Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 4B Hồi 11


♥ Hồi mười một ♥

 

Trong khách sảnh hiệu úy dũng cảm,

nhập cấm cung Công Tôn hiến kế.

Trong khách sảnh tại Phu Tử viện Khai Phong phủ, các tinh anh của Khai Phong phủ thêm một con chuột bạch đến từ bên ngoài đều mặt ủ mày chau, đau đớn khôn kể.

Bao đại nhân và Công Tôn tiên sinh đi vòng vòng quanh phòng, thường nhìn nhau một cái, rồi đồng thời nhíu mày thở dài, cúi đầu, tiếp tục di chuyển vòng quanh.

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 45


❀ Chương 45: Gió lạnh đầy lầu ❀

 

Nhưng hôm đó Phi Lưu không thể đợi được Tĩnh vương trong mật thất, bởi vì Tiêu Cảnh Diễm vốn không ở trong phủ.

Vụ huyết chiến xảy ra ngoài cửa thành tây đó, mặc dù trước đó tuần phòng doanh không hề biết nhưng khi đã xảy ra rồi thì không thể không nghe tin được.

Tĩnh vương nhanh chóng nhận được bẩm báo về việc Huyền Kính ti áp giải trọng phạm vào kinh và bị tấn công ở cửa thành.

Đọc tiếp

Ảnh hậu tái sinh Chương 4


✩ Chương 4: Đường chân trời ✩

 

Cậu đã gặp Đường Hựu Đình? – Tô Khả Tinh vừa nhảy vừa hét toáng lên. – Thật không?

– Lừa cậu làm gì chứ. – Minh Vi vừa gấp quần áo vừa cười. – Chính là khi làm trực nhật đó, nhưng chỉ chào hỏi một tiếng thôi.

– Trời ơi, nếu biết trước mình đã không đổi lịch với cậu. – Tô Khả Tinh hối hận. – Nhìn gần trông anh ấy thế nào? Da có đẹp không? Nghe giọng nói hay lắm đúng không?

– Cũng tạm được. – Minh Vi nhớ lại cảnh Đường thiên vương túm bức tượng chú bé đứng tè và cả bộ dạng ướt như chim sẻ đi mưa sau đó, không thể nhịn nổi cười. – Tính tình hơi kiêu ngạo một chút, nhưng cũng khá lịch sự.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 16


⊙ Chương 16 ⊙

 

Mẹ kiếp… lại là máu mũi, Hà Tịch, chẳng phải chỉ là một tên đàn ông thôi sao? Rốt cuộc mày cô đơn trống vắng tới cỡ nào chứ!

Tôi cứng người, mặt mũi khó coi, lập tức bịt mũi lại, định giãy ra khỏi vòng ôm của hắn, chạy vào nhà vệ sinh.

Hơi thở của hắn nặng thêm, hắn chẳng những không thả tay ra mà còn ôm chặt hơn. Tôi phát cáu trừng mắt nhìn hắn, lại càng cựa quậy dữ dội hơn, muốn xem trò cười của người ta cũng không nên xem tận mặt như thế chứ.

Mắt Tần Mạch tối đi, cuối cùng không kìm được, nói: “Mới sáng ra, nếu cô muốn để bên ngoài nghe thấy tiếng động gì kỳ quái thì cứ giãy tiếp đi”.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 15


⊙ Chương 15 ⊙

 

Tần Mạch đã về nhà thì đương nhiên phải ăn cơm tối.

Trên chiếc bàn tròn bày sáu, bảy món gia đình hay ăn, mang tới cho người ta cảm giác không hề xa xỉ, đơn giản mà ấm áp như khi nhìn thấy cả căn nhà này.

Nhưng ngồi ở một góc một trăm hai mươi độ với cả ngọn núi băng lớn như thế tôi chẳng thể nào tự nhiên được. Đây là lần đầu tiên tôi bình tĩnh và tiếp xúc một cách hòa bình với Tần Mạch trong tình trạng tỉnh táo lâu như thế này, tôi có cảm giác áp lực rất lớn. May mà bà Tần là người hiền lành dịu dàng, suốt bữa cơm hay kể mấy chuyện hài hước, tôi đế thêm vài câu, bữa cơm này cũng thoải mái.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 14


⊙ Chương 14 ⊙

 

Vì một câu nói của Tần Mạch mà tôi lại thay đổi quy trình thi công. Tôi hận hắn tới nỗi máu như sôi lên.

Không ngờ đội thợ lại rất vui mừng, nói bận chút cũng được, bận xong về nhà đón Tết vui vẻ. Tôi nghĩ cũng phải, công việc cuối năm mà chưa làm xong, cứ mắc lại trong lòng cũng không thoải mái. Làm hết việc trước khi hết năm, cầm được tiền lương tiền thưởng, mua thứ gì tốt tốt về nhà cho bố mẹ, cũng có thể khoe khoang trước mặt họ hàng thân thích. Vừa cân bằng lại như thế, tôi lại cảm giác có bận thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Mọi người đồng tâm hiệp lực, tốc độ nhanh hơn trước đây khá nhiều.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 13


⊙ Chương 13 ⊙

 

Sau chuyện vừa rồi, tôi triệt để đánh trống lui binh, dù có giải thích hiểu nhầm kiểu gì cũng là phù vân hết, Tần Mạch, anh thích nghĩ thế nào thì cứ nghĩ thế đi! Dù sao thì hai chúng ta đã như thế này rồi, quan hệ có xấu hơn đi nữa cũng chẳng thể xấu hơn được.

Tôi gọi điện cho Trần Thượng Ngôn định bảo anh ta không cần đến đây nữa, nhưng bên kia không ai nhận máy. Có lẽ vẫn đang làm phẫu thuật rồi, tôi nghĩ, dù sao chờ lúc xong việc, nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của tôi anh ta sẽ gọi lại thôi.

Tôi đi xuyên qua đám người trong vũ hội, định chào hỏi Trình Thần và Thẩm Hy Nhiên trước khi đi, tốt xấu gì cũng phải biết lễ nghĩa. Nhưng khi tôi nhìn thấy Dương Tử đang đứng bên cạnh Thẩm Hy Nhiên, tôi lại cảm thấy mấy cái trò lễ nghĩa đều là hư không, bỏ của chạy lấy người mới là việc đúng đắn.

Đọc tiếp

Giang sơn bất hối Chương 18


❊ Chương 18 ❊

 

Khoảnh khắc cổng thành bị công phá, trái tim Phá Nguyệt nặng như đeo chì. Nàng nhìn gương mặt trông nghiêng của Bộ Thiên Hành, các cơ của chàng căng cứng lại, hiển thị sự trầm mặc và quật cường, khiến nàng bỗng thấy xót xa.

Ánh nắng thật chói mắt, các binh sĩ mặc binh giáp màu xanh đạp lên thi thể, máu tươi của binh sĩ Đại Tư xông vào cổng thành, tiếng quát nặng như ngàn cân, hầu như làm thủng màng nhĩ của Phá Nguyệt.

– Phá thành! Phá thành! – Thế giặc như chẻ tre.

Phá Nguyệt quay người, đưa mắt nhìn xung quanh, nơi nào mắt nàng chạm tới, ụ tường, thành đạo, cổng thành… tất cả binh sĩ Đại Tư đang liều mạng chống cự, nhưng trong mắt mỗi người đều ánh lên vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 5 Chương 8


۩ Chương 8: Chưởng thượng san hô liên bất đắc[1] ۩

 

[1] Một câu thơ trong bài Cổ ý kỳ 6 của Ngô Vĩ Nghiệp, ý rằng một thứ dù quý báu đến mấy nhưng nếu không phải là của mình thì đừng cố níu giữ – ND.

Tôi cố ý né tránh Huyền Thanh, né tránh sự lưu luyến và khát khao đối với chuyện xưa. Đứng nhìn từ chùa Cam Lộ, tôi có thể thấy được một góc tường trắng ngói xanh của Thanh Lương Đài, thế nhưng vừa thoáng liếc qua tôi đã chua xót không thôi, không dám nhìn tiếp nữa.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 5 Chương 7


۩ Chương 7: Phụ bạc ۩

 

Đêm ấy, Cận Tịch thấy tôi không dùng bữa liền bưng một bát ngân nhĩ tới, ôn tồn khuyên nhủ: “Nương nương tốt xấu gì cũng nên ăn một chút, kẻo lại hại đến thân thể”, sau đó lại khẽ thở dài buồn bã. “Vương gia có thể bình yên quay về tất nhiên là chuyện tốt, có điều… ông trời thực cố ý trêu ngươi.”

Hoán Bích ôm gối ngồi cạnh giường, nụ cười bên khóe miệng đã bị thay thế bằng những nỗi âu sầu và lo lắng vô tận trong đôi mắt. “E là Vương gia đang thương tâm lắm. Tiểu thư…” Muội ấy nhìn tôi, khóe miệng hơi máy động, rốt cuộc không nói gì thêm nữa.

Tôi cầm đũa gảy nhẹ mấy miếng ngân nhĩ trắng ngần trong bát, cảm thấy con người chẳng khác gì ngân nhĩ, bị mặc ý đùa bỡn, căn bản không có lấy một chút tự do. Một hồi lâu sau, tôi khẽ nói: “Ta đâu phải không biết muội rất muốn ta đi khuyên nhủ y, nhưng việc đã tới nước này rồi, giải thích thì có ích gì? Cho dù y biết được những nỗi khó xử kia của ta, chẳng lẽ còn có thể vãn hồi mọi chuyện?”

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 44


❀ Chương 44: Cổng thành cướp tù ❀

 

Gió tuyết liên miên đột nhiên ngừng đúng ngày Hai tám tháng Chạp, bầu trời sáng bừng, ánh nắng tươi vàng, thoạt nhìn có vẻ rất ấm áp.

Nhưng trải qua một đêm trời quang, kinh thành đọng tuyết rất dày lại trở nên khô lạnh hơn. Hít một hơi khí lạnh, thở ra một làn hơi trắng, cảm giác băng lạnh chạy dọc khoang mũi vào trong cơ thể dường như khiến lục phủ ngũ tạng đều sắp đông cứng.

Thời tiết lạnh lẽo như thế, lại chỉ còn hai ngày nữa là đến năm mới, cho nên những người không có việc phải ra ngoài đều ru rú ở trong nhà hưởng thụ lò lửa ấm áp và đồ ăn nóng hổi. Cũng vì vậy mà những người lúc này không thể không bôn ba bên ngoài cũng trở nên vất vả và đơn độc hơn nhiều.

Đọc tiếp

Ảnh hậu tái sinh Chương 3


✩ Chương 3: Đôi giày đỏ ✩

 

Đợt tuyển chọn mùa thu lần nay của công ty Vĩnh Thành dường như được chuẩn bị dành riêng cho các ứng viên thi trượt tốt nghiệp và đại học.

Minh Vi nhận một tờ khai, sau đó đi theo kí hiệu đường dẫn đến phòng chờ. Nhìn ở đó toàn những thanh niên sàn sàn tuổi cô. Những khuôn mặt trẻ trung nhìn qua dường như đều giống nhau, nhưng khi nhìn kĩ lại thấy mỗi người một vẻ. Họ mang theo giấc mộng trở thành ngôi sao đến đây, chấp nhận sự thách thức và tuyển chọn đều chỉ mong một con đường dẫn đến sân khấu rực rỡ ánh đèn.

Những năm trước đây khi Vĩnh Thành tuyển người, Minh Vi đều đích thân chủ trì, ngồi vào vị trí Chủ tịch Hội đồng giám khảo. Hôm nay, cô chỉ là một thí sinh không có gì nổi bật. Chu Minh Vi không phải là cô gái xinh đẹp nhất giữa các thí sinh đến thi tuyển, song cô có thế mạnh mà những người khác không có được.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 12


⊙ Chương 12 ⊙

 

Tuy Trình Thần nói như vậy, nhưng sáng hôm sau lại chính là tôi đánh răng rửa mặt xong rồi gọi chị dậy.

“Đây là điện thoại của Trần Thượng Ngôn, chị tự liên lạc với anh ấy đi, hôm nay em còn có việc, không chơi với chị được”.

Trình Thần mắt nhắm mắt mở cầm lấy tay tôi khe khẽ siết lại: “Ơi?”. Tiếng ậm ừ mờ ám mà nhẹ nhàng mềm mại khiến bầu không khí sớm mai chỉ trong phút chốc đã trở nên cực kỳ ám muội. Da mặt giật giật điên cuồng, tôi vội vàng gạt tay chị ra: “Lần sau không cho chị ngủ với em nữa, đỡ lo không giữ được tấm thân trong sạch này”.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 11


⊙ Chương 11 ⊙

 

Công việc bận sấp bận ngửa tới hơn nửa tháng trời, sau khi quyết định phương án thiết kế, tôi bèn vùi đầu vào việc trang trí một cách cụ thể.

Mấy hôm trước chạy thiết kế, làm mô hình như con ngơ, mấy hôm sau chạy qua chạy lại giữa mấy cửa hàng và nhà Tần Mạch, bàn bạc với đội thi công, thương lượng với bên cung ứng như con khùng, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, về nhà chui lên giường là ngủ, mấy chuyện phong hoa tuyết nguyệt đương nhiên cũng vô cùng xa xôi với tôi.

Tôi đã rất nhiều lần nói riêng với Tạ Bất Đình để ông ta tìm thực tập sinh tới giúp tôi, nhưng đều bị ông ta lấy lý do thiếu người để bác bỏ. Bởi vậy mà tôi chỉ thiếu điều nổi đóa lên ngay trước mặt Tạ Bất Đình.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 10


⊙ Chương 10 ⊙

 

Tôi tỉnh lại trong một căn phòng tối om om.

Mùi thuốc khử trùng trên chăn khiến tôi rất khó chịu. Hai tay tôi đặt trên ngực, hình như có thứ gì cứng cứng đè lên đó khiến tôi hít thở khó khăn. Đầu óc còn hơi váng vất, tôi quay đầu nhìn, ngoài cửa sổ chỉ có một màu đen.

Dạo này cứ bị thương chảy máu suốt. Tôi nghĩ đã đến lúc mình nên đi thắp nén nhang rồi.

“Khụ khụ…”. Bốn bề tối đen yên tĩnh chợt vang lên tiếng ho của đàn ông, tôi thoáng kinh ngạc, nhìn về phía tiếng động, lại trông thấy một bóng người cuộn tấm chăn mỏng nằm ngủ co ro trên sofa trong phòng bệnh.

Đọc tiếp

Không yêu thì biến Chương 9


⊙ Chương 9 ⊙

 

Hắn cũng khựng lại khi nhìn thấy tôi, vẻ mặt lúc đó có thể gọi là ngạc nhiên. Sau phút sững sờ, chân mày của hắn lập tức xoắn lại với nhau, cứ như thể muốn kẹp chết tôi giữa đôi mày ấy.

“Cô ta là người thiết kế?”. Tần Mạch nghiêm túc hỏi Lisa, sự căm ghét trong giọng nói còn hơn lần gặp mặt trước tới mấy phần.

Tôi vô cùng tò mò, rốt cuộc mình đã làm gì khiến trời không dung đất không tha để đến nỗi một người đàn ông phải ghét tôi đến mức này.

Đọc tiếp

Giang sơn bất hối Chương 17


❊ Chương 17 ❊

 

Phá Nguyệt cảm nhận được mình đang lao xuống với tốc độ rất nhanh, bên tai là tiếng gió vù vù, trước mặt là vách giếng lồi lõm, bàn tay của Nhan Phác Tông sau lưng càng lúc càng chặt.

“Bụp”, hai người cùng rơi xuống một vật gì đó mềm mềm, sau đó lại có tiếng “thụp” vang lên, hai người lại tiếp tục rơi xuống, ngã lên một lớp đất.

Phá Nguyệt đưa mắt lên nhìn, thấy mình đang ở trong một gian thạch thất vuông vức, trên bức tường phía trước khảm một viên dạ minh châu to tròn, chiếu sáng cả căn phòng.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 5 Chương 6


۩ Chương 6: Xiết mấy mênh mang ۩

 

Khi tới chỗ tôi lần nữa, vừa kể về việc này Lý Trường đã xuýt xoa không ngớt. “Bức thư của nương nương vừa tới, Hoàng thượng lập tức nhớ nhung vô cùng.” Thấy tôi chỉ cười bình thản, y lại tiếp: “Mọi việc trong cung đều đã được giải quyết ổn thỏa rồi, chỉ ít ngày nữa là có thể đón nương nương về cung, có điều Hoàng thượng nói trú tại đỉnh Lăng Vân thì không hay lắm, phiền nương nương tới chùa Cam Lộ ở tạm đôi ngày, rồi đội nghi trượng sẽ tới đón nương nương từ chùa Cam Lộ.”

Tôi khẽ gật đầu. “Hoàng thượng an bài thế nào thì là thế đó, chắc chùa Cam Lộ sẽ không có dị nghị gì đâu.”

Hoán Bích nhướng mày cười lạnh, nói: “Lần này quay về, không biết đám tiểu nhân ở chùa Cam Lộ sẽ có bộ dạng như thế nào đây, vừa nghĩ đến thôi đã khiến người ta cảm thấy sảng khoái rồi!”

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 5 Chương 5


۩ Chương 5: Như ý nương ۩

 

Sau khi Huyền Lăng rời đi, trái tim tôi mới hoàn toàn buông lỏng. Cận Tịch và Hoán Bích hay tin thì đều mừng rỡ vô cùng. Hoán Bích rơm rớm nước mắt, nói: “Để có được ngày hôm nay thật chẳng dễ dàng gì. Vốn ngỡ sau khi về cung, chỉ cần có một chỗ đặt chân đã là quá tốt, không ngờ Hoàng thượng lại muốn phong tiểu thư làm phi, còn định đón tiểu thư về một cách phong quang như vậy nữa.”

Cận Tịch thì chín chắn hơn một chút, nói: “Về cung mới chỉ là khởi đầu thôi, con đường sau này còn gian nan lắm, nương nương phải có sự chuẩn bị mới được. Nếu Hoàng hậu và An thị biết nương nương sắp về cung, nhất định sẽ không chịu để yên đâu.”

Tôi thoáng lộ vẻ trầm ngâm. “Hoàng thượng đã hạ quyết tâm đón ta về rồi, Hoàng hậu khó có thể ngăn cản. Nhưng chỉ sợ nàng ta lại giở trò thuận nước dong thuyền, bày sẵn cạm bẫy, với quyền thế cùa nàng ta trong cung mà muốn đối phó với ta, sau khi quay về ta muốn ứng phó e là không dễ chút nào.”

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 4B Hồi 10


♥ Hồi mười ♥

 

Chỉ huy sứ ti tiện vu hãm,

bất đắc dĩ Ngự miêu nhận tội.

Gió cuốn bụi bay, mây sà xuống thành, ngoài cổng thành Biện Lương, tràn ngập khí tức tiêu điều xơ xác.

Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Kim Kiền đứng ngây như phỗng ở trước cổng thành, trợn trừng mắt đăm đăm nhìn vị Thanh Thiên mặt đen vô cùng quen thuộc kia, kinh hãi sững sờ.

Lão Bao vừa nói cái gì?

Đọc tiếp