Mộc Lan – Thương Nguyệt


ღ Mộc Lan 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

~*~

1. Kiếm nặng

 

Tháng ba, hoa mộc lan nở khắp núi Vô Lượng, từng bông từng bông điểm xuyết lên dãy núi xanh ngắt giống như chạm ngọc, hoa sáng rực rỡ, xanh trong, tinh khiết, mỹ lệ, lại tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn đi – chẳng khác nào một thiếu nữ sắp tròn mười tám yếu ớt mảnh mai.

Mộc Lan đứng trên Thạch lương* gần thác nước cao cao, buông tay ra, ném Thừa Ảnh vào Tùng Bích uyên*.

*Lương: gờ đá.

*Uyên: vực sâu.

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 4A Hồi 6


♥ Hồi sáu ♥

 

Liên hoàn mỹ nhân kế hé lộ,

Quần Phương lâu hiệu úy phát uy.

Hừng đông chim hót líu lo bên đường, ánh bình minh nhàn nhạt chiếu lên những giọt sương long lanh trong vắt.

Sáng sớm, trong Quần Phương lâu ở phía tây nam trấn Thanh Tập một mảnh tĩnh mịch.

Tú bà, các cô nương bận rộn cả một buổi tối, lúc này khách nhân đều đã cất bước ra về, liền trở lại phòng nghỉ ngơi ngủ bù, chỉ còn một gã quy nô đang quét dọn một đám hỗn độn bỏ lại trong đại sảnh tối qua.

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 7


❀ Chương 7: Trẻ con thách đấu ❀

 

Tiêu Cảnh Duệ dở khóc dở cười nhìn hắn nhưng cũng đành đứng dậy.

Nhìn thấy hai người bọn họ đứng đối diện, ôm quyền chào nhau, trong số những người ở đây, vài người không khỏi bật cười. Hai tên nhóc này đánh nhau từ nhỏ đến lớn, còn chưa biết đi đã biết lưu dấu răng trên mặt đối phương rồi, nhưng nếu nói đánh nhau đàng hoàng thì quả thật là chưa ai nhìn thấy.

Tuy nhiên, sau khi tập trung xem đấu võ với ánh mắt tràn ngập chờ mong, mới xem được mấy chiêu đầu tiên, tất cả mọi người đều không nhịn được sự khinh thường.

Đây mà là một cuộc đối chiến quan trọng? Rõ ràng chỉ là một trận đấu biểu diễn.

Đọc tiếp

Bí mật bị thời gian vùi lấp Chương 1


❦ Chương 1: Gặp gỡ ❦

 

Xa bao năm cuối cùng tương ngộ, anh trước đây vẫn như anh trong mộng, và em vẫn là người xa lạ với anh.

Đang chìm trong mộng đẹp, tôi bị điện thoại của Ma Lạt Thang khua dậy.

Trong mộng tôi vừa mới đôi tám, còn là bông đậu khấu đầu cành, mơn mởn tươi tắn, căng mọng đến mức chỉ cần xoắn khẽ là nhựa ứa ra.

Tôi đứng ở rìa sân nhìn anh chơi bóng rổ. Bóng đập lệch, lăn lông lốc về phía chân tôi. Anh sải chân chạy đến.

Áo bóng rổ màu trắng, làn da màu đồng.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 1 Chương 3


۩ Chương 3: Đường Lê ۩

 

Đêm cuối trước khi vào cung, theo lệ thường, người nhà có thể gặp gỡ, tiễn đưa, cha mẹ cùng ca ca và hai tiểu muội đến thăm tôi. Phương Nhược nhanh chóng dẫn đám người hầu lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại gia đình tôi nghẹn ngào trong nước mắt.

Sau ngày hôm nay, tôi sẽ phải ở trong thâm cung cả đời, muốn gặp lại gia đình cũng khó.

Tôi gạt lệ nhìn sang Ngọc Dao và Ngọc Nhiêu. Ngọc Dao vừa tròn mười hai tuổi, vẻ ngoài tuy không bằng tôi nhưng trông cũng rấtthanh tú, chỉ có điều tính tình quá ôn hòa đến mức nhu nhược, hay do dự, thiếu quyết đoán, chỉ e tương lai chẳng làm nên chuyện gì. Ngọc Nhiêu còn nhỏ, mới bảy tuổi nhưng ánh mắt đã toát lên sự thông minh, tính tình lại cởi mở, hoạt bát và hết sức lanh lợi. Cha mẹ nói muội ấy giống hệt tôi lúc nhỏ, vì thế tôi rất thương yêu muội, muội cũng hết mực thân thiết với tôi.

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 1 Chương 2


۩ Chương 2: Ngày về chẳng hẹn ۩

 

Xe chưa đến trước cửa phủ Thị lang đã loáng thoáng nghe thấy tiếng trống, tiếng nhạc và tiếng pháo nổ đì đùng. Lưu Chu giúp tôi vén góc rèm xe, dưới ánh đèn lồng đỏ chói, cả con đường huy hoàng như trong mộng. Từ xa, tôi đã thấy mọi người trong nhà, già trẻ lớn bé đang đứng trước cổng chính chờ đợi, mắt tôi chợt cay sè, dòng lệ chực trào nhưng giữa chốn đông người, đành cố nuốt ngược trở lại.

Thấy xe ngựa của tôi đi đến, tôi tớ, tỳ nữ trong nhà xúm xít chạy lại, chìa tay đón đỡ. Nhìn vẻ mặt của cha mẹ không biết đang vui hay đang buồn, bề ngoài thì cười tươi như hoa nhưng ánh mắt lại rưng rưng lệ. Tôi vừa định nhào vào lòng mẹ thì thấy mọi người đồng loạt quỳ xuống, cung kính hô lớn: “Thần Chân Viễn Đạo cùng toàn gia quyến tham kiến tiểu chủ!”

Đọc tiếp

Hậu cung Chân Hoàn truyện Tập 1 Chương 1


۩ Chương 1: Vân ý xuân sâu ۩

 

Ngày đầu tiên tôi vào cung, trời vô cùng quang đãng. Ngày Hai mươi tháng Tám âm lịch năm Càn Nguyên thứ mười hai là một ngày hoàng đạo. Đứng giữa sân Tử Áo Thành mênh mông có thể nhìn thấy bầu trời trong veo, xanh ngắt tựa ngọc bích, không một gợn mây, thỉnh thoảng lại có chim nhạn kết bầy bay qua.

Hồng nhạn bay cao, nghe đâu là điềm lành.

Vô số xe ngựa chuyên dùng chở tú nữ xếp hàng chỉnh tề trước cửa Dục Tường, ai nấy đều im lặng. Tôi cùng các tú nữ đứng chung một chỗ, đông như trảy hội, nhìn ai cũng muôn hồng nghìn tía, mặt phấn mày ngài, mùi son phấn sực lên nức mũi. Rất ít người lên tiếng, chỉ tập trung để ý xiêm y, son phấn của mình có ổn không, hoặc tò mò đưa mắt, kín đáo quan sát các tú nữ đứng bên.

Đọc tiếp

Thịt thần tiên Chương 11


५ Chương 11: Bây giờ mới kể lỗi lầm ngày xưa ५

 

Khi thời gian qua đi, chúng ta sẽ lãng quên người mình đã từng hết lòng yêu thương che chở, quên đi sự dịu dàng của hắn, quên đi tất cả những việc hắn đã làm vì mình. Ta đã không còn cảm xúc với hắn nữa, không còn yêu hắn nữa.

Trong Thanh Hư quan không có tết Lạp Bát, chí ít là không ăn cháo Lạp Bát, vì thế Hà Bạng rất không vui, ngay từ sáng sớm đã quấn lấy Dung Trần Tử kì kèo đòi xuống núi ăn cháo. Dung Trần Tử đang cùng Giả Nghiệp đại sư và mọi người nghiên cứu mấy con Minh xà con của Trang Thiếu Khâm, bị nàng quấn đến phát bực. Nhưng nàng lại yếu ớt mỏng manh, vừa gào vừa khóc. Dung Trần Tử chỉ còn cách dỗ dành: “Cháo lúc nào ăn chẳng được, đúng không? Người và đám Thanh Vận cứ đi chơi trước đi, hôm khác bần đạo sẽ dẫn người xuống núi”.

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 44


۶ Chương 44: Quan hệ phức tạp ۶

 

Sau khi đuổi Từ Nam Phương ra ngoài, tam phu nhân gọi Nhân Hỷ vào trong, nhỏ giọng căn dặn: “Anh tìm người điều tra rõ ràng về Từ Nam Phương cho tôi, xem rốt cuộc cô ta có lai lịch thế nào?”

Nhân Hỷ sửng sốt, khẽ hỏi: “Phu nhân, Từ Nam Phương có vấn đề gì?”

Tam phu nhân nhướn mày: “Diệp Phi Vũ rõ ràng không tốt đẹp gì, lại còn là kẻ lắm mưu nhiều kế. Tôi muốn biết Từ Nam Phương rốt cuộc là cùng một giuộc với cậu ta, hay là kẻ ngốc bị cậu ta lợi dụng mà còn coi cậu ta như ân nhân cứu mạng?” Tam phu nhân cười khẩy, “Nếu cô ta là một kẻ ngu xuẩn thật thì tôi có thể yên tâm dùng, nhưng nếu là quả bom hẹn giờ mà Diệp Phi Vũ gài vào bên người tôi thì tôi sẽ gỡ ra trả cậu ta.”

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 43


۶ Chương 43: Vương phủ họ Hạ ۶

 

Hai vị thiếu gia và tiểu thư vừa đi vừa đùa nghịch, Từ Nam Phương và Liên Tâm đi kèm phía sau Liên Hương và Nhân Hỷ, ánh mắt âm thầm quan sát vương phủ.

Đương nhiên, nơi này rộng lớn hơn hẳn phủ của tam phu nhân ở Bắc Kinh, quan trọng nhất là mỗi ngóc ngách đều được chú trọng tỉ mỉ, phong cách cổ xưa vừa tao nhã, vừa không mất đi vẻ mới lạ. Đoàn tam phu nhân đi vào theo lối cửa sau, vừa bước vào cửa là thấy ngay hậu hoa viên[1]. Ở những phủ khác, hậu hoa viên đều là hoa và đá, nhưng ở vương phủ, hậu hoa viên được trang trí đủ kiểu phong cảnh, nếu không phải nước chảy dưới chân cầu thì cũng là thác ghềnh khe suối, thậm chí còn có cảnh băng tuyết được chạm khắc tinh xảo. Muốn đi ngắm hết cảnh trí trong vườn, sợ rằng phải mất đến một hai giờ đồng hồ.

[1] Hậu hoa viên: Khu vườn phía sau.

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 42


۶ Chương 42: Hậu thế của Từ Vị ۶

 

Tứ phu nhân không khỏi có phần hụt hẫng, trong lòng thầm nghĩ lẽ nào Từ Nam Phương chính là hậu duệ của Từ Văn Trường? Biết rõ đến mức như chính cô ta đã được chứng kiến?

Thực ra, đúng là Từ Nam Phương được tận mắt chứng kiến. Khi cô được sinh ra, Từ Vị đã qua đời, nhưng Công An tam Viên lại đang ở thời kỳ cường thịnh, đều giữ chức trong triều đình, sự tôn sùng của họ dành cho Từ Vị khiến cho ông nhanh chóng rạng danh thiên hạ. Từ Nam Phương vào cung chưa lâu, Viên Hồng Đạo liền đổ bệnh nặng, lúc nằm trên giường không dậy được, ông ta đã nhờ anh trai dâng thư thỉnh cầu Hoàng đế Vạn Lịch viết một bài thơ cho Từ Vị. Lời thỉnh cầu này quả thực trăm năm hiếm thấy. Lúc đó Từ Nam Phương đang hầu hạ trong thư phòng của Hoàng đế Vạn Lịch, ông ta cảm thấy việc này thú vị, thuận miệng hỏi một chút, biết cung tỳ bên cạnh mình cũng mang họ Từ, vì thế liền giao trọng trách này cho Từ Nam Phương.

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 41


۶ Chương 41: Làm khó Nam Phương ۶

 

Từ Nam Phương đang mải suy nghĩ thì bất giác xe đã tiến vào phủ nhà họ Hạ theo lối cửa sau. Cửa chính của vương phủ là để cho lão vương gia và những người đàn ông có tước vị ra vào. Hiện giờ, tuy rằng thời nay đã không còn ai được phong tước nữa nhưng Hạ Giáng Tư chỉ là cậu thiếu niên vừa tròn mười tám tuổi, tam phu nhân lại là một người phụ nữ, cho nên chỉ có thể đi bằng lối cửa sau.

Tam phu nhân vừa xuống xe đã gặp phải phiền phức. Từ Nam Phương chờ mấy người hầu cùng đi vào nhưng lại bị người hầu ở vương phủ ngăn cản.

Tam phu nhân và Hạ Giáng Tư vốn dĩ đã qua cửa, nhưng khi thấy hầu cận của mình bị giữ lại, liền quay lại nhíu mày hỏi: “Các người làm gì thế?”

Đọc tiếp

Đến phủ Khai Phong làm nhân viên công vụ Tập 4A Hồi 5


♥ Hồi năm ♥

 

Du Lâm thôn gặp lại hai thầy,

hiến diệu kế lại kinh anh hùng.

Nửa đêm, sắc đêm đặc quánh, ngoại ô trấn Thanh Tập tĩnh mịch, chỉ có giọng của Nhất Chi Mai là vô cùng rõ ràng.

“Triển đại nhân, tên trộm này thật sự không phải là đồ đệ của tại hạ! Sự việc dược liệu bị mất ở trấn Thanh Tập thực không liên quan gì đến tại hạ!”

Đọc tiếp

Lang Gia bảng Chương 6


❀ Chương 6: Yết kiến Đế vương ❀

 

Hôm sau, Mai Trường Tô lần nữa đi tới trước lầu Nghênh Phụng như đã hẹn, ngồi vào lều gấm của phủ Ninh Quốc hầu, Tạ Bật ngồi bên cạnh.

Trước khi cuộc tỷ thí bắt đầu, quả nhiên có một thái giám lục y mang thánh chỉ tới, tuyên bố thể lệ thi đấu mới bổ sung.

Bởi vì là thánh chỉ và lý do lại xác đáng nên không có bất kỳ ai phản đối. Thái giám tuyên chỉ xong rất nhanh, không hề ảnh hưởng đến thời gian các cuộc tỷ thí bắt đầu.

Các trận so tài của Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân đều tương đối sớm, một lát sau cả hai đều chuẩn bị lên đài.

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 40


۶ Chương 40: Đến thành phố T ۶

 

Từ Nam Phương lúc này đã bật khóc nức nở: “Phu nhân, phu nhân đừng đuổi Nam Phương đi!” Giọng nói của cô khàn đặc, sự tủi thân và khiếp sợ trong đó khiến Liên Trân và Liên Hương không khỏi nhìn nhau đầy hả hê.

Tam phu nhân vẫn dửng dưng, hoàn toàn không để ý tới tiếng khóc lóc, van xin của Từ Nam Phương, mà chỉ nói với Hạ Giáng Tư: “Chúng ta dẫu sao cũng được coi là một phần của nhà họ Hạ. Người nhà họ Hạ đương nhiên không dễ dàng để kẻ khác bắt nạt được. Bản thân mình không thể nói năng bừa bãi thì lại càng không cho phép kẻ khác nói một đằng, làm một nẻo! Con nên nhớ cho mẹ điều này.” Những lời này rõ ràng là bà ta cố ý nói cho Hạ Giáng Tư nghe, nhưng thực chất lại nhằm vào Từ Nam Phương. “Đây không phải là cái chợ, ai muốn vào thì vào, muốn ra thì ra, thực sự không coi nhà họ Hạ chúng ta ra gì! Nên thưởng thì phải thưởng, đáng phạt thì nhất định phải phạt! Huống chi, mẹ chỉ đang phân công công việc mà thôi!”

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 39


۶ Chương 39: Vứt bỏ khi nguy nan ۶

 

Sáng sớm hôm sau, Diệp Phi Vũ đưa Từ Nam Phương về nhà họ Hạ. Từ khi nghe cô nói rõ ràng quyết tâm của mình, quan trọng nhất là đã nói cho anh về nơi chôn cất mình bốn trăm năm về trước, Diệp Phi Vũ đã không còn khuyên nhủ cô bất cứ điều gì nữa.

Phải nói là, Diệp Phi Vũ một mực giữ thái độ xa cách với cô, vẻ mặt không chút biểu cảm. Chỉ có điều, khi đưa cô tới nơi, anh ta lại lịch sự nói với cô một câu “tạm biệt”. Từ Nam Phương hoàn toàn không hiểu tâm trạng suy sụp của Diệp Phi Vũ lúc này, rõ ràng quyết định quay về của cô đối với Diệp Phi Vũ chỉ có lợi chứ không có hại, vậy thì chẳng lẽ anh ta đang thực sự suy nghĩ và lo lắng cho cô?

Diệp Phi Vũ là người như vậy sao?

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 38


۶ Chương 38: Đêm trăng của hai người ۶

 

Âm thanh trong trẻo vang lên phá vỡ bầu trời đêm. Giữa mảnh rừng trống vắng, âm thanh đó tựa như một con phượng hoàng được sinh ra trong đêm đen, cất tiếng hót vút lên trời cao, tiếng hót ấy xoay tròn cuốn theo tất cả những âm thanh khác, khiến người nghe chợt cảm thấy cõi lòng run rẩy theo.

Sau khi Từ Nam Phương dừng thổi, phải một lúc lâu, Diệp Phi Vũ mới định thần lại, thì thầm: “Nhất định phải quay về sao?”

Từ Nam Phương khựng lại, không hiểu ẩn sau câu hỏi của Diệp Phi Vũ là cảm xúc gì. Cô còn chưa kịp trả lời đã nghe thấy anh ta nói tiếp: “Khúc nhạc cô thổi rất hay, cũng giống như Thượng Quân Trừng vậy, có thể khiến trái tim người nghe rung động. Theo cách nói của cậu ấy, con người ta khi đối diện với thứ âm nhạc tuyệt vời nhất, mọi cảm xúc đều như được bộc lộ hoàn toàn.”

Đọc tiếp

Bí mật vượt thời gian Chương 37


۶ Chương 37: Liều mạng giúp đỡ ۶

 

“Tôi không có bản lĩnh lớn đến mức có thể sai khiến được Bạch Thanh Dật.” Bị người khác vạch trần bộ mặt thật, Diệp Phi Vũ cũng không cảm thấy lạ, vẫn bình tĩnh lái xe, “Những gì tôi nói đều là sự thật. Cô đoán không sai! Đúng là tôi mong muốn bố con Thượng Quân Trừng mâu thuẫn, mong muốn nhà họ Hạ đại loạn, nhưng dù sao Thượng Quân Trừng cũng không muốn bước chân vào nhà đó, nên phá hỏng quan hệ bố con họ chưa chắc đã là chuyện không tốt, hơn nữa còn bớt đi một sự liên lụy.”

Diệp Phi Vũ nhìn thẳng phía trước: “Nhắm vào miếng mồi béo bở của nhà họ Hạ, không chỉcó một người. Tôi, Bạch Thanh Dật, còn có người khác!”

Đọc tiếp

Thịt thần tiên Chương 10


५ Chương 10: Tình này đã thành hồi ức ५

 

Nếu hồi ức là thứ có mùi vị, thì sẽ là mùi thơm của gỗ đàn hương, ngọt ngào mà vững chắc, giống như nhớ rõ những vui tươi, say đắm và buồn thương, lại tựa như quên hết mọi nỗi ưu sầu.

Diệp Điềm lặng lẽ đứng trước cửa hang Vô Lượng.

“Ngươi đang rất đau lòng đúng không?”. Một giọng nói vang lên, nàng ngó quanh, nhưng lại không một bóng người. Gần đây có quá nhiều việc xảy ra, nhất thời khiến tóc gáy Diệp Điềm dựng đứng. Nàng vừa rút thanh bảo kiếm đeo ở sau lưng ra, vừa lạnh lùng cảnh giác hỏi: “Ai?”.

Một giọng nói vô cùng bất đắc dĩ cất lên: “Nhìn xuống dưới chân đi, ngươi sắp đạp vào ta rồi!”.

Đọc tiếp

Nghìn kế tương tư Chương 23


♈ Chương 23: Tương tư mưu ♈

 

Như một giấc mộng dài, em mơ thấy ánh mắt chàng sáng lấp lánh, dịu dàng như nước, chàng thầm nói với em rằng, trong lòng chỉ có một mình em. Dù vui buồn, đau khổ, cả đời này em cũng không tỉnh lại được nữa.

Một tháng sau, dưới chân núi Thái Sơn, Vệ Tử Hạo tìm thấy Cao Duệ và Vương Nhất Hạc.

Lúc này Vệ Tử Hạo đã trở thành tướng quân, nghĩ đến Đỗ Hân Ngôn đã từ quan về ở ẩn, Vệ Tử Hạo mỉm cười nghĩ, cuối cùng cũng đã có thể trả được cái nợ ân tình cho chàng ta.

Đây là trận chiến đã biết chắc kết quả. Vương Nhất Hạc dù võ công có cao đến đâu chăng nữa cũng không địch nổi Vệ Tử Hạo người đông thế mạnh, bị kiếm đâm thẳng qua tim. Cao Duệ trúng một tên, toàn thân đầy máu.

Đọc tiếp