Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 1.7


ღ Chương 1.7 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

{&52rfsd5428+}ff62*`hj64@ @gnfd,,bg2692%`903042eg*|

Nàng thầm nghĩ, Đế Quân quả nhiên cũng có thể bị trấn áp, liền giơ tay huơ huơ mấy cái trước mặt chàng. Đế Quân nắm lấy cánh tay giơ loạn của nàng, rõ ràng đang nhìn nàng nhưng vẻ mặt lại giống như đang tự lầm bầm: “Thì ra là đang nằm mơ”, ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ta còn đang thắc mắc không biết tại sao nàng đột nhiên làm như vậy, thậm chí còn không chút tức giận”.

87nh!!35cd(/971933}(147954@ @#&:}fw93xq3*}0ww*.39jo

Đế Quân nói hai câu này, Phượng Cửu nghe được rõ ràng, nhưng lại không hề hiểu ý, mơ hồ nói: “Cái gì gọi là đang nằm mơ?”, lại mơ màng: “Chẳng lẽ đây không phải đang trong mơ sao? Không phải là nằm mơ thì chàng ở đâu chui ra?”. Rồi lại nói lung tung: “Ta làm sao phải giận chàng?”, nhìn lên đôi môi ửng đỏ của chàng, sắc mặt tái nhợt nói: “Khó khăn lắm ta mới có thể chiếm…”, hai chữ ‘tiện nghi’ còn chưa nói ra, cánh tay còn lại đặt trước ngực chưa bị Đông Hoa nắm lấy đã vội giơ lên che lấy miệng, không để bản thân mình thốt nên.

yjqk68~[xn#/kifc&*vb({60{?[:ab@ @)|99,.43vxaz58ym17:{92fe31

Nhưng thực tế thì nàng chưa kịp che miệng lại, cánh tay đã bị Đế Quân bắt lấy ngay giữa không trung. Đế Quân nheo mày nhìn nàng hồi lâu rồi nói: “Nàng còn nhớ trước khi ngủ đã làm gì không, Tiểu Bạch?”.

ib).6659qt]\hr1094xd428lc^?37@ @lk48zwrb](bm97.^7880&$fnin57

Lúc trước khi ngủ nàng đã làm gì nhỉ? Phượng Cửu lúc này mới nhớ tới, nhưng lại chẳng có chút ấn tượng nào cả.

88^.id`%ur59[!$`zarvwfxkaw80@ @*&wo61^+.]=`bi457|}ff

Trong đầu nhất thời như có tiếng gió mạnh ào thổi qua, cố gắng nhớ lại, nhưng chỉ thấy những mảnh ký ức vụt qua không đọng lại dù chỉ trong giây lát. Biểu hiện này, liệu có phải nàng đã mất trí nhớ hay không?

yo(!]=xpvu%::$!`rfzp77@ @kr$|15ylwu84*&am34:&fm12831237

Nghĩ tới đây, Phượng Cửu đột nhiên cảm thấy tay chân mình lạnh băng lại. Ngay sau đó, bàn tay nàng dường như bị nắm chặt hơn, cảm nhận được hơi ấm áp, bên tai nghe thấy giọng nói không nhanh không chậm của Đế Quân: “Nàng đừng sợ, đã có ta ở đây, nàng chẳng qua chỉ nhất thời chưa tỉnh táo mà thôi”.

5164hkcv+.,=91}*fp?%4663kz@ @\:63{]ll1nxcc16}*zyyp

Nàng ngẩng đầu mơ màng nhìn Đế Quân.

&]{{752365${265{^cs1**6841@ @45fa26sxlt53]}!(dp69uv{*vqnqey

Đế Quân lau mồ hôi trên trán nàng, bình tĩnh nói: “Có khi ngủ nhiều quá cũng sẽ bị như vậy, những chuyện xảy ra trước khi ngủ không nhớ cũng không sao cả, những chuyện vừa đây nàng còn nhớ được, vậy sẽ không sao”, trong mắt chàng hiện lên chút ánh sáng nhạt, nói: “Thật ra thì chuyện gì cũng không nhớ được, mà ta cảm thấy cũng không cần phải nhớ”.

gc5664488/,89miowlwbdvs@ @#`hs&*8617(!\#`(20ue90\*dl(+

Lời này của Đế Quân mặc dù chẳng thể coi là một lời an ủi nhưng khi nàng nghe được lại cảm thấy vững tâm hơn rất nhiều.

34md!~`}lj64*~~}8ur*=@ @95$,6133496334gv|.ih:{480~:

Phượng Cửu lúc này mới chân chính thấy bản thân mình không phải nằm mơ, mặc dù đúng là đang nằm trên một cái giường rất rộng, nhưng cũng không phải là hỉ giường gì cả. Đệm ở phía dưới và cả tấm rèm lụa đều một màu xanh lam, ngoài trướng không hề thấy nến long phượng đang cháy mà thay vào đó là một viên Dạ Minh Châu rất lớn tỏa hào quang rực rỡ.

ch%~)\\$~}~{:!16.{gx29863&*vs@ @1&^69mjzuzusj?(=,fd*.,}42

Qua mảnh sa mỏng che trước trướng có thể thấy được ánh sáng ban ngày đang chiếu sáng khắp cây cối bên ngoài, khiến nàng cảm nhận được tiên khí xung quanh đây. Dĩ nhiên tiên khí tỏa ra mạnh mẽ nhất chính là ở vị Đế Quân đang ngồi trước mặt nàng.

*,36{=dm[{am432uk!)93*^3*#@ @9869))!`ujll26gk*(}%)=ot

Đế Quân vừa nhắc tới chuyện xảy ra gần đây nhất. Phượng Cửu suy nghĩ trong chốc lát, nhớ được gì đó, bèn nói với Đông Hoa: “Chàng không phải là mộng, vậy… Trước khi chàng tới là hôn sự của ta và Thương Di Thần Quân… Có lẽ đó mới là mộng”.

147799?^17%&?/mq72un|{$&@ @5bo63tp!.eoqu5\:72076,}/`420864

Nàng tiếp tục trầm giọng kể: “Ta vốn nghĩ hắn ở phàm thế thống lĩnh quá nhiều sông núi, có rất nhiều phiền phức, đầu óc đã mệt mỏi muốn chết, nhưng không ngờ hắn lại nói giúp ta. Hành động này của hắn khiến ta cảm thấy việc phá hủy cung của hắn thực có lỗi, trong lòng rất xấu hổ. Có lẽ vì thế mà hôm nay ta mới mơ một giấc mộng ly kỳ như vậy”.

mt82)$2311=*ed#}52={is!~8061@ @pe76:#39~=ur`~vs67=,yh68

Có một vài sợi tóc của Phượng Cửu bị rối, Đông Hoa liền đưa tay sửa lại. Chuyện mà nàng vừa nói khiến chàng phải suy nghĩ. Ti Mệnh nói việc nàng bị gả cho Thương Di Thần Quân đã xảy ra khoảng bảy mươi năm trước, nhưng khi nãy nàng lại nói mới chỉ có hai tháng. Xem ra, lúc nàng bị thương trong mộng, tiên lực không có đủ, trí nhớ đã bị A Lan Nhược chi mộng quấy rối nên có chút hỗn loạn.

pfpu72lt.?83le#`mmdg7@ @56vtnt\%qwar11^.31`.\\]^564154

Trí nhớ của nàng lúc này dừng lại ở bảy mươi năm trước cho nên mới không tức giận hỏi chàng vì sao đem quả bần bà tặng cho Cơ Hoành.

ww*&(?fs72[{57yp?{bh]`@ @vf81ak6122$||!en,]23|,\/?)azhb

Đế Quân chàng cảm thấy năng lực quấy rối trí nhớ của A Lan Nhược chi mộng cũng là chuyện tốt.

`*gk42]]sotp:,6867?)lw@ @se~]*/24)%:$~^~:|#il54:!873

Phượng Cửu suy ngẫm một hồi, cuối cùng có hai ba chuyện gì đó không thể nghĩ ra nguyên cớ, trên mặt lộ ra thần sắc nghi ngờ, nặng nề nói: “Thực ra thì ta vừa mới tỉnh dậy đã cảm thấy có gì đó không đúng”, ngước nhìn Đế Quân, trong ánh mắt có tia sợ hãi: “Nếu vừa rồi ta nằm mơ mà lúc này lại không phải nằm mơ, vậy tại sao Đế Quân lại ở đây? Còn nữa, cái giường này là của ai?”.

^\ht771049617fomk43181545@ @|}10eszt368096)!/*al96668

Đế Quân dò xét nàng một hồi, xem ra lúc này chỉ có thể nói dối Tiểu Bạch mới tốt. Sắc mặt chàng thành khẩn: “Ở đây là Thập ác liên hoa cảnh, Yến Trì Ngộ vây ta ở trong này, nàng lo lắng cho ta nên vội vã đến cứu ta”.

3vo32=[fr5475/?=!%%lz32@ @4gj4597/{:$61renw&+hi,\cz

Phượng Cửu há hốc miệng, tưởng chừng như có thể nhét vừa một nắm đấm: “Yến Trì Ngộ thật quá bản lĩnh, dám nhốt chàng những hai lần?”.

4831sp^|gy*{cg31$\eh[\@ @87zw22hfxljtlg[=76705

Đế Quân mặt không đổi sắc nói: “Hắn không những vây ta, còn vây cả nàng, cho nên chúng ta không ra được, chỉ có thể ở trong này”.

osuh87*,rdjj==93fe~,ky(.`.zp@ @62!*#$mb5596rw$`(%rc10tk62

Phượng Cửu phẫn nộ oán hận nói: “Yến Trì Ngộ thực là kẻ tiểu nhân!”, rồi bỗng cảm thấy khó hiểu: “Tại sao chuyện Yến Trì Ngộ vây chàng ở đây, ta vì lo lắng cho chàng mà tới cứu, ta lại không nhớ chút nào hết?”.

99#!nadcjk84::62#=69vtrw20cj27@ @=\kbxg):^/=]uh{~,#ju(+]?&=:\:`

Đế Quân bình tĩnh nói: “Bởi vì nàng ngủ thiếp đi quá lâu nên mới mơ hồ không nhớ rõ”. Thấy trong mắt nàng vẫn có thần khí nửa tin nửa ngờ, chàng liền đưa tay xoa mặt nàng, yên lặng nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói trầm xuống: “Tiểu Bạch, nàng không phải đã từng tới cứu ta lúc ta bị vây sao?”.

[^{]271mi55065bv45&/1088!.@ @]$1878760gm,:%*87%/|,dhho71

Nàng không phải đã từng tới cứu ta lúc ta bị vây sao?

8099fulltbqg30)?+#596270@ @kfopmj^.,[ux#^11~#vtoq!=

Phượng Cửu sững người.

4536666{.2027nj(,sr:`):@ @gjjs15=%nonj=[zw70ur!!:&54

Suy nghĩ tối nay của nàng thực có chút hỗn độn, nhưng lúc này Đông Hoa nói những lời đó khiến nàng cảm thấy mình tỉnh táo hơn rất nhiều.

mz|}4989bs?(49])jf*:22/?64&`@ @voninz+(4934#:92=[,=2

Ký ức về chuyện mấy trăm năm trước trên tầng trời thứ chín hiện về khiến lòng nàng nhất thời chua xót.

ci83?%uu7071kf:^kt/&or=.dl@ @ecuh]%*/|){`,~39cjru3457tj33

Nàng còn nhớ lúc trước có lần nàng đã từng nói chuyện với cô cô, nói đến thế gian huyền diệu này hay ở chỗ có những chuyện khác nhau không lớn lắm nhưng lại cực kỳ bất đồng, bất đồng ở chỗ bản thân mình muốn khống chế nhưng lại không thể khống chế được.

ps|^\`24yx+.783066lm]$@ @30&:=$76“px31]+gh(,inas){sa63

Chính bản thân nàng đối với Đông Hoa, nàng chưa bao giờ mong có tình với chàng, nhưng lại không thể khống chế được. Tự cho là đã cắt đứt đến tận gốc, nhưng không ngờ đã chôn rất sâu, muốn đào thực rất khó.

ss15jy!^yu57lffz354dp28&hu87miriig

Nàng cho rằng chuyện cũ đã bị gió cuốn đi, giờ cũng chỉ như khói bụi, nhưng Đông Hoa chỉ vừa mới nhắc tới một câu đã khiến nàng hồi tưởng lại toàn bộ đoạn tình đã bị chôn cất rất lâu này.

914870qgxp10xd3477rm9663|,@ @20lc68&+73478cyvkuv^=!|7647ds

Yến Trì Ngộ vì sao có thể giam giữ Đông Hoa thêm lần nữa, nàng vì sao lại tới cứu Đông Hoa, những nghi vấn này nàng không cần suy nghĩ nữa.

28ebbi3844gi:~gardoo258748vsyf@ @lzul41~[?}cq$+/+89*={}{,=.`%

Không phải Đế Quân đã nói nàng từng đến cứu chàng sao.

ze97mg+|20:,,=8cuxmikcwmybq@ @tjoj3773bd5749735917oy24

Đã hơn hai trăm năm, cuối cùng chàng cũng đã biết nàng chính là con hồ ly năm đó cứu chàng thoát khỏi Thập ác liên hoa cảnh, là tiểu hồ ly đã từng ở bên cạnh chàng trên Cửu Trùng Thiên. Không bết chàng có biết nàng đã vì chàng mà chịu rất nhiều đau khổ hay không?

hfueam($}&$%215649swzm14}/3ec@ @^=.,6573)[qxfgar=)ni48ms

Nhưng biết thì đã sao, không biết thì có sao, đây đâu phải là lúc nên chất vấn?

52!,99)&akxj!%33oe}|14ti49da@ @qz51410hqzuuqsbjzaj=/:&

Nước mắt bỗng nhiên trào ra từ khóe mắt, nàng nghe được giọng nói trống rỗng của mình: “Chàng quả nhiên đã biết ta là con hồ ly năm đó, nhưng tại sao đến tận bây giờ chàng mới biết?”.

/|=]hulw.*ua:+3786dt](@ @%ga{,):6|%@ @95\{.\rn6\!gz)!aval3557.:31ob

Nếu như nàng chất vấn chàng thì thực là không có chút đạo lý nào.

%*re~!53eedzfx#]*+{*|%)*@ @92abcxllywsnnf+/6010yvls58vi

Nàng từng nghe nói, nên dùng nụ cười để hóa giải ân oán, chưa từng nghe tới việc vừa khóc vừa kết thù mới.

]{`[ra+(sf6373))589321219`,@ @(+*(tx4865cu!~wh94pf}:7xlcl

Nàng đưa tay ra lau nước mắt, liếc nhìn Đông Hoa, nói: “Cũng không sao, trước kia khi Cơ Hoành chưa tới Thái Thần cung, chàng đối với ta cũng khá tốt, khi Cơ Hoành tới chàng mới bắt đầu đối xử tệ với ta, chuyện này chàng cũng không cần để trong lòng, bởi ta đã từng nghĩ cẩn thận chuyện này. Cơ Hoành là người trong lòng của chàng, ta lúc đó chỉ là một sủng vật trong Thái Thần cung, ta làm hại Cơ Hoành, chàng đem ta nhốt lại cũng không có gì sai cả. Khi ta bị giam chàng không tới thăm cũng không sao, bởi khi đó chàng đang bận chuẩn bị hôn sự với Cơ Hoành, là đại hôn nên có nhiều chuyện phải lo, chàng quên mất ta là chuyện dễ hiểu”.

(,.%ui65&*31*{zima[#45xl@ @`]sjbfeo11lcijzv]]20727957

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng tỏ ra rộng lượng: “Chuyện con sư tử trắng suýt chút nữa giết chết ta, chàng lại càng không cần bận tâm. Chuyện này ta đã nghĩ thông, ngày đó nếu như ta biết điều một chút, cho dù Trọng Lâm có thả ta ra ngoài ta cũng sẽ không gặp phải tai họa. Cũng không thể oán trách trời đất, có trách thì trách vận khí của ta không được tốt”.

5935]}fb::11821157ws=(ed@ @(%^#7170sb(&]=&:5ie40|~wy77kj

Nàng lại đưa tay lên lau nước mắt, nghiêm túc nói: “Bởi vì khi ở trong cung của chàng ta đã gặp rất nhiều trắc trở, có thể là do ông trời mượn chuyện này để ám chỉ ta và chàng vốn không có duyên phận, cho nên ta…”.

387.&41?:bf{\gp`/\)13kk/+4xi@ @=?bq?]xykz.+^$$]`^)^=(64?{

Giọng nói của Đế Quân từ trên đỉnh đầu truyền tới: “Cho nên nàng?”.

shutrs$)96)`9342eocklrxt2+{78@ @[{9252wp707==+|:`?`gt}{ee]$ei

Phượng Cửu lẳng lặng ngẩng đầu, cảm giác được hai dòng nước mắt chưa kịp lau khô đã được chàng lau giúp.

gm`=tuam47lw2728ywar#(,/46@ @94yx6#&\\qn/*ig60jjrrmu

“Cho nên…”, nàng cảm thấy mơ hồ, cũng không rõ là bản thân mình muốn thế nào. Đế Quân nhíu mày, khuôn mặt bỗng nhiên băng lạnh lại. Phượng Cửu bỗng cảm thấy ánh mắt Đông Hoa đang nhìn mình dường như có chút bi thương.

Hết Chương 1

chuong truoc chuong sau

Advertisements

26 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 1.7

  1. Lần này trong mơ màng em Bạch đã kể mọi tội trạng mà lão Hoa đã gây ra cho e ấy. Lão thấy đau lòng chưa, trong lúc lão hờ hững, vô tâm đã gây đau lòng tiểu Bạch của lão rồi đấy.

    Số lượt thích

  2. Hay tuyệt!nàng Tuyết cố lên nhé, mãi đến quyển thượng mới được thấy tình cảm của hai nhân vật chính…hic…hóng từng giờ!thanks nàng Tuyết nhiều

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s