Giang sơn bất hối Chương 6


❊ Chương 6 ❊

 

 
Bởi vì trải qua nhiều biến cố nguy hiểm nên tim Phá Nguyệt đã mạnh mẽ hơn trước nhiều. Về tới lều là cắm đầu vào ngủ, tới khi mặt trời đã lên cao ba con sào, mở mắt tỉnh dậy, giường đệm của Bộ Thiên Hành dường như chưa bị động tới, lúc này nàng mới tỏ ra lo lắng.

Nàng chạy sang lều của Dung Trạm, người không ở đó. Nàng nghĩ ngợi một lát, rót nước, mang theo đồ ăn rồi đứng ở cổng doanh trại chờ đợi.

Chuyện nàng trung thành hộ chủ khi Bộ Thiên Hành bị đánh ngày hôm qua đã được đồn đi khắp nơi. Đương nhiên vì cả giọng nói và hành vi “ai ái” của nàng dạo gần đây nên xuất hiện đủ mọi lời đồn. Đến nỗi khi nàng ngồi xổm trước cổng doanh trại, binh sĩ gác cổng nhướng mày trêu chọc nàng:

Đọc tiếp

Hạnh phúc không ngừng Chương 16


❈ Chương 16: Cần yêu thương nhiều hơn chút nữa ❈

 

Chút vị ngọt ngào ban đầu dần chuyển sang vị hơi đăng đắng, dường như lần đến thăm anh này chính là để họ thấy cần nhau hơn, để bù đắp cho nhau nhiều hơn. Với Ngô Dạ Lai thì tầm ảnh hưởng của cô cũng chỉ đến thế mà thôi.

Ngồi tàu còn phải đi xe ôm thêm mấy cây số nữa mới đến được cổng doanh trại nơi anh đóng quân. Phải hơn nửa năm nay cô không tới đây, nơi này cũng có nhiều thay đổi, cụ thể là gì thì khó nói bằng lời, nhưng cảm giác thấy rất lạ lẫm.

“Tìm chỉ huy Ngô ạ? Xin chờ một chút, tôi phải liên hệ qua điện thoại đã.” Cậu lính gác cổng tỏ ra rất nhiệt tình làm Ẩn Trúc còn cảm nhận được chút ấm áp.

Đọc tiếp

Hạnh phúc không ngừng Chương 15


❈ Chương 15: Sự khác biệt của lý tưởng ❈

 

Rõ ràng là đã có được người đó, rõ ràng biết chính là anh ấy nhưng lại không tìm thấy được cảm giác ngọt ngào nên có.

Ẩn Trúc nhớ lại chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ, có vui có buồn nên tâm trạng cô tự nhiên cũng thấp thỏm không yên.

“Phùng Ẩn Trúc, Phùng Ẩn Trúc?”

Tiêu Ly gọi mấy lần, Ẩn Trúc mới bừng tỉnh, “Vâng?” Sếp đột nhiên xuất hiện trước mặt làm cô giật mình đứng bật dậy.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 4 Chương 2


۩ Chương 2: Vẳng nghe chim hót người tỉnh mộng ۩

 

Xung quanh chùa Cam Lộ toàn là rừng rậm, mây khói phủ đầy, cực kỳ yên tĩnh, vắng vẻ. Tôi ngủ ngon được chừng nửa ngày, nỗi đau đớn trong thân thể đã dần dịu bớt.

Trụ trì thấy thân thể tôi không được khỏe lắm thì tỏ ra có chút xót thương, dặn dò tôi nghỉ ngơi cho tốt, không phải để tâm tới chuyện gì khác. Tôi cứ ngủ li bì cả ngày, không để ý tới mọi chuyện trong chùa, cũng chẳng biết Cận Tịch và Hoán Bích rốt cuộc đang làm những gì.

Chỉ biết rằng hai người bọn họ đều không thường xuyên ở bên cạnh tôi, nơi khóe mắt cũng dần xuất hiện những tia mỏi mệt.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 4 Chương 1


۩ Chương 1: Cam Lộ Mạc Sầu ۩

 

Khi chúng tôi tới chùa Cam Lộ thì trời đã về chiều, ngôi chùa tọa lạc nơi ngoại ô kinh thành này là đệ nhất Phật tự của Đại Chu, được xây dựng trên một đỉnh núi rộng và thoáng đãng, bên trong là điện đường hùng vĩ, uy nghi, mái cong cao vút, nhìn rất có khí thế.

Vừa xuống xe ngựa, một làn gió núi lập tức thổi tới khiến toàn thân tôi lạnh toát. Hoán Bích và Cận Tịch vội vàng thu dọn hành lý rồi cùng nhảy xuống xe, mỗi người đứng một bên đỡ lấy tôi. Cận Tịch thấp giọng nói: “Gió núi trong độ tháng Mười này đã lạnh lắm rồi, nương tử vừa mới sinh nở, đừng để bị cảm lạnh.”

Sau khi rời cung, nàng ta không gọi tôi là “nương nương” nữa, sợ tôi thương tâm phiền não, vả lại thân phận của tôi bây giờ quả thực không rõ ràng, do đó đành tạm gọi là “nương tử”. Trong lúc trò chuyện, nàng ta đã khoác lên người tôi một chiếc áo choàng dài.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 3 Chương 21


۩ Chương 21: Hỡi ôi khoảnh khắc buồn thương đầy lòng ۩

 

Tôi dồn mọi sự kiên nhẫn vào việc chờ mong đứa bé sắp ra đời kia, trong lòng thậm chí còn cảm thấy có chút may mắn, sự thất sủng bây giờ vừa hay giúp tôi có thể tránh khỏi những sự tranh đấu khi mang thai, được sống một cuộc sống bình yên tạm thời.

Ngày tết Trùng Dương, theo lệ thường, các phi tần trong cung đều phải đi vấn an Thái hậu, tôi hiện đang bị cấm túc, tất nhiên không thể đi được, liền chuẩn bị bánh ngọt và rượu hoa cúc bỏ vào trong một chiếc giỏ đựng đầy cành thù du đưa cho Phương Nhược, nhờ dâng lên Thái hậu giúp tôi, chúc Thái hậu thân thể an khang, an hưởng tuổi già.

Đọc tiếp

Mèo hoang Chương 84


ಠ Chương 84: Nghi thức đăng quang ಠ

 

Những lời Giản Mộ An vừa nói ra đều khiến mọi người chấn động. Duy nhất chỉ có Mạnh Hi Tông bị chất vấn, vẻ mặt vẫn trầm tĩnh như nước.

“Đại ca, anh nói gì vậy?” Mạnh Hi Tông nhìn anh ta chằm chằm.

Trên cơ thể cường tráng của Giản Mộ An chồng chất những vết thương đang không ngừng rỉ máu. Anh ta lạnh lùng liếc nhìn anh, nói: “Tôi hỏi cậu, nếu như lần này liên hợp binh biến, Hình Diệu và Hình Kỳ Lân đột nhiên trở mặt thì toàn quân của chúng ta sẽ bị tiêu diệt phải không?”

Mạnh Hi Tông cười lạnh một tiếng. “Bọn họ sẽ không trở mặt đâu.”

Đọc tiếp

Mèo hoang Chương 83


ಠ Chương 83: Căng thẳng ಠ

Sắc mặt Hình Kỳ Lân không ngừng thay đổi. “Anh là Mạnh Hi Tông? Sao Mạnh Hi Tông lại có thể là người máy được?”

Hình Diệu hờ hững nói: “Về điểm này, chắc hẳn cậu sẽ biết rõ hơn bất cứ kẻ nào. Hàng trăm triệu năm trước, tôi cũng giống cậu bây giờ. Tôi mô phỏng một người đàn ông tên là Mạnh Hi Tông.”

Sắc mặt Hình Kỳ Lân tái đi. “Nếu như anh là người máy, vậy mấy năm nay, anh đã làm cái gì chứ?” Tại sao chẳng bao giờ bộc lộ năng lực người máy, tại sao phải chịu đựng nhục nhã, làm lãnh tụ của loài người?

Trên gương mặt kim loại, đôi mắt đỏ thẫm ánh lên những tia như màu máu. “Bởi vì trình độ mô phỏng của tôi vượt xa cậu.”

Đọc tiếp

Mèo hoang Chương 82


ಠ Chương 82: Cha con gặp nhau ಠ

 

Ba người máy lãnh đạo cấp cao nhất cùng ngồi trong phòng chỉ để chờ tin tức của một người phụ nữ.

Hình Kỳ Lân trong lúc nhất thời kích động đã đưa Tô Di đi, lúc này, nghe thấy Hình Nghị chấp nhận lùi bước thì cũng hơi cảm động. Hắn hỏi Hình Nghị: “Đứa bé đâu? Hiện tại, nó chính là mạng sống của cô ấy.”

Hình Nghị nói: “Đang ở trên tầng” rồi quay sang cảnh vệ. “Bế thằng bé xuống đây!”

Hình Diệu vốn đang ngồi dựa vào sofa, nghe thấy vậy thì thay đổi tư thế, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, nhìn chằm chằm lên trên tầng, hỏi: “Đứa bé ư?”

Đọc tiếp

Mèo hoang Chương 81


ಠ Chương 81: Âm mưu của anh ಠ

 

Tại một hành tinh nhỏ cách tinh hệ Vĩnh Hằng hai vạn năm ánh sáng.

Khi Tô Di tỉnh lại, chỉ cảm thấy ruột gan mình như đứt thành từng khúc. Cuộc đối thoại với Hình Kỳ Lân trước khi bọn họ nhảy siêu quang tốc lần nữa vọng lại như thể một cơn ác mộng, khiến toàn thân cô bị bủa vây bởi cảm giác choáng váng xen lẫn đau khổ.

Tên người máy vẫn túc trực bên giường cô cất giọng hờ hững, cứng nhắc: “Phu nhân, Thiếu tướng Hình Kỳ Lân bảo tôi chuyển lời đến cô. Thiếu tướng sẽ mau chóng nghĩ cách cứu con trai cô ra, phu nhân nhất định phải nuôi con trưởng thành. Đến lúc đó, cô sống hay chết, Thiếu tướng sẽ không ngăn cản nữa.”

Đọc tiếp

Nếu tình yêu trở thành niềm đau Chương 8


१ Chương 8: Sóng gió gia tộc १

 

Đêm đó nhiệt độ xuống thấp, hình như còn đổ mưa nữa, nhưng Linh Tố ngủ rất say, hiếm lắm cô mới có một giấc ngủ không mộng mị như thế.

Hôm sau tỉnh dậy, ánh dương sáng chói đang uể oải chiếu lên chiếc bàn học bên cạnh cửa sổ. Giấy tờ trên bàn gần như bị ướt sũng nước mưa, đèn bàn đè lên một phong thư, trong đó chính là di chúc của Lâm Lang. Cô cầm lên, thận trọng đặt nó vào cặp.

Thu dọn xong, cô bước xuống lầu, không ngờ một chiếc xe của Bạch gia đã đỗ sẵn ở đó chờ cô. Một anh chàng trẻ trung thư sinh khách sáo nói: “Thẩm tiểu thư, Bạch tiên sinh bảo tôi đến đón cô đến công ty.”

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 29


❀ Chương 29: Cả hai đều thiệt ❀

 

Sau tiết xuân phân, thời tiết mỗi ngày một ấm áp, hơi ấm mùa xuân bao bọc cây cối, đào hạnh ngoài thành đã đâm chồi, thảm cỏ dần chuyển sang xanh mướt, một số người nóng vội đã cởi áo bông nặng nề đi ra ngoài thành đạp thanh.

Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân cũng tới nhà hẹn mấy lần nhưng Mai Trường Tô vẫn sợ lạnh không muốn ra ngoài nên hai người bọn họ đành phải đi du ngoạn trước.

Nói đến phong cảnh đẹp thì Kim Lăng có rất nhiều, trong đó thích hợp nhất để đi du xuân là bờ đê liễu rủ quanh hồ Phủ Tiên, sườn dốc hoa lê ở chân núi Vạn Du và vườn đào ở trấn Hải Thập.

Đọc tiếp

Ngô Vương Chi Luyến Chương 05


Chương 05

Sáng hôm sau nàng dậy sớm, xuống giường, mở cửa số, nắng sáng sớm dịu dàng vuốt ve cơ thể nàng. Xoay người, Miên Miên giúp nàng sửa soạn thay đồ. Hôm nay nàng có hẹn ra ngoài chơi với Đinh Công Trứ. Nghĩ đến người thanh niên nàng gặp hôm qua, đó là một chàng trai khôi ngô tuấn tú, ngũ quan trầm ổn, tự thân toát lên vẻ lạnh lùng, có lẽ do sự tôi luyện rèn rũa trong quân. Bất giác nàng nghĩ, nếu hôm nay cô bạn thân của nàng mà biết nàng ra ngoài hẹn hò với một danh tướng lừng lẫy, cha đẻ của Đinh Tiên Hoàng, hơn nữa lại vô cùng, vô cùng điển trai thì chắc sẽ hận nàng chết.

“Trứ ca, để huynh đợi lâu rồi”

Đọc tiếp

Hạnh phúc không ngừng Chương 14


❈ Chương 14: Tạm dừng và tiếp tục ❈

 

Âm thanh và lời nói đôi lúc cũng dối trá, nó có thể lừa được đối phương nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ lừa cả chính bản thân mình. Khi không nhìn thấy đối phương thì ngôn ngữ trở thành phương tiện liên lạc duy nhất, cũng khó tránh khỏi việc hiểu lầm và càng khó để lòng thấy thanh thản.

Hôm đó, sau khi về đến nhà thì Ẩn Trúc nhận được điện thoại báo ông nội phải nhập viện.

Bà nội mất sớm, ông nội đã tái giá từ trước khi Ẩn Trúc được sinh ra. Người phụ nữ tái giá với ông nội thật ra là đã quen biết với ông từ trước, mối quan hệ giữa hai người không bình thường từ khi bà nội còn sống. Con cháu đều không tán thành việc tái hôn của ông. Vì vậy, bình thường mọi người ít khi liên lạc với nhau, chỉ những ngày lễ tết mới về nhà để thăm hỏi.

Đọc tiếp

Hạnh phúc không ngừng Chương 13


❈ Chương 13: Ấn tượng ngốc nghếch ❈

 

Trong thế giới của anh, cô chẳng qua cũng chỉ là một vật để trang trí, một thứ đồ vật được đánh dấu là “vợ” thôi.

Hai tuần sau, công ty tổ chức tiệc chào đón họ. Trên danh nghĩa là tiệc chào đón nhưng thực chất cũng là bữa tiệc gặp mặt. Có điều chỉ tổ chức với quy mô nhỏ, khách mời là những quản lý cấp cao trong công ty, ngoài ra còn mời thêm lãnh đạo các phòng ban cùng tham gia. Còn họ về cơ bản cũng vừa tìm hiểu xong tình hình các công trình hiện tại của công ty và các vấn đề về nhân lực.

Trên đường đi, Tiêu Ly rất nhẹ nhàng thoải mái, chủ động nói chuyện phiếm với Ẩn Trúc.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 3 Chương 20


۩ Chương 20: Gai góc đầy lòng trời chưa sáng ۩

 

Khi hoa đào nở rộ, những chú én mùa xuân lại bay về làm tổ. Những nhành dương liễu đung đưa nhè nhẹ, như quấn lấy làn gió xuân, khiến người ta có cảm giác nóng nực, mồ hôi không ngớt rỉ ra.

Từ sau khi tôi có thai, Huyền Lăng chưa tới thăm hỏi lấy một lần, cũng không cho phép bất cứ người nào đến thăm, thậm chí đến cả My Trang cũng không được bước vào Đường Lê cung một bước. Y chỉ cho phép Phương Nhược mỗi ngày đến bầu bạn với tôi một canh giờ, trông coi việc ngủ nghỉ của tôi, hoặc đưa tôi tới Thượng Lâm uyển tản bộ một lúc. Tất cả mọi việc còn lại đều được giao cho Hoàng hậu xử lý.

Tôi biết y vô cùng căm ghét tôi, bí mật mà y giấu kín không ngờ lại bị tôi biết được, chiếc áo của người mà y yêu bị tôi tùy tiện khoác lên người. Còn tôi cũng hết sức oán hận y, tình ý trong bao năm nay không ngờ lại phó thác nhầm chỗ.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 3 Chương 19


۩ Chương 19: Nửa đêm dạ người sinh oán hận ۩

 

Chiêu Dương điện sâu thẳm mà rộng lớn, tôi đứng bên trong đã được nửa tuần hương nhưng vẫn chẳng thấy Huyền Lăng và Hoàng hậu ra ngoài, cũng chẳng có chút động tĩnh nào.

Đương lúc nghi hoặc, Tiễn Thu cười tủm tỉm đi ra, cung kính khom người hành lễ với tôi. “Làm phiềm Chiêu nghi nương nương phải đợi lâu, vừa rồi bệnh đau đầu của Hoàng hậu nương nương tái phát, hết sức khó chịu, lúc này Hoàng thượng đang ở trong bón thuốc cho nương nương, đợi lát nữa là có thể ra ngoài, xin Chiêu nghi hãy chịu khó đợi thêm chút nữa.”

Tôi tươi cười, hòa nhã nói: “Đã làm phiền cô nương chuyển lời rồi, không biết bây giờ Hoàng hậu nương nương đã đỡ hơn chưa?”

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 3 Chương 18


۩ Chương 18: Tỉnh dậy ta cười với thân ta ۩

 

Năm Càn Nguyên thứ mười sáu đã tới trong những cuộc phong ba lúc nghỉ lúc dừng như thế. Hoàng hậu chủ trì lục cung, thù cũ đã qua, người mới thì không đáng để lo lắng, tôi vẫn tiếp tục sống yên ổn trong hậu cung, làm một phi tử đắc sủng của Huyền Lăng. Mỗi khi rảnh rỗi, tôi thường triệu Ôn Thực Sơ tới, nhờ hắn giúp điều dưỡng thân thể, mong sớm có thai. Cái chết của Mộ Dung Thế Lan khiến tôi hiểu rằng tình yêu trong chốn cung đình này quá ư bạc bẽo, chẳng đáng tin bằng cốt nhục của bản thân.

Thế rồi Ôn Thực Sơ liên tục ra vào Tồn Cúc đường, một mặt điều dưỡng thân thể cho tôi, một mặt chữa trị vết thương cho My Trang.

Đọc tiếp

Mèo hoang Chương 80


ಠ Chương 80: Chiến đội Amalek ಠ

 

Khi Tô Di tỉnh lại, tâm trạng vẫn luôn bất an. Mạnh Hi Tông bảo cô chờ, nhưng con trai đã bị Hình Nghị đưa đi, hắn còn nói, sau khi đưa cô quay về hành tinh mẹ sẽ cải tạo cơ thể cô thành bất tử. Hiện giờ, cô chỉ có một thân một mình, cho dù Hình Kỳ Lân đã nhận lời giúp đỡ nhưng cô vẫn không thể trốn đi được. Sao cô có thể bỏ con mà đi cơ chứ?

Hôm nay, cô nghe người ta nói trong thành phố tổ chức tiệc rượu chúc mừng chiến thắng của Người máy. Hình Nghị đã ra ngoài từ sớm, còn phái người đưa tới cho cô một bộ trang phục và đồ trang sức vô cùng lộng lẫy, dặn cô buổi tối đến tham gia tiệc rượu cùng hắn. Hình Nghị lại muốn công khai thân phận của cô trước mặt người khác, có phải hắn muốn thông qua việc này để tỏ rõ thái độ, Mạnh Hi Tông không thể nào cứu cô được nữa không?

Đọc tiếp

Mèo hoang Chương 79


ಠ Chương 79: Dòng máu của tôi ಠ

 

Mạnh Hi Tông ngẩng đầu, nhìn Rắn Hổ Mang của Người máy cùng với Báo Săn màu đen đang gầm rú bay qua đỉnh đầu như cuồng phong. Phía trước, pháo đài và công sự phòng ngự dưới mặt đất tựa như những con quái thú khổng lồ, dưới sự oanh tạc liên hồi của đạn pháo, như thể những đóa hoa bị nghiền nát, tuyên bố một cách rõ ràng rằng tinh cầu này đã rơi vào tay giặc.

Khẩu súng của anh nằm chỏng trơ dưới mặt đất, máy đo khí ở cổ tay cho thấy lượng oxy đã gần tới mức cạn kiệt. Cũng may mà bọn họ đã chiến thắng.

Đọc tiếp