trúc non không ăn, không phải ngô đồng ngàn năm không đậu, người ta hay ca tụng: “Tính cách cao quý!”

Chước Tử trời sinh đơn thuần, nghe xong liền xụ mặt xuống, yếu ớt nói: “Chưởng quầy, thế này không phải là lý sự cùn sao?”

Đọc tiếp

Nhà trọ hoa yêu Chương 26


ღ Chương 26: Có một con khỉ ngang ngược như vậy ღ

edit: Gấu Trúc

beta: Hạo Nguyệt & Gấu Trúc

 

Tới đại môn Tiên giới ở giữa biển, Thư Sinh vốn định ôm Chước Tử mà đi, cuối cùng, sau khi quan sát địa hình trở lại, đã nhìn thấy nàng đang ì ạch kéo một con rùa biển lớn tới. Rùa biển không biết phải làm sao, quẫy quẫy cái đuôi, ngay lập tức, Chước Tử bị quăng ra xa. Hắn vội vàng đỡ lấy nàng, cố nín cười, hỏi: “Nàng bắt Ô Quy* làm gì thế?”.

Đọc tiếp