Thông báo ngày 29/03


Thông báo

Về tình hình truyện chuyển ngữ trong blog

1. Truyện “Danh gia kết hôn muộn” của tác giả Ân Tầm sẽ không được đăng tại blog nữa mà sẽ được đăng trên trang fanpage Đạm Tình Cư, vì vậy, các bạn đang theo dõi truyện này xin vui lòng follow trang facebook Đạm Tình Cư để theo dõi tiếp truyện :)

2. Thời gian sắp tới Phòng Tuyết sẽ rất bận, vì thế mình quyết định tạm dừng truyện “Phượng nguyệt vô biên” của Lâm Gia Thành để tập trung làm nốt “Nghiệp đế vương” của Mị Ngữ Giả; sau khi hoàn thành “Nghiệp đế vương” thì sẽ làm tiếp “Phượng nguyệt vô biên”. Chú ý: là tạm dừng chứ không phải drop nhé. Hy vọng bạn đọc có thể ủng hộ nhiều hơn cho “Nghiệp đế vương”, tích cực giục truyện để truyện được xong sớm ^_^

Xin chân thành cảm ơn.

Thân.

Phù sinh ngoại truyện Dạ xoa


✣ Dạ xoa ✣

 

DẪN

Thời gian ban ngày trôi qua vùn vụt. Tôi và Ngao Xí đua cưỡi lạc đà, cược rằng thua một lần thì sau khi kết thúc kỳ trăng mật, sẽ phải rửa bát một năm.

Đám áo đen không chơi cùng chúng tôi, tất cả rúc ở trong lều ngủ thẳng cẳng, kẻ nào kẻ nấy đều lười chảy thây.

Nhưng, tôi không thể không thừa nhận món thịt cừu xiên nướng do bọn họ chế biến vô cùng ngon miệng! Cộng thêm thứ rượu vang thượng hạng, khiến cho cái đêm thứ hai sắp tới trở nên hết sức tuyệt vời.

Đọc tiếp

Thịt thần tiên Chương 2


५ Chương 2: Người đẹp quay lưng giả vờ giận dỗi ५

 

Ta muốn chàng biết rằng, trên thế gian này luôn có một người đang chờ đợi chàng, bất kể là khi nào, ở đâu, dù thế nào đi nữa chàng cũng phải biết rằng, luôn luôn có một người như vậy.

Thanh Hư quan thu nhận rất nhiều người bị bệnh, Dung Trần Tử lệnh cho tất cả phải bịt mắt lại, hòa bùa chú vào trong nước rồi cho bọn họ uống để tạm thời làm chậm tình trạng của bệnh. Sau khi uống bùa nước, mắt phải của người bệnh sẽ chảy ra chất dịch màu vàng dinh dính, Dung Trần Tử sai các đệ tử thu thập hết những chất dịch dinh dính đó lại, rồi phân tích cách sử dụng chất dẫn của Vu thuật. Hắc Vu thuật Nam Cương xưa nay vốn thần bí khó lường, chất dẫn lại không giống nhau, cách giải cũng vì thế mà rất khác nhau.

Đọc tiếp

Họa quốc Hồi 14


✣ Hồi thứ mười bốn: Quyết biệt ✣

 

Bởi vì ta là con gái của Khương gia…

Một khi hai nhà nảy sinh xung đột, ta sợ ta sẽ hy sinh công tử chọn nhà mẹ đẻ…

Một lời thành sấm truyền.

Rất lâu rất lâu rồi… trong một khoảng thời gian rất dài, Khương Trầm Ngư cảm thấy nàng đắm chìm trong một mộng cảnh hư ảo nào đó do chính nàng dệt nên. Trong giấc mộng này, nàng mang theo khát vọng nhỏ nhoi, ngóng trông một tia hy vọng cuối cùng.

Đọc tiếp

Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt Phần 3.5


Di Thần thư

✧ 5 

 

Dõi mắt trông theo, thế giới này hoàn toàn là biển. Trời là biển, đất là biển, đến ngay cả không khí cũng như màu xanh nước biển.

Cá voi thong thả bơi giữa không trung, xung quanh chúng là đủ loại sinh vật phù du đang phát sáng.

Cách đó không xa có một cánh cửa cực lớn, trên không chạm trời, dưới không chạm đất, trên cửa có khắc hoa văn cổ xưa màu tím, Bạch Tử Họa cảm thấy quen mắt lạ kì. Trong nét khắc hoa văn đầy những vệt máu khô, cánh cửa ấy tỏa ra một luồng sát khí và hơi lạnh khổng lồ, đến ngay Bạch Tử Họa cũng thấy lạnh tới thấu xương. Hoa Thiên Cốt co rúm, run bần bật trong lòng hắn, trên lông mày và lông mi cũng nhanh chóng được phủ một lớp sương trắng.

Đọc tiếp

Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt Phần 3.4


Di Thần thư

✧ 4 

 

Trong khoảnh khắc Bạch Tử Họa và Hoa Thiên Cốt vừa vượt qua khỏi đáy biển, một luồng thần khí mát mẻ đã xộc vào mũi.

Phía trước là tiên cảnh tráng lệ không thể dùng bất cứ một ngôn ngữ nào để hình dung, biển mây cuồn cuộn, dải núi nối liền, đến ngay một ngọn cỏ cũng vô cùng hoàn hảo, đến ngay một hạt cát cũng lấp lánh sắc màu, bất kì cơn gió nào đều mang tới linh lực vô tận, bất kì một âm thanh nào cũng là âm thanh của tự nhiên.

Đọc tiếp

Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt Phần 3.3


Di Thần thư

✧ 3 

 

Chín trăm chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi bảy, chín trăm chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi tám, chín trăm chín mươi chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín…

Không chỉ Ma Nghiêm và Sênh Tiêu Mặc lo lắng sốt ruột, mà lần này ngay cả Đông Phương Úc Khanh cũng nhận ra có điều bất thường.

Sau khi Bạch Tử Họa và Hoa Thiên Cốt bước vào giấc mơ thứ năm thì không có động tĩnh gì nữa. Chỉ chớp mắt đã ba tháng trôi qua.

Đọc tiếp

Sổ tay sử dụng đàn ông Tập 2 Chương 68


ರ Chương 68 ರ

 

Thấy Cố Thắng Nam vẫn không để ý đến mình, Từ Chiêu Đệ tỉ mỉ quan sát vẻ mặt cô rồi lập tức sợ hãi kêu lên: “Không phải bạn định chia tay Lộ Tấn thật để đến với tay bác sĩ kia đấy chứ?

Lúc này, Cố Thắng Nam mới hoàn hồn, chán nản ôm đầu: “Việc này thực sự không liên quan gì tới bác sĩ Chung.”

Từ Chiêu Đệ lại có vẻ không tin tưởng, chỉ nhìn cô, không nói tiếp. Cố Thắng Nam cảm thấy thật kỳ lạ, tại sao tất cả mọi người đều cho rằng cô và bác sĩ Chung có chuyện mờ ám? Bọn họ nhìn kiểu gì mà lại thấy bác sĩ Chung có thiện cảm với cô, rồi cô có lòng khác với anh ta?
Đọc tiếp

Sổ tay sử dụng đàn ông Tập 2 Chương 67


ರ Chương 67 ರ

 

Những người đã chờ đợi rất lâu trong phòng đều trợn mắt há miệng kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, duy chỉ có Lộ Tấn ngồi ở đó không nói câu nào, môi mím chặt, khiến bầu không khí càng giống một điềm báo trước cơn bão táp.

Cố Thắng Nam quay đầu nhìn, bất giác sững sờ.

Trong tất cả mọi người ở đó, chỉ có Vivian phản ứng nhanh nhất, hắn thu lại vẻ mặt kinh ngạc, mỉm cười với Cố Thắng Nam. “Thắng Nam, bạn dẫn bạn về nhà chơi đấy à? Vậy cũng tốt, bảo bạn của bạn cùng mọi người chứng kiến thời khắc ý nghĩa này đi.” Vừa nói, hắn vừa đi tới trước mặt Cố Thắng Nam và Chung Tử Nham.
Đọc tiếp

Sổ tay sử dụng đàn ông Tập 2 Chương 66


ರ Chương 66 ರ

 

Bãi đỗ xe bệnh viện tấp nập xe đến xe đi, nhưng có một chiếc Volkswagen trắng vẫn đứng yên trong góc đến tận lúc màn đêm buông xuống.

Cố Thắng Nam ngồi trong xe, tắt điện, không hề nhúc nhích như một pho tượng. Túi xách của cô đặt trên ghế bên cạnh, điện thoại trong túi đổ chuông liên hồi nhưng cô lại nhất quyết không chịu nghe máy. Sau khi trốn trong không gian riêng tư này khóc lớn một trận, thần trí cô đã tự do bay ra ngoài vũ trụ, chỉ để lại một mớ khăn giấy đã dùng trên ghế phụ lái.

Chứng vô sinh…

Đọc tiếp

Sổ tay sử dụng đàn ông Tập 2 Chương 65


ರ Chương 65 ರ

 

Sau khi giấu hết đống bao cao su, Cố Thắng Nam làm như chuyện này chưa hề xảy ra, khóa cửa phòng ngủ lại, quay về phòng bếp, tiếp tục nấu ăn, lại phát hiện chỉ trong thời gian rất ngắn, đống cà chua cô thái đã bị Từ Chiêu Đệ ăn sạch.

Cố Thắng Nam bất đắc dĩ đành phải mở tủ lạnh lấy thêm cà chua, Từ Chiêu Đệ tiếp tục làm chỉ đạo viên, vừa xem cô nấu ăn vừa hỏi: “Chiều này bạn định làm gì?”

“Đưa Lê Mạn đi khám thai lần thứ hai.”

Từ Chiêu Đệ than thở: “Số bạn đúng là vất vả.”
Đọc tiếp

Qủy Sai Chương 22


໖ Chương 22: Mối hận trăm năm ໖

 

Bách tính trong thành Phụng Dương ngoài kiểu tóc và trang phục, trang sức ra, chẳng có gì khác hai trăm năm về trước, cuộc sống bận rộn hằng ngày vẫn diễn ra, ban ngày đi làm, ban đêm về nghỉ. Hồi Xuân đường so với lúc tôi rời đi đã được xây dựng thêm rất nhiều, từ hai cửa như trước đây, đến giờ đã xây thành tám cửa, bên phải là để chẩn bệnh, bên trái là để bốc thuốc.

Trong sảnh đường đồ đạc lộn xộn, rõ ràng vì quá bận rộn nên không có thời gian sắp xếp. Cứ theo cách người dưới xưng hô với đại phu, thì y quán này đã được giao cho Âu Dương gia nối đời coi sóc. Bệnh nhân của Hồi Xuân đường đông nghịt, đương nhiên cũng chẳng ai để ý tới một người chẳng liên quan như tôi, huống hồ người không liên quan cũng đâu chỉ có mình tôi.

Đọc tiếp

Qủy Sai Chương 21


໖ Chương 21: Hồng nhan họa thủy ໖

 

Vốn tưởng rằng bản thân và Tô Dục chẳng qua chỉ cùng một không gian mà thôi, không ngờ tới rằng, thời gian không gian vốn luôn song hành, y từng sống tại triều Minh, đến triều Thanh, đương nhiên dấu vết của y vẫn còn tồn tại, huống hồ dấu tích đó lại xuất hiện mọi lúc mọi nơi thế này.

A Bát dẫn tôi đến đầu đường, lấy tất cả đơn thuốc được dán trên từng cửa nhà cho tôi xem, đơn thuốc này vừa như mang bút tích của Tô Dục, lại vừa như không phải, nét cũ chữ mới cũng gần như nhau, ấn chương giống nhau y hệt, không nhìn ra đâu là thật, đâu là giả.

“Dán cái này lên cửa làm gì?”

Đọc tiếp

Qủy Sai Chương 20


໖ Chương 20: Tên ngốc A Bát ໖

 

Vừa mới đặt chân đến triều Thanh, tôi liền cảm thấy bầu trời nơi đây không trong xanh như triều Minh, những ngôi sao đêm trên trời cũng không quá nhiều. Nhưng sau mấy ngày, tôi lập tức nhận ra đó có lẽ là do tác dụng tâm lý. Môi trường thời này sao có thể bị ô nhiễm như thế, ngay đến thế kỷ Hai mươi cũng không ô nhiễm nghiêm trọng đến vậy.

Tôi rất ít giao thiệp với các Quỷ sai khác, lần này không phải tôi tự muốn thu mình, mà là vì chiếc vòng cảnh cáo trên cổ tay.

Những quỷ quan ở địa phủ cực kỳ thẳng thắn bộc trực, thích là thích, không thích sẽ không tụ tập cùng một chỗ, hoàn toàn không có bất kỳ xung đột nào về lợi ích, quyền thế, mọi thứ đều vô cùng đơn giản. Duy chỉ có điều đặc biệt, đó là chuyện phá hoại giới luật hoàn toàn bị cấm kỵ, mà trong khi đó, chính tôi đã bị dán cái mác “Phần tử gây rối”.

Đọc tiếp

Qủy Sai Chương 19


໖ Chương 19: Tháng ngày phân ly ໖

 

Quỷ sứ Tiểu Tưởng đúng là một quỷ quan vô cùng kỳ quái.

Chín năm trước, khi hắn trêu chọc tôi, trong lúc vô tình đã khiến tôi tiếp cận Tô Dục hồi nhỏ, chín năm sau, hắn lại bao che cho tôi, để rồi phải trả một cái giá quá lớn.

Chính vào lúc tôi đang chuẩn bị cho cuộc viếng thăm thể hiện lòng cảm kích của mình đối với hắn, thì hắn lại sắp xếp cho tôi đi một chuyến.

Sáng nay, trên mặt quạt chỉ hiện lên một cái tên cần phải định hồn, tên của người này rất quen thuộc, địa điểm chết của người này tôi cũng biết rõ, ngay đến nguyên nhân chết, tôi cũng sớm đã tường tận, bên cạnh còn có một hàng chữ nhỏ, “Định hồn người này nhất định sẽ khiến cô hả giận”.

Đọc tiếp

Thịt thần tiên Chương 1


५ Chương 1: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ ५

 

Giữa hàng ngàn vạn người, gặp được người ta muốn gặp, giữa hàng ngàn vạn năm, trên con đường mênh mông hoang hoải bất tận của thời gian, không sớm một bước cũng không muộn một bước, tình cờ gặp nhau cũng chỉ có thể khẽ khàng nói một câu: “Ồ, chàng cũng ở đây ư?”.

Trong phòng ngủ Tri quan Dung Trần Tử của Thanh Hư quan có một gian mật thất, bên trong kê một chiếc màn trướng màu đỏ, một chiếc giường bằng ngà voi, trước đầu giường còn đặt một chiếc tủ đứng nhiều ngăn[1], bên ngoài chiếc giường đặt một bức bình phong hình “Thiếu nữ bên hoa mẫu đơn”, cạnh tấm bình phong còn có một cái giá treo quần áo, một chậu nước, một đài gương. Trong góc nhà phía tây nam đặt một chiếc lư hương chạm lộng bằng vàng nguyên chất, khói hương lượn lờ vấn vít, thấp thoáng mang phong vị của một cô gái trang nghiêm chốn khuê các.

Đọc tiếp

Họa quốc Hồi 13


✣ Hồi thứ mười ba: Cờ đêm ✣

 

Đi một mạch về phía Tây xuyên qua một dãy tường bao con đường nhỏ vốn được lát đá đã được sửa thành lát gỗ, hai bên còn có tay vịn, dưới ván rỗng không, đi lên đó phát ra âm thanh lộc cộc.

Cách một quãng nhất định, ở chỗ tiếp nối của mỗi nhịp tay vịn còn treo một ngọn đèn sáng, những chiếc đèn đó phía dưới là nến, phía trên là tinh dầu, loại dầu đó không biết làm từ gì mà đốt lên lại tỏa ra thứ mùi thơm thoang thoảng.

Bấy giờ mưa đêm lất phất, hương thơm thấm phổi, cảnh trí càng làm người ta thư thái, phòng ốc tuy không tinh xảo mỹ lệ, nhưng mỗi cây mỗi hoa, mỗi rèm mỗi ghế, mỗi chi tiết đều chất chứa tâm tư ở trong đó.

Phía cuối hành lang gỗ là hai gian phòng nhỏ.

Đọc tiếp

Ngoại truyện Hoa Thiên Cốt Phần 3.2


Di Thần thư

✧ 2 

 

Cả thế giới đổ ập về phía họ.

Mặt đất như thể mềm đi trong chớp mắt, gợn sóng khắp mọi nơi, như đất bùn mới được xới. Hắn ôm nàng bắt đầu lún xuống.

Chìm nghỉm… không có bóng tối theo tới, cũng không có cảm giác khó thở.

Xung quanh hóa thành mặt biển xanh thẳm, thế nhưng trong biển không phải là nước, mọi vật trong thế giới vừa nãy đều hóa thành những hạt cực nhỏ, lửng lơ trong biển.

Đọc tiếp

Phù sinh ngoại truyện Áo cưới


✣ Áo cưới ✣

 

DẪN

Mức độ thịnh soạn của bữa tối khiến tôi cũng phải cảm động.

Sau khi cơm no rượu say, áo đen số một tự pha cho mình một tách cà phê, ngồi xuống chính giữa căn lều, trước khi bắt đầu kể chuyện, gã bất chợt quay qua hỏi tôi:

- Cô vừa kết hôn phải không?

Tôi gật đầu.

Đọc tiếp

Phù sinh ngoại truyện Vào chuyện


Tôi là một yêu cây

thích nghe kể chuyện, cũng thích kể chuyện,

Sở dĩ tôi thích thế giới này,

bởi  vì có những con người đã dùng tình yêu và oán hận,

nỗi đau và niềm vui

viết nên câu chuyện,

những người có tình yêu.

Sa La Song Thụ

Đọc tiếp