Thế gia danh môn Chương 13


✽ Chương 13 ✽

 

Những lời Tưởng Nhược Nam nói với Vu Thu Nguyệt ở Hậu hoa viên, vừa khéo bị mấy kẻ dưới đang quét dọn nghe thấy. Không lâu sau, tin này nhanh chóng lan truyền khắp Hầu phủ.

Buổi chiều hôm nay, mấy kẻ người dưới sau khi đã làm xong việc, bèn ngồi xổm dưới bóng một góc cây trò chuyện.

Một người phụ nữ lên tiếng trước: “Nghe nói gì chưa? Phu nhân hình như muốn cướp con của Vu di nương đấy.”

“Có thể làm thế không?” Một người phụ nữ khác hỏi.

Đọc tiếp

Ảnh hậu tái sinh Chương 28


✩ Chương 28: Em bằng lòng ✩

 

Mùa hạ trên núi, từng cơn gió trong lành mát dịu thổi tới. Sau một cơn mưa lớn, trên không vẫn còn đầy hơi nước, những giọt nước mưa tròn xoe lăn theo đường gân phiến lá rồi rơi xuống đầu khách bộ hành.

Minh Vi ôm một bó hoa bách hợp trắng muốt, đi theo sau Đường Hựu Đình lên từng bậc đá, sau đó men theo con đường nhỏ dẫn đến nghĩa trang.

Nghĩa trang vắng lặng, chỉ có tiếng chim hót. Hai người lặng yên hưởng thụ sự tĩnh mịch khác biệt hẳn với chốn đô thị ồn ào, không muốn lên tiếng làm những vong linh đang chìm trong giấc ngủ dài bị giật mình.

Đọc tiếp

Thế gia danh môn Chương 12


✽ Chương 12 ✽

 

Hai ngày sau, vết thương trên người Tưởng Nhược Nam cũng đỡ nhiều. Nàng đã có thể đi lại được, vết thương trên vai cũng không còn đau như trước nữa.

Trong hai ngày này, Tưởng Sính Đình dường như ngày nào cũng đến thăm, trò chuyện với nàng, kể cho nàng nghe những chuyện vặt vãnh xảy ra trong hoàng thành. Mặc dù Tưởng Nhược Nam không thích cô ta, nhưng cô ta lại luôn tươi cười, cử chỉ lời nói thân thiết, khiến Tưởng Nhược Nam cũng không tiện cư xử lạnh nhạt.

Tưởng Sính Đình nói: “Hai ngày nữa vết thương của đường tỷ khỏi rồi, chúng ta ra phố đi dạo nhé, nghe nói cửa hàng bán ngọc trai ra rất nhiều loại vòng cổ mẫu mới, chúng ta cùng đi xem đi?”

Đọc tiếp

Vợ có thuật của vợ Chương 15


≗ Chương 15: Chồng có sự cứng rắn của chồng, vợ có sự khéo léo của vợ ≗

 

Sau chuyện đó, Lưu Ngọc Đình không còn xuất hiện trong điện thoại của Lê Bằng, nhưng những câu chuyện xoay quanh “bạn gái cũ” vẫn chưa kết thúc. Không phải vì tôi hay nhắc đến, mà là bởi từ “bạn gái cũ” quá dễ dùng, đúng là thành vì nó mà bại cũng vì nó.

Mỗi người đều có nhược điểm và tử huyệt, đánh trúng nhược điểm đồng nghĩa với nắm trúng điểm yếu của đối phương. Còn nếu tóm được tử huyệt, đồng nghĩa với việc chạm được đến giới hạn cuối cùng, khiến đối phương phải bộc phát. Tôi chỉ có thể nói rằng, nếu như tử huyệt của đàn ông là xe cộ, sĩ diện, cắm sừng, vậy thì “bạn gái cũ” chính là nhược điểm của họ.

Lê Bằng từng hỏi tôi vài lần về anh chàng hướng dẫn viên du lịch ở Vân Nam – A Mông, nhưng tôi không thể không khẳng định rằng, trình độ nói cạnh khóe của anh chẳng ra sao cả.

Đọc tiếp

Ảnh hậu tái sinh Chương 27


✩ Chương 27: Đó là tình yêu ✩

 

Cả nhóm Minh Vi còn phải lòng vòng thêm hơn một ngày nữa, cuối cùng cũng về tới Tokyo.

Dòng người xen kín ở sân bay Haneda khiến Minh Vi không khỏi liên tưởng đến cảnh chạy nạn trong bộ phim “2012”. Trên khuôn mặt mọi người là sự lo sợ và mờ mịt. Mẹ bế con thơ, các đôi tình nhân tựa vào nhau, cố gắng truyền hơi ấm cho nhau. Mọi người cố gắng bộc lộ hết sự kiên tâm của mình, nhẫn nại chịu đựng và trông chờ, hy vọng.

Minh Vi đi qua đám đông đó, qua cửa hải quan trong ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều người. Cô quay đầu lại nhìn những con người vị chặn sau barie, chưa bao giờ cảm thấy rõ ràng mình là người may mắn đến vậy. Cô sắp được về nhà một các bình yên, hơn nữa, còn có người cô yêu đang chờ đón.

Đọc tiếp

Nghiệp Đế Vương Chương 54


Chương 54: Trung gian*

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

*Trung: trung thành; gian: phản tặc.

Đêm về khuya, tĩnh lặng vô cùng.

Tôi cho thị nữ lui, một mình dỗ hai đứa bé ngủ. Tiêu Tiêu đang chơi với ngón tay của mình, Triệt nhi đã ngủ. Trong lúc mơ, đứa bé khẽ chau mày, nhìn vẻ như nghiêm túc, loáng thoáng có dáng dấp Tiêu Kỳ. Muốn hôn gương mặt nhỏ nhắn của nó, rồi lại sợ đánh thức nó. Tôi ngồi trước nôi, ngắm nhìn đôi trai gái này, càng nhìn càng thấy ngọt ngào, càng xem càng thẫn thờ. Bất giác nhớ lại ngày xưa, tôi gả cho Tiêu Kỳ đã được mười năm… Mười năm, đời người có mấy lần mười năm?

Từ mười lăm đến hai lăm, từ thuở thiếu nữ gả vào tướng môn, đi theo chàng, làm vợ người, làm mẹ người, đường đi vui buồn vô tận. Tất cả đều ở trong mười năm này. Dừng chân nhớ về, chỉ thấy trong chớp mắt.

Đọc tiếp

Nghiệp Đế Vương Chương 53


Chương 53: Máu lạnh 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ánh đèn chiếu sáng rực trong điện Chiêu Dương, cung nữ y thị bận hối hả, ai nấy im lặng bộ dạng phục tùng.

Ngoại trừ tiếng rên rỉ thì trong điện không còn âm thanh nào nữa. Tiếng rên thi thoảng lọt vào tai trong im lặng chết chóc khiến lòng người sợ hãi.

Ngoài điện là cấm quân áo giáp sâm nghiêm, đêm nặng nề như sắt, bóng tối giăng đầy bức người.

Trong trí nhớ của tôi, Chiêu Dương điện muôn đời tịch liêu này lần thứ hai nghênh đón sinh mệnh mới.

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Phần kết


❀ Phần kết ❀

 

Cuối mùa đông năm Nguyên Hựu thứ sáu Đại Lương, Bắc Yên thua liền ba trận, lui về bản quốc. Đại Du tổn binh sáu vạn, dâng biểu cống ngân lượng xin hòa, các châu thất thủ được thu hồi, đặc xá vỗ về bách tính.

Quân sở thuộc của Mông Chí sáp nhập với Thượng Dương quân, tiến hành chỉnh biên, đổi tên thành Trường Lâm quân, đóng ở phòng tuyến bắc cương.

Trong trận chiến lần này, rất nhiều tướng sĩ trẻ tuổi thể hiện được tài năng, trở thành lớp nhân tài hậu bị được tập trung bồi dưỡng. Tiêu Cảnh Duệ, Ngôn Dự Tân cũng đều lập được quân công, có điều vì nguyên nhân thân thế nên Tiêu Cảnh Duệ đã từ chối không nhận.

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 67


❀ Chương 67: Tẩy sạch oan khiên ❀

 

Sau khi Thái tử tỏ thái độ rõ ràng, một số triều thần vẫn đang xem xét tình hình cũng lập tức khom lưng như gió thổi qua đồng lúa, mồm năm miệng mười kêu lên hai chữ “tán thành”.

Ngay cả Dực vương và Hoài vương, sau một lát do dự cũng nhỏ giọng nói gì đó rồi đứng vào đội ngũ can gián dưới bậc.

Trong điện bây giờ chỉ còn lại một vị khách khanh Đại Lương vẫn đứng yên tại chỗ, dùng ánh mắt lạnh như băng tuyết quan sát tất cả.

Nếu chỉ là quần thần gây rối thì Hoàng đế Đại Lương còn có mấy phần tin tưởng có thể áp đảo được bọn họ, nhưng lúc này đối mặt với ánh mắt hừng hực của Tiêu Cảnh Diễm, ông ta bắt đầu bối rối trong lòng.

Đọc tiếp

Thế gia danh môn Chương 11


✽ Chương 11 ✽

 

Sắc trời càng lúc càng tối, ánh hoàng hôn chỉ còn lại là một làn khói mỏng như nước màu đỏ vắt ngang chân trời, sau đó từ từ bị bóng đêm nuốt chửng.

Cận Thiệu Khang chầm chậm bước ra khỏi bóng râm của tán cây, quầng sáng màu vàng cam từng chút từng chút phủ lên người hắn, bức tranh đó, nhìn giống như một bức tranh cũ bị ố vàng, nhưng người trong ảnh vẫn vô cùng thu hút ánh mắt người khác, khiến người ta nhìn chằm chằm hồi lâu không rời đi được.

Hắn chầm chậm bước về phía Tưởng Nhược Nam, nét mặt không có bất kỳ biểu hiện gì, nhưng lại toát ra sự lạnh lẽo khiến người đối diện căng thẳng.

Đọc tiếp

Vợ có thuật của vợ Chương 14


≗ Chương 14: Hôn nhân và chiếc giường đều là bài học tốt cho cả hai ≗

 

Trước khi kết hôn, tôi cũng giống như rất nhiều cô gái thích đọc tiểu thuyết tình yêu khác, có nhiều hoang tưởng và hy vọng về tình yêu. Dĩ nhiên đến bây giờ vẫn còn nhiều hoang tưởng và hy vọng, nhưng đồng thời cũng nhìn rất rõ mặt thật của nó. Lúc đọc tiểu thuyết, tôi cho rằng một cặp yêu nhau chia tay phần lớn là bởi không thể vượt qua được khó khăn, hoặc những thử thách khác như: chủng tộc, kẻ thứ ba, chính trị… Nhưng trong thực tế tôi phát hiện ra rằng phải đối mặt với những chuyện nhỏ nhặt của cuộc sống còn đáng sợ hơn.

Ví dụ như trước khi kết hôn, tôi và Lê Bằng cùng nhau đi dạo phố, tôi cầm hai bộ quần áo cho anh xem, hỏi anh bộ nào thích hợp hơn. Hãy chú ý rằng, khi phụ nữ đặt ra câu hỏi này, họ đều chú trọng đến việc “thích hợp với mình”, chứ không nói là đẹp.

Đọc tiếp

Ảnh hậu tái sinh Chương 26


✩ Chương 26: Đại nạn ✩

 

Đường Hựu Đình giữ nguyên tư thế tay chống cằm, ngồi bất động trên ghế sa-lông hơn ba mươi phút. Anh nhận được điện thoại của Cố Thành Quân, sau đó chạy đến Vĩnh Thành, tất cả chỉ mất mười lăm phút. Tới khi nắm rõ tất cả sự việc, anh cứ ngồi lặng yên như vậy, mắt dán vào màn hình ti vi trong phòng họp, nơi đang phát những thông tin về trận động đất.

Giọng thư ký báo cáo với Cố Thành Quân truyền đến tai anh:

– Liên lạc được với đoàn làm phim rồi, bọn họ đang ở một phía khác của thành phố. Hôm nay Minh Vi không có cảnh quay nào nên đã đi chơi cùng Lý Trân… vẫn không liên lạc được…

Đọc tiếp

Nghiệp Đế Vương Chương 52


Chương 52: Lung lay 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ánh nắng buổi trưa mùa thu chan hòa ấm áp.

Tôi thì lúng túng không ứng phó được sự nghịch ngợm của Tiêu Tiêu.

Có trời mới biết sao nó lại hiếu động đến thế, từ sớm đến muộn không có lúc nào chịu an phận, thực là khó đối phó hơn cả đám triều thần ngoan cố.

May mà Triệt nhi là một đứa bé ngoan ngoãn ưa yên tĩnh, không tinh nghịch như tỷ tỷ.

Lúc này Triệt nhi đang nằm lặng trong tay vú em, ngủ say sưa, dung nhan như hoa sen trắng, bất luận ai nhìn thấy cũng không nỡ lòng nào quấy nhiễu.

Đọc tiếp

Nghiệp Đế Vương Chương 51


Chương 51: Cửu tích

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Canh năm đã qua đi mà vẫn chưa thấy ánh nắng sớm hé ra, sắc trời càng lúc càng âm u, ngoài cửa mưa gió nổi lên.

Thần trí dần dần mất phương hướng vì đau đớn, trước mắt chỉ có bà đỡ và thị nữ đi qua đi lại, chợt hoảng hốt khi thấy bàn tay ai đó dính đầy máu đỏ tươi.

Tấm rèm buông trước giường đôi lúc lay động, lúc xa lúc gần, giống như những tiếng động quanh mình, thi thoảng cảm nhận được rõ, thi thoảng lại mơ hồ.

Từ cô cô vẫn ở bên cạnh, nắm chặt tay tôi, không ngừng gọi tên tôi, không để cho tôi ngủ mất.

Nhắm mắt lại, hình như tôi trông thấy khói lửa, rất xa, trên chiến mã đen huyền dữ dằn, Tiêu Kỳ chiến bào đẫm máu, trường kiếm xé trời, vung ra những tia máu đỏ tươi… Giờ khắc này, chàng ở nơi đâu?

Đọc tiếp

Nghiệp Đế Vương Chương 50


Chương 50: Quyết tuyệt 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Hoàng hôn buông xuống, cơn mưa xối xả rửa sạch trời đất chẳng biết khi nào mới chịu ngừng.

Trong kinh thành, nơi nơi vẫn phồn hoa, dường như không hề lo lắng chút nào về chiến sự.

Chỉ là, sấm sét lúc nào cũng núp dưới tầng mây dày.

Sát phạt lặng lẽ phủ xuống, không tiếng động, không ai phát hiện, cũng không kịp chống trả.

Sáng nay, Hồ Quang Viễn phụng mệnh tới phủ nghị sự, vừa bước tới đại môn đã bị cấm vệ quân mai phục sẵn ở đó bắt lại, giải tới Đại Lý Tự.

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 4B Ngoại truyện 2


♥ Ngoại truyện: Tết Trung thu của Khai Phong phủ ♥

 

Ngoại truyện này xảy ra trong một tết Trung thu nào đó trước vụ án Thanh Long châu.

Cho nên không có huynh đệ Nhan gia cùng khách mời Nhất Chi Mai.

Đương nhiên Tiểu Miêu cũng chưa phát hiện ra mình “ấy ấy” với Tiểu Kim… He he he (cười gian).

Về phần là tết Trung thu nào thì… Xin hãy bỏ qua giùm… Mặc Tâm đã bất lực trong việc phân biệt thời gian rồi…

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 66


❀ Chương 66: Bão táp trên điện ❀

 

Sau khi trở lại Tô trạch, Mai Trường Tô cảm thấy có chút mệt mỏi, đang định bám vào người Phi Lưu đi đến giường nằm một lát. Lúc này có tiếng gõ cửa phòng rồi Lận Thần nghênh ngang đi vào, trên mặt mang nụ cười thần bí, dương dương tự đắc, nói: “Có một tin tốt, ngươi có muốn đoán thử không?”

Hắn không hỏi người ta có muốn nghe hay không mà lại hỏi có muốn đoán hay không, vừa nghe đã biết lúc này hắn lại đang buồn chán, không có việc gì làm.

Mai Trường Tô mặc kệ hắn, nhắm mắt lại nằm xuống giường.

Đọc tiếp

Thế gia danh môn Chương 10


✽ Chương 10 ✽

 

Tiếng nến nổ bép một tiếng, đột nhiên ngọn lửa bùng sáng, khiến đôi mắt thâm trầm của hắn bỗng sáng như sao.

Bàn tay to ấm áp của hắn đặt lên tay nàng, nắm rất chặt, để lộ ý cố chấp.

Tưởng Nhược Nam nhìn hắn, nhẹ nhàng rút tay về. Cận Thiệu Khang nhìn bàn tay không của mình, cảm giác trống rỗng nhanh chóng lan vào tim hắn.

“Hầu gia, trước kia Nhược Lan quá tùy tiện, cũng quá ngây thơ, cho rằng trái tim yêu dành cho Hầu gia nhất định sẽ được chàng đón nhận. Nhưng không ngờ, Hầu gia lại cùng lúc đón Vu Thu Nguyệt về, đến đêm động phòng hoa chúc cũng ở lại phòng cô ta… Nỗi buồn của Nhược Lan khi ấy, Hầu gia không hiểu được đâu.”

Đọc tiếp

Vợ có thuật của vợ Chương 13


≗ Chương 13: Người ái mộ xuất hiện sau hôn nhân luôn là khởi đầu của rắc rối ≗

 

Những gì phải đến rồi sẽ đến, nếu nói theo cách kinh điển mà những bộ phim vẫn thường nói thì là: “Ra ngoài lăn lộn, sớm muộn gì cũng phải trả giá”, lời tỏ tình của Trương tổng sớm muộn gì cũng phải hạ màn, sớm muộn gì cũng bị tôi bóp chết từ trong trứng nước.

Thứ Hai đi làm, Trương tổng đầy vẻ phong trần bước vào công ty, không hề nói chuyện với bất kỳ nhân viên nào mà đi thẳng vào phòng làm việc, anh ta bận bịu cả một buổi sáng. Qua cửa kính thấy được anh ta đang cắm đầu xử lý đống giấy tờ tồn đọng, thỉnh thoảng trả lời một cuộc điện thoại.

Lưu Tranh Tranh đi đi lại lại quanh bàn làm việc của tôi ba lần, chủ đề vẫn xoay quanh Trương tổng.

Đọc tiếp

Ảnh hậu tái sinh Chương 25


✩ Chương 25: Thành ý ✩

 

Trong mấy ngày nghỉ Tết, Minh Vi đã ở lại nhà Cố Thành Quân. Cố Thành Quân thực hiện đúng như cam kết, ngoài việc thỉnh thoảng ôm lấy cô không dám quầy rối gì hơn. Minh Vi đang tâm trạng buồn phiền nên trong cả mấy ngày cũng không đi đâu, chỉ ru rú trong nhà. Đói thì làm một bàn đầy ắp đồ ăn, chán thì bật ti vi lên xem, chơi game, hoặc nói lại những chuyện ngày xưa. Những ký ức chung của hai người có quá nhiều, ngoài những chuyện yêu đương tình ái ra còn vô số chủ đề có thể trò chuyện với nhau.

Buổi tối Minh Vi tắm xong, để chân trần ngồi trên ghế tẩy sơn móng. Cố Thành Quân thấy móng chân cô hơi dài nên cầm kiềm đến cắt cho cô. Minh Vi hơi ngạc nhiên nhưng cũng không từ chối.

Đọc tiếp