Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 102


ღ Chương 102: Nạp thiếp? ღ

beta: Pey, hanhmyu

 

Đối mặt với nghi vấn của Lư Vân, Lư Oanh chỉ cười cười, không nói lời nào.

Rạng sáng ngày thứ hai, Lư Vân cứ theo lẽ thường đến nhập học. Dựa theo sự an bài của Lư Oanh, Lư Vân sẽ đi bái kiến Hoàng công. Về phần gặp nhau ra sao, đối đáp như thế nào, Lư Oanh một chữ cũng không đề cập đến. Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 101


ღ Chương 101: Danh tiếng vang dội ღ

edit: Quân

beta: Pey, hanhmyu

 

Hoàng Văn Hiền năm nay ba mươi, tướng mạo trắng trẻo thanh tú như đa số người Thành Đô, để râu dài ngũ lạc.

Từ xưa tới nay người có thể trở thành danh túc đại nho, đều là tài hoa xuất chúng học phú hơn người, Hoàng Văn Hiền tất cũng thuộc dạng này. Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 100


ღ Chương 100: Đi học ღ

edt: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Lư Oanh đợi hồi lâu, một đoàn xe xuất hiện trước mắt nàng. Đoàn xe này đa số là xe lừa, đám nho sinh ngồi phía trên vừa ngâm thơ vừa rung đùi gật gù, khiến người ta chú ý.

Lư Oanh nhìn một chút, hai mắt nàng chợt sáng lên, rồi theo dòng người chạy ra phía ngoài. Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 99


ღ Chương 99: Tức giận ღ

beta: Pey, hanhmyu

 

Ở trên đường đi dạo mấy canh giờ, nhìn trời đã tối dần, nàng trở về nhà trọ ngủ một giấc, ngày thứ hai, Lư Oanh chuyên tâm đi tìm nhà.

Ở địa phương như Thành Đô, mua bán nhà cửa đều phải qua mối lái. Lư Oanh tìm người mối lái, sau khi nói yêu cầu xong, hắn dẫn đến một căn nhà bình thường trong ngõ hẻm đằng trước. Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 98


ღ Chương 98: Tới Thành Đô ღ

beta: Pey, hanhmyu

 

Nàng ta gọi liên tiếp ba bốn lần, cái người ban ngày đối với nàng ôn nhu Triệu công tử kia cũng không quay đầu lại nhìn. Hắn đứng thẳng người kéo con ngựa, vẻ mặt cùng động tác hơi chật vật.

Tiền cô nương tất nhiên không cam lòng, vừa nghẹn ngào vừa khẽ kêu: “Triệu đại ca, huynh nói chuyện với muội một chút.”

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 96


ღ Chương 96: Chớ có chọc ta ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Đám tiểu thư trêu chọc A Đề một hồi rồi túm tụm bàn chuyện xiêm áo, tiệm xiêm y nào nổi tiếng nhất ở Thành Đô.

Không giống mọi người, Lư Oanh không hiểu gì về những điều này vì vậy nàng ngồi trong góc, giở một quyển sách trúc ra đọc. Nhìn thấy nàng như vậy, đám tiểu thư đã quá quen rồi cũng không cảm thấy gì không ổn.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 95


ღ Chương 95: Gặp gỡ trên đường ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Trong nháy mắt, đất trời đã sẩm tối.

Vẫn như ngày hôm qua, quân sĩ của Cảnh tướng quân dựng trại cách đoàn người hai nghìn bước chân. Do đó, buổi tối hôm đó bình an vô sự.

Bây giờ, Thành Đô đã ở rất gần. Sáng sớm tinh mơ ngày hôm sau, ba mươi kỵ binh tiến đến, chắp tay tạm biệt mọi người. Cảnh tướng quân gật đầu với Lư Oanh, sau đó quát một tiếng, quân sĩ bắt đầu tăng tốc độ rời đi.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 94


ღ Chương 94: Thái độ ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Huynh đệ Trần gia đang thầm thì nói chuyện, thiếu niên áo bạc – Cảnh tướng quân vốn cưỡi ngựa lẫn trong đám người, đột nhiên giơ tay phải lên rồi ra lệnh, “Chậm lại! Chúng ta đi phía sau!”

Lệnh vừa ban ra, ba mươi kỵ binh liền dừng lại, đồng thanh đáp, “Tuân mệnh!”

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 93


ღ Chương 93: Lại đổi tên nữa à? ღ

edit: Quân

beta: Pey, hanhmyu

 

Cơn gió quét qua, dần dần, thân ảnh bọn kỵ sĩ từ trong đám bụi lộ ra, hiện lên trước mắt mọi người.

Các thiếu niên thiếu nữ đã đứng dẹp ở hai bên đường ngẩng đầu, tò mò quay lại nhìn.

Lúc đám kỵ sĩ chỉ cách mọi người ba trăm bước, bỗng nhiên bọn họ đồng loạt dạt sang hai bên, lộ ra con đường ở giữa.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 92


ღ Chương 92: Rời đi ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Trần Yên thét chói tai một hồi, thấy Trần Thuật nhìn chằm chằm mình lúc lâu rồi bỏ đi, nàng liền bị dọa đến sợ hãi. Vội vàng bỏ hai tay đang bịt tai ra, nàng ta khóc lóc xông tới, ôm chặt Trần Thuật mà nức nở, “Tứ ca, tứ ca, huynh cũng không muốn giúp muội sao?”

Đây là câu mà Trần Yên thích nói nhất. Mỗi lần nàng ta bảo hắn đi giết người đều chính là nói mấy lời này. Nàng vì ‘không cẩn thận’ mà đá tiểu muội vào trong ao nước, không may bị hắn nhìn thấy. Lúc cầu xin hắn đừng cho ai biết, cũng là nói mấy lời này.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 91


ღ Chương 91: Xử trí ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Lư Oanh đã nhắc nhở nên ban đêm, đám hộ vệ thay nhau canh chừng. Nếu không vì tên trực ca cuối thấy trời sắp sáng, chịu không nổi ngủ thiếp đi thì cũng không phát sinh nhiều chuyện như vậy.

Vì thế, khi tiếng cảnh báo hô vang truyền đến, đám hộ vệ lập tức tỉnh giấc. Không chỉ có họ mà mấy công tử tiểu thư từ trong những cái lều cũng vội vàng tri hô, túm lấy áo váy chạy ra ngoài.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 90


ღ Chương 90: Nợ máu phải trả bằng máu ღ

edit: Quân

beta: Pey, hanhmyu

 

Cho tới một lúc sau, Văn Khánh mới ôn hòa nói: “A Oanh, nàng vừa nói cái gì? Tại sao bọn họ lại rời đi?”

Lư Oanh trả lời: “Hắn hỏi ta chuyện đạo tặc tập kích tối hôm qua. Sau khi ta nói mấy câu cũng không biết sao, vị tướng quân kia liền đứng dậy ra lệnh lập tức rời khỏi nơi đây.”

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 89


ღ Chương 89: Thiếu niên tướng quân ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Vương Thượng vừa dứt lời, tốc độ của đoàn người liền chậm lại. Nhìn thấy bọn họ từ trên lưng ngựa phóng đến bên này, mọi người đưa mắt nhìn nhau. Sau đó, Trần công, Vương Thượng và Văn Khánh đồng thời đứng dậy.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 88


ღ Chương 88: Đêm đến ღ

edit: Dạ Tuyết

beta: Pey, hanhmyu

 

Trời nhá nhem tối, đám người hạ trại, nghỉ ngơi lấy sức.

Nhìn lướt qua mấy cái lều sát nhau, Văn Khánh gọi vài nô bộc tới, phân phó họ dựng lều cho Lư Oanh, còn bản thân mình thì đi vào bên trong, buồn bã nhấp vài ngụm rượu. Chén rượu vừa đặt xuống, Văn Khánh quay đầu nhìn hướng Lư Oanh ở với vẻ trầm mặc.

Tiếp tục đọc

Phượng nguyệt vô biên Quyển 1 Chương 87


ღ Chương 87: Không thể chạm tới được ღ

edit: Quân

beta: Pey, hanhmyu

 

Bảo Lư Oanh đi khỏi đây sao?

Văn Khánh cau mày, hắn chưa kịp nói lời khuyên, trong xe lừa truyền tới tiếng cười nhẹ của Lư Oanh, “Trần tiểu thư, ngươi như vậy không được nha.”

Tiếp tục đọc