Câu chuyện Phù sinh Tình yêu của cá


✣ Tình yêu của cá ✣

 

Huyền cơ của rất nhiều sự việc trên thế gian,

chỉ nằm trong hai chữ “từ bỏ”.

Chỉ sau khi đã trưởng thành,

mới thấu hiểu được hàm nghĩa của hai chữ này.

Đọc tiếp

Rừng hổ phách Hồi 6


❀ Hồi 6 ❀

 

Giống như vầng mặt trời,

Giống như đóa hoa nở.

Giống như lý do em khiến cho đôi mắt tôi không thể mở.

Những thứ đầu tiên tôi nhìn thấy trong đời.

Đang lấp lánh.

* * *

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 24


ٿ Chương 24: Nàng là người đầu tiên nguyện chết vì trẫm ٿ

 

Thái y kia hết sức kinh ngạc, ông ta bắt mạch cho ta rất lâu, lại cúi đầu nhìn cánh tay ta, bên trên chỉ có một ít dấu chấm bé xíu, “Thật là kỳ lạ, kỳ lạ quá, lại có thể tự mình khỏi bệnh sao, ngươi đã ăn những gì?”

Ta đáp: “Chẳng qua là một số dược liệu chữa cảm mạo mà thôi.”

Mấy Thái y lần lượt đứng cạnh xem, cùng nhìn nhau nói: “Mấy ngày trước Hoàng thượng nhiễm đậu mùa, trong cung lòng người hoang mang, nếu chúng ta không tìm ra cách chữa bệnh dịch, e rằng khó bảo toàn tính mạng. Bạch chiêu nghi, mong chiêu nghi cho chúng ta xem thử những dược liệu kia.”

“Những thứ đó ta đã dùng hết rồi, nhưng ta vẫn còn giữ đơn thuốc.”

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 23


ٿ Chương 23: Ta lại dùng mười năm tuổi thọ đánh đổi với ngươi ٿ

 

Trương Ngự y trong cung đến khám bệnh cho Tiểu Bôi, ông ta trông có vẻ kinh nghiệm đầy mình, sau khi bắt mạch xong, ông ta vuốt chòm râu trắng xám khẽ nói: “Lạ quá, lạ quá!”

Ta tiến lên: “Có gì không ổn?”

Ông ta lắc đầu: “Lão phu hành nghề y mấy chục năm mà chưa từng gặp loại bệnh này. Cô nương đây sốt mấy ngày rồi?”

Ta nghĩ một lát mới lên tiếng: “Khoảng năm, sáu ngày rồi.”

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 22


ٿ Chương 22: Tìm đủ mọi cách chữa bệnh cho Tiểu Bôi ٿ

 

Trời sáng, ta tỉnh lại, tứ chi lạnh như băng, xung quanh tựa hầm đá, trong chậu than đen sì chẳng có lấy một hơi ấm, ngoài cửa sổ tuyết phủ trắng xóa, có lẽ lại vừa thêm một đêm tuyết rơi ngập trời.

Ta xem Tiểu Bôi thế nào, nàng ấy vẫn chưa tỉnh, kiểm tra độ nóng trên trán nàng, vẫn chưa thực sự đỡ hơn, song cũng đã giảm đôi chút. Nhưng hình như Tiểu Bôi cảm giác thấy hành động của ta, cuối cùng miễn cưỡng mở mắt, đôi môi khô ráp phát ra mấy tiếng yếu ớt: “Nương nương…”

“Vẫn khó chịu à?”

Nàng ấy nhắm mắt lắc đầu.

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 21


ٿ Chương 21: Ta biết chuyện của Cẩn Phi – mẫu thân Hoàng thượng ٿ

 

Sau một ngày lao động vất vả, dường như xương cốt toàn thân đều rã rời. Ta vừa vào phòng liền ngồi lên giường nghỉ ngơi, đấm đấm cánh tay.

Tiểu Bôi đang rót trà, thấy vậy nói: “Nương nương, nô tì đấm bóp cho người nhé?”

Nàng ấy vẫn quen gọi ta là nương nương, a hoàn chúng ta luôn biết rõ không được quên bổn phận của mình, nhưng bổn phận là thứ gì vậy? Ta đúng là đã được lợi còn ra vẻ, nếu Tiểu Bôi cũng quên mất bổn phận của nàng ấy, thì chúng ta chẳng có những tháng ngày đồng cam cộng khổ như hôm nay.

Đọc tiếp

Phượng ẩn thiên hạ Chương 50


۩ Chương 50: Hoa tự phiêu linh ۩

 

Đại lao bộ Hình lạnh lẽo ẩm ướt, mùi hôi thối, thâm nghiêm hơn nhiều so với phòng giam ở viện Nội Trừng. Nơi này bất luận ngày đêm đều u ám tối tăm, tựa như âm phủ. Tạm chưa nói đến những hình phạt, chỉ riêng chuyện phải sống lâu ở một nơi u ám thế này, cũng đủ khiến người ta phải phát điên.

Hoa Trước Vũ ngồi trong một góc phòng giam, nghe tiếng nước chảy ai oán nơi góc tường, trong lòng không rõ dư vị thế nào. Ánh trăng xanh lọt vào qua khe cửa sổ hẹp, phản chiếu lên bộ váy đỏ rực trên người nàng, bộ hỷ phục màu đỏ ấy, lúc này trông chẳng có chút gì tưng bừng vui vẻ, ngược lại toả ra thứ ánh sáng thảm đạm, khiến lòng người bỗng cảm thấy thê lương.

Động phòng biến thành phòng giam, trên đời này, e rằng cũng chỉ có Hoa Trước Vũ nàng mới gặp phải cảnh như thế!

Đọc tiếp

Phượng ẩn thiên hạ Chương 49


۩ Chương 49: Quyến luyến không rời ۩

 

Đêm tàn trong hoàng cung, chỉ có tiếng mưa rả rích, như khóc như than.

Hoa Trước Vũ dùng xong cơm tối, Lộng Ngọc sai cung nữ thu dọn bát đĩa, pha cho nàng một chén trà rồi lui ra ngoài. Đêm nay Cơ Phụng Ly không đến, ngày thường dù bận tới đâu, chàng cũng sẽ đến dùng cơm tối với nàng.

Nàng tựa nghiêng trên chiếc giường bên cửa sổ, tay cầm chén trà, chậm rãi nhấp một ngụm, gió đêm xuyên qua khe hở trên cửa sổ luồn vào, lướt qua bờ vai, thổi bay mái tóc.

Thấp thoáng có tiếng sáo du dương vọng lại, xen lẫn trong tiếng mưa, hư vô xa vời đến thế, cực kì không giống như là thật. Hoa Trước Vũ nghiêng tai lắng nghe, lại dường như không thấy nữa. Nàng nghi ngờ mình đã nghe nhầm, bàn tay cầm chén trà càng chặt hơn, khoé môi nở một nụ cười xa xăm.

Đọc tiếp

Thời gian tươi đẹp Ngoại truyện 4


❖ Ngoại truyện: Bởi vì có em ❖

 

1. Câu chuyện tuần trăng mật

Lâm Thiển đối với Lệ Trí Thành cũng không phải hài lòng một trăm phần trăm.

Ví dụ, đám cưới vào ngày hôm nay do anh chuẩn bị chỉ khiến cô cảm thấy rườm rà, vô vị. Khách sạn năm sao lộng lẫy, sự xuất hiện của những nhân vật tiếng tăm trong giới kinh doanh và chính trị, người chủ trì lải nhải vợ chồng tình cảm ngọt ngào ra sao, cả hội trường chật ních khách mời… Đúng là ở thời đại này, hôn lễ của bất cứ nhà giàu nào cũng như nhau cả.

Nhưng Lâm Thiển biết, đây là lẽ đương nhiên. Ai bảo hai người đều là nhân vật nổi tiếng trong giới doanh nhân.

Đọc tiếp

Thời gian tươi đẹp Ngoại truyện 3


❖ Ngoại truyện: Câu chuyện “cung đấu” của những người đàn ông ❖

 

Vào một dịp hết sức tình cờ, ba người đàn ông gặp nhau. Nguyên nhân xuất phát từ việc vợ chồng Bạc Cận Ngôn đến thành phố Lâm thăm vợ chồng Quý Bạch, đúng lúc Lâm Thiển hẹn Hứa Hủ ăn cơm[1].

[1] Quý Bạch và Hứa Hủ là nhân vật chính trong tác phẩm Nếu ốc sên có tình yêu, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao là nhân vật chính trong tác phẩm Hãy nhắm mắt khi anh đến của Đinh Mặc.

Hứa Hủ suy nghĩ việc luôn theo hướng đơn giản tiện lợi. Cô không nói với Quý Bạch, tự quyết định mời hai cặp vợ chồng đến nhà chơi. Như vậy, cô không cần bỏ ra hai ngày tiếp bọn họ.

Trong con mắt của Hứa Hủ, Lâm Thiển là người phụ nữ nghĩa khí và phóng khoáng như con trai. Nhìn người cô thường nhìn nội tâm, chứ không để ý đến ngoại hình thanh tú nữ tính của Lâm Thiển, còn Giản Dao là “sư mẫu” dịu dàng. Từ góc độ tâm lý họ, bọn họ sẽ hợp cạ.

Đọc tiếp

Thời gian tươi đẹp Ngoại truyện 2


❖ Ngoại truyện Ninh Duy Khải: Tình yêu đích thực ❖

 

Lần đầu tiên Ninh Duy Khải gặp Lâm Thiển là vào một buổi tối trăng thanh gió mát.

Trong khuôn viên trường đại học, đâu đâu cũng tràn ngập mùi hoóc môn. Hôm nay là vũ hội chào mừng sinh viên mới. Sân khấu bên bờ hồ bật đèn sáng trưng, tiếng nhạc du dương, Ninh Duy Khải tựa vào lan can bờ hồ cách khoảng trăm mét, dõi theo đám đông lay động, trong lòng cảm thấy vô vị.

Đó chỉ là một hình thức giao lưu nhằm mục đích tìm kiếm đối tượng của đám con trai con gái ngốc nghếch mà thôi.

Đọc tiếp

Thời gian tươi đẹp Ngoại truyện 1


❖ Ngoại truyện Lệ Trí Thành: Giấc mộng khuynh thành ❖

 

Khi quả đạn pháo cuối cùng mang theo khói lửa cháy nổ trên không trung phía trước, Lệ Trí Thành buông ống nhòm, mặc áo khoác, đi khỏi phòng chỉ huy.

Nơi này là khu vực ngoại ô phía Bắc của thành phố Thanh ở miền Nam. Đây là cuộc diễn tập đối kháng lần thứ tư giữa quân xanh và quân đỏ, vẫn kết thúc bằng thắng lợi của quân xanh như thường lệ. Đội biệt kích “Sói Đen” do Lệ Trí Thành chỉ huy lại một lần nữa tỏa sáng trong trận chiến.

Màn đêm như sương mù lan tỏa, bóng tối nhàn nhạt bao trùm khắp không gian. Vị thiếu tá trẻ tuổi kéo mũ thấp xuống mặt, đứng trước thành lũy bùn đất, tựa như đang sống trong thời đại chiến tranh.

Thời chiến của một mình anh.

Đọc tiếp

[GTA] Tranh E.Pcat 1


Khác > E.Pcat > Tranh E.Pcat 1

(35 hình)

Đọc tiếp

Câu chuyện Phù sinh Trường sinh


✣ Trường sinh ✣

 

Nếu bên cạnh có người luôn tốt với mình,

khoảnh khắc cũng là trường sinh.

Nếu được một người nhớ nhung sâu nặng trong lòng,

mãi không quên lãng,

cái chết cũng là trường sinh.

Đọc tiếp

Câu chuyện Phù sinh Dẫn


 

Tách trà này có tên gọi Phù Sinh, vị đắng vô cùng,

nhưng sau vị đắng là một vị ngọt sâu xa.

Không nếm vị đắng, sao có vị ngọt,

đời người vốn dĩ là một cuộc hành trình đắng ngọt sóng đôi.

Xin dành tặng tác phẩm này cho tất cả những ai

đang lặn lội trên đường đời.

Sa La Song Thụ

Đọc tiếp

Rừng hổ phách Hồi 5


❀ Hồi 5 ❀

 

Chỉ cần để tôi nhìn thấy sự hiền từ trong đôi mắt em,

Tôi sẽ có được bí mật dịu dàng nhất của thế giới này.

Chỉ cần để tôi nhìn thấy sự mềm mại trong đáy mắt của em,

Tôi sẽ không thể nào quên được.

* * *

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 20


ٿ Chương 20: Ta không muốn giống như họ ٿ

 

Thời gian quá gấp rút. Hòn máu của con ta đã mất tích từ trước, lúc này đi tìm cũng không kịp nữa rồi. Trước tình hình cấp bách này, ta bèn dùng hộp đựng nhân sâm thay thế, nào ngờ lại đi sai một bước.

Cũng do số phận mà thôi, ta không oán trách.

Tiểu công công dẫn ta và Tiểu Bôi đến một căn phòng nhỏ chật hẹp và tồi tàn nằm chếch nghiêng. Tiếng mở cửa kêu “cót két”, mùi bụi và ẩm mốc ập vào mặt vô cùng khó chịu. Tiểu công công dùng tay quạt quạt trước mũi rồi lên tiếng: “Hai người ở đây đi”.

Ta và Tiểu Bôi tiến vào.

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 19


ٿ Chương 19: Ngàn lần tính vạn lần tính chẳng bằng kẻ khác một lần tính đâm lén sau lưng ٿ

 

Dương Lâm không cưỡng ép ta. Cuối cùng hắn đã rời đi.

Cả đêm ta ngồi trước gương, cho tới khi ánh ban mai hắt vào từ cửa sổ, hình bóng mình trong gương ngày càng rõ nét, ta mới cầm than đen bắt đầu tô vẽ lông mày thật cẩn thận, ngón út chấm ít son, dàn đều trên hai má, đôi môi cũng điểm màu tươi đỏ.

Tiểu Bôi qua giúp ta búi tóc, đeo trang sức.

Dung nhan trong gương tĩnh lặng yên ả, khóe môi khẽ nhếch lên mỉm cười, ta vẫn là Bạch chiêu nghi như trước.

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 18


ٿ Chương 18: Bạch Ngân trước kia đã chết từ lâu rồi ٿ

 

Thiếu gia được tin liền gấp rút vào cung nhưng trời đã về chiều.

Mộ phu nhân vẫn nghỉ ngơi trong cung của tiểu thư, Thái hậu và Hoàng thượng đều đến thăm hỏi, nàng ấy cũng chỉ nằm bất động trên giường. Tiểu thư ngồi bên khuyên nhủ rất lâu, nhưng nước mắt nàng cứ lặng lẽ tuôn rơi không ngừng.

Sau khi thiếu gia đến, nàng đột nhiên ngừng khóc. Mấy người chúng ta lập tức lui ra ngoài. Nhìn thấy nàng quấn chặt mình trong chăn, thiếu gia gọi: “Mịch Nhi…” Rồi ngồi bên giường, đau xót nhìn nàng.

Đọc tiếp

Trả ta kiếp này Chương 17


ٿ Chương 17: Từ quý phi bị giam vào lãnh cung ٿ

 

Đến cung của tiểu thư, Từ quý phi sớm đã rời khỏi, chỉ còn Hà chiêu nghi và Giang tiểu thư, à, không, là Mộ phu nhân đang cùng thưởng trà với tiểu thư. Thấy ta đến, tiểu thư liền đứng dậy: “Muội sức khỏe không tốt, còn cần nghỉ ngơi nhiều, hà tất phải đến thăm bản cung sớm vậy.”

Từ sau lần ta cầu xin thay nàng, quan hệ giữa chúng ta đã hòa hợp hơn hẳn.

Ta cúi đầu hành lễ: “Đa tạ Hoàng hậu, sức khỏe của thần thiếp đã khá lên nhiều rồi.”

Hoàng hậu nắm tay ta cùng ngồi xuống, nói: “Vậy khéo quá, muội cũng đến đây dùng trà với chúng ta.”

Ta ngồi xuống phía đó, vừa ngồi đã thoáng thấy bụng dưới hơi nhô lên của Mộ phu nhân đang uống trà.

Đọc tiếp