Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 2.3


ღ Chương 2.3 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ánh trăng lạnh lẽo. Đế Quân một tay ôm Phượng Cửu trong ngực, một tay phá vỡ phong ấn điều dưỡng dưới đáy đầm Thủy Nguyệt. Nước dọc theo phong ấn mà tản ra hai bên, để lộ ra một chiếc quan tài bằng băng tỏa ánh bạch quang.

Xung quanh chiếc quan tài, mây mù giăng đầy, trong nháy mắt đã tỏa ra khắp mặt nước, vừa nhìn đã có thể nhận ra ngay mây mang tiên khí màu bạc. Trong đám mây mù, tia sáng mặc dù nhạt nhòa nhưng trong rừng cây xanh biếc, ánh trăng lại trong suốt, khiến rừng cây dường như sáng bừng lên. Một con cá trong nước đã đoạt được chút ít tiên trạch tẩm bổ, nhận được một trăm năm tu luyện, lập tức biến thành hình người, hoảng hốt quỳ lạy tử y thần tôn.

Đế Quân không để ý, đi vào bên trong mặt nước, cẩn thận đặt Phượng Cửu đang ngủ vào bên trong chiếc quan tài băng, thấy nàng nhíu mày kêu một tiếng: “Lạnh”.

Có con cá lớn mật rướn cổ lên muốn nhìn xem thiếu nữ nằm trong quan tài băng có dung mạo như thế nào liền bị đồng bạn hốt hoảng kéo trở lại, cố ý đè thấp đầu nó xuống. Thế nhưng con cá nhỏ vẫn tò mò, giương mắt lên trộm nhìn.

Đế Quân cởi áo bào bên ngoài đắp lên người cho Phượng Cửu, nắm chặt tay nàng cho tới khi nàng không còn run rẩy nữa, nhẹ giọng trấn an: “Nàng hãy ngoan ngoãn nằm ở chỗ này một lát, chỉ lát nữa thôi ta sẽ tới đón nàng”, nói xong liền sửa lại mái tóc dài của nàng, quay đầu nhìn đàn cá nhỏ nói: “Ta để nàng lại ở nơi này của các ngươi, thay ta chăm nom nàng”.

Giọng nói không quá hùng hồn nhưng cũng khiến bọn cá nhỏ cúi đầu, kính cẩn nghe theo lời, thanh âm mặc dù nghe được có chút nhút nhát nhưng cũng rất chỉnh tề: “Vâng mệnh tôn thần”.

Ánh trăng tròn biến mất, đàn cá nhỏ vây quanh vị tôn thần bạch y bên trong quan tài, ngắm nghía một hồi lâu, duỗi thẳng ngón tay trên trán nàng rồi mang ra hồn phách của nàng. Hồn phách rời khỏi thân thể giống như một dải sương trắng mềm mại vây quanh ngón tay giữa của nàng, tạo thành vầng sáng yếu ớt, vô cùng đoan trang xinh đẹp.

Hồn phách của Phượng Cửu cần được bỏ vào bên trong cơ thể một người sống để tĩnh dưỡng, nhưng nếu đem hồn phách của nàng đặt vào người thường trong khi tu vi của nàng đang có hạn, chỉ sợ lúc đó sẽ khiến hồn phách cùng thân thể kia hòa nhập làm một, sau đó hồn không phân được thân sẽ rất phiền toái. Tốt nhất là nên tìm một cô gái đang mang thai, đem hồn phách nàng gửi vào cái thai, như vậy là được.

Đông Hoa cẩn thận thu hồn phách của Phượng Cửu lại, xoay người, chìm vào trong nước phía sau quan tài băng.

Đêm nay không có gió cũng là một chuyện tốt.

Phượng Cửu sau một giấc ngủ rất dài đã tỉnh dậy, ngồi ở trên giường, mơ màng hồi lâu.

Vài giây trước, nàng mới ra lệnh cho mấy thị tỳ hầu hạ xung quanh giường ra ngoài. Nói đến đám thị tỳ đó, nàng rất thích bộ dáng của chúng cũng như cách hầu hạ rất thoải mái, rất tỉ mỉ của chúng. Bọn chúng rất biết điều, rất tôn kính nàng, gọi nàng là điện hạ. Theo lý mà nói, nàng chẳng thể có điều gì không hài lòng.

Nhưng thật đáng tiếc, đám thị tỳ mặc dù gọi nàng là điện hạ, nhưng lại không gọi là Phượng Cửu điện hạ, cũng không gọi Cửu Ca điện hạ mà bọn chúng gọi nàng là A Lan Nhược điện hạ.

A Lan Nhược, cái tên này nàng biết. Nàng biết A Lan Nhược đã chết từ lâu, mộ phần cũng không biết đã có bao nhiêu bụi rậm mọc lên, xương cốt chắc cũng đã sớm tiêu tan rồi. Nàng còn nhớ rõ, một khắc trước nàng vì lấy quả bần bà đã giao chiến cùng bốn con mãng xà, bỗng nhiên lại bị rơi vào trong hồ, lọt vào một khoảng hư không. Ở trong đó đã xảy ra chuyện gì nàng không còn nhớ được, nhưng vô luận là đã xảy ra chuyện gì, nàng cảm thấy cũng không đủ để biến nàng trở thành A Lan Nhược.

Chiếc gương trên đầu giường phản chiếu dung mạo của nàng. Một hồng y thiếu nữ với đôi lông mày nhỏ đen dài, ánh mắt sáng ngời, sống mũi cao, đôi môi mỏng với làn da trắng mịn. Nàng nhướng mày suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy đó quả thực là một mỹ nhân. Nhưng nàng không biết mỹ nhân đó có phải là nàng hay không.

Nàng đã quên bộ dạng thực sự của mình.

Đây không phải đơn thuần là mất trí nhớ. Trải qua hơn ba vạn năm trời đất xoay vần, hiện tại nàng chỉ nhớ được bản thân được mẹ sinh ra vào một ngày nắng chói chang, sau đó nàng dựa vào toàn bộ năng lực của bản thân xông vào trận pháp mãng xà lấy quả bần bà. Nhưng nàng chỉ nhớ được như vậy, còn quang cảnh lúc xảy ra những chuyện đó, nàng không thể nhớ được, tất cả đều mơ hồ.

Thật ra thì, sau khi ngẩn ngơ một hồi, nàng cũng bắt đầu suy tư. Nàng đã từng nghe cô cô nói về hiện tượng xuyên không ở phàm thế, mặc dù tình trạng hiện tại của nàng khá giống như vậy, nhưng trong tứ hải bát hoang này đâu có chuyện dùng pháp thuật đảo loạn thời gian thay đổi vận mệnh của thần tiên? A Lan Nhược mà đám thị tỳ kia vừa mới gọi, chắc chắn là A Lan Nhược điện hạ trong truyền thuyết của tộc Tỷ Dực Điểu. Việc này xảy ra có lẽ là do một vị tôn thần pháp lực cao cường đã từng sống trong Phạm Âm cốc tạo ra một thế giới khác. Nàng mặc dù còn nhỏ không hiểu biết nhiều nhưng là nữ đế Thanh Khâu, pháp thuật này nàng đã từng nghe qua một lần.

Nàng nghĩ rằng bản thân mình chỉ là do duyên cớ nào đó mới rơi vào trong thế giới này, còn việc bị ngộ nhận là A Lan Nhược… Nàng buồn rầu, có thể là do hồn phách nàng rời khỏi cơ thể, nhập vào thân xác A Lan Nhược.

Trán nàng lập tức toát mồ hôi lạnh. Nhưng nếu cẩn thận suy nghĩ, cách suy luận này cũng rất có lý. Chỉ có thể là dung mạo của nàng giống với A Lan Nhược, nếu không làm sao đám thị tỳ kia có thể gọi nàng là A Lan Nhược? Nhưng nếu dung mạo của nàng thực sự là giống với A Lan Nhược, tại sao mấy tháng trước khi nàng vào Phạm Âm cốc, bộ tộc Tỷ Dực Điểu lại không phát hiện ra điều này?

Ngẫm ra, tráo đổi hồn phách không phải là chuyện đùa. Hồn phách của nàng nhập vào thân thể của A Lan Nhược, chẳng phải là hồn phách của A Lan Nhược cũng sẽ nhập vào thân thể của nàng hay sao? Quan trọng là, thân thể của nàng hiện tại đang ở đâu? Quan trọng hơn nữa là, nàng tại làm sao lại chết?

Phượng Cửu nhất thời đầu óc rối loạn, cho dù nàng có muốn tìm, cũng không có khả năng tìm được. May sao quả bần bà nàng còn đang giữ được là do lúc ở trong lồng Thiên Cương, nàng đã đem nó bọc vào túi gấm, chưa từng mở ra.

Suy nghĩ lại chuyện xưa mất nửa ngày, Phượng Cửu cảm thấy bản thân mình đa phần là sợ bóng sợ gió, cũng không cần quá khẩn trương về chuyện sau này của mình, trong lòng liền dần dần thấy thoải mái hơn.

Nàng cảm thấy rất may mắn vì mình là một thần tiên có lá gan lớn, nếu như một cô gái bình thường bất hạnh rơi vào một nơi như thế này, một mình cô đơn không rõ tiền đồ cũng như rủi ro sắp tới, chỉ sợ nước mắt đã rơi lã chã rồi.

Nàng mặc dù cũng khủng hoảng trong chốc lát, nhưng chỉ lát sau đã có thể tịnh tâm trở lại. Sống ở đâu thì nàng sẽ ở yên đó, chuyện gì tới sẽ tới, nàng chỉ cần bình tĩnh thôi. Chuyện nàng rơi vào đây chắc không ai hay biết, nàng cũng không trông cậy có người tới cứu nàng. Như thế coi như là nàng đã giữ được bình tĩnh.

Nếu như nàng đã phải chịu kiếp số này, cho dù có muốn trốn cũng không thể trốn được, nếu như số mệnh của nàng không phải như vậy, sớm muộn gì linh hồn nàng cũng thoát khỏi thân xác này mà thôi. Nàng có nóng vội cũng không được việc gì. Huống chi nhà của A Lan Nhược thực sự rất giàu, nàng sẽ không phải chịu thiệt thòi gì cả, cũng coi như là nàng được đền đáp lại, liền cảm thấy mát lòng mát dạ. Việc này so với cách mượn thân phận của Cửu Ca công chúa ở Phạm Âm cốc còn có lợi hơn.

Như thế cũng coi như nàng buôn bán có lời.

Phàm nhân có câu ‘Chuyện tới đâu hay tới đó’. Con kiến bình thường chỉ biết tha mồi về tổ cũng có trí tuệ, nàng đương nhiên phải tỉnh táo.

Rơi vào thế giới này, nàng không hề có lấy một người quen, chuyện cũ trước kia đã rơi mất ở bên ngoài, những gì nàng biết được toàn là điều mới mẻ. Trải qua cuộc đời của A Lan Nhược, diễn vai A Lan Nhược, hoàn toàn bỏ đi số phận của Phượng Cửu, cuộc sống trôi qua cũng được tiêu sái thoải mái.

Chỉ trừ một chuyện, nàng có liên quan tới xà.

Theo lời thị tỳ nói, Phượng Cửu đoán được A Lan Nhược ăn mặc, ở, đi lại, nhiều thói quen cũng khá giống với nàng, nàng cũng không phải bắt chước, thật khiến nàng cao hứng.

Nàng không ngờ rằng mấy ngày sau, hai thị tỳ mang mộ con mãng xà màu xanh tới trước mặt nàng, quỳ xuống nói: “Điện hạ hôm qua không triệu kiến Thanh Điện, Thanh Điện đã tức giận nuốt mất ba con trâu, nô tỳ nghĩ Thanh Điện nhớ điện hạ nên đặc biệt mang Thanh Điện tới gặp điện hạ. Thời tiết hôm nay ấm áp, điện hạ có muốn mang theo Thanh Điện ra ngoài tản bộ một chút không ạ?”. Phượng Cửu nhìn con rắn dài hơn ba thước đang lè lưỡi dưới gót chân nàng liền choáng váng, khó khăn rời khỏi chiếc ghế.

A Lan Nhược bởi vì từ lúc nhỏ đã bị mẹ ném vào hang rắn nên rất thân thiết với loài rắn. Nghe nói Thanh Điện này là một con rắn xanh nàng đã cứu được lúc còn nhỏ, liền giữ lại bên cạnh, coi như đệ đệ, tên gọi A Thanh. Trong cung, từ nha hoàn thượng đẳng cho tới tiểu nô bộc xử lý tạp vụ, tất cả đều cung kính gọi nó hai tiếng “Thanh Điện”.

A Lan Nhược công chúa được xưng tụng là điện hạ, có nghĩa là thủ lĩnh của bộ tộc Tỷ Dực Điểu, là vị công chúa cao quý nhất của bộ tộc. Ngày hôm đó khi tỉnh lại biết được mình là A Lan Nhược, Phượng Cửu đã kinh, ngất đi ngay sau nửa nén hương.

Nhưng hiện tại, vấn đề nàng đối mặt còn khó khăn hơn. Nàng sợ rắn, muốn giả được A Lan Nhược chỉ còn cách vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân. Nếu như vượt qua được, nàng chính là công chúa A Lan Nhược trong mắt thế nhân, mỗi ngày đều có thể hưởng phúc. Nhưng nếu nàng bị phát hiện là kẻ giả mạo, chắc chắn nàng sẽ không được toàn thây.

Suốt ba ngày Phượng Cửu chỉ ngồi nghĩ kế sách. Đến buổi trưa ngày thứ ba, nàng bỗng nhớ ra hồi nhỏ nàng kén ăn, không ăn được củ cải đỏ, cô cô của nàng ở Thanh Khâu liền mở yến tiệc mười ngày thiết đãi củ cải đỏ, nàng ăn củ cải đỏ suốt mười ngày, thật không ngờ rất hữu hiệu đã trị được bệnh kén ăn của nàng. Có lẽ biện pháp đó lần này có thể dùng đến.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

22 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 2.3

  1. nàng ơi, sao từ khúc đế quân vào mộng của ALN để cứu PC ta ko hiểu lắm? rồi liên tống quân dời 4 con mãng xà với ALN chi mộng ra giữa suối là sao? sau đó đế quân vs PC ở đâu?

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s