Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 4. 1


ღ Chương 4.1 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Mặc dù đã dẫn lầm người đi thưởng hoa, Phượng Cửu cảm thấy bản thân mình may mắn cơ trí, không có nói điều gì hay làm gì để lộ thân phận của mình với Tức Trạch.

Tức Trạch Thần Quân thoạt nhìn là một kẻ mặt lạnh, thật không ngờ tình cảm dành cho Quất Nặc lại sâu đậm đến như vậy, không trách được trong nhân gian có một câu nói, trong mắt tình nhân xuất Tây Thi.

Có điều, Phượng Cửu cảm thấy lo lắng thay cho Tức Trạch, người này rốt cuộc có mắt nhìn người hay không, lại cảm thấy Quất Nặc là người tốt tính đến vậy. Người rất có tài, phẩm chất tốt đâu có giống như nàng ta?

Nàng suy nghĩ mãi cho tới khi chìm vào trong mộng đẹp, ngủ rất say, đến lúc gà gáy mới dậy rửa mặt.

Tối qua nàng đã khiến Tô Mạch Diệp phải một mình đối mặt với Thường Lệ, không biết hắn có ứng phó được qua gian khổ không.

Sáng sớm nay có lẽ nàng nên đến thỉnh tội với hắn, nàng tỏ ra biết điều đến sớm, biết đâu hắn lại mủi lòng sẽ không so đo với nàng.

Nàng cho rằng như vậy, liền ngồi ngay ngắn trong khoang thuyền chờ đợi.

Không ngờ rằng đến khi ánh nắng vàng đã ngập tràn, Mạch Thiểu mới lững thững xuất hiện, sau đó lại không hề nhắc tới chuyện tối qua nàng bỏ quên hắn, chỉ nói tối qua Thanh Điện đuổi theo Thường Lệ khiến nàng ta phải bỏ chạy gào khóc khắp bốn cánh rừng, Thường Lệ bị Thanh Điện cuốn tới mức quần áo lấm lem, sau đó bất tỉnh, kinh động tới Thượng Quân. Nói đến đây liền ân cần nhắc nhở nàng, chuyện xảy ra không phải là chuyện nhỏ, nàng sau này không thể gây ra phiền phức nữa.

Phượng Cửu ngay lập tức hiểu vì sao Mạch Thiểu hôm nay lại nhân hậu bao dung như vậy.

Hôm nay không cần tới hắn động thủ, Phượng Cửu đã nhanh chóng ngăn được giúp con chim bồ câu của hắn không trượt chân ngã, hắn đương nhiên sẽ vui mừng hòa thuận với nàng, giả bộ làm người tốt. Thực ra nàng biết hắn vẫn là Mạch Thiểu ngày thường mà thôi.

Cho dù hắn có oán trách gì cũng phải để ở trong lòng.

Trước đây nàng nghĩ rằng với sĩ diện của Thường Lệ, nhất định sẽ không đem chuyện mất mặt như vậy kể ra ngoài, thật không ngờ Thượng quân lại nghe được tin, chủ động tới gặp mặt nàng ta.

Trong từ điển của Phượng Cửu, “gây họa” là hai chữ được đánh dấu rất lớn, nhưng lại thiếu chữ “giải quyết tốt hậu họa”. Nàng trước giờ luôn là đế cơ Thanh Khâu, luôn luôn cảm thấy làm một đế cơ chỉ cần biết gây họa là được rồi, còn giải quyết hậu họa không nằm trong phạm vi mà nàng cần nghiên cứu. Phượng Cửu cảm thấy xấu hổ vì sự nông cạn đó của mình.

Suy nghĩ một chút, Phượng Cửu trong lòng hy vọng còn có may mắn, hỏi Tô Mạch Diệp: “Dù sao thì A Lan Nhược cũng là con gái ruột của Thượng quân, cho dù có phạt, nhất định cũng sẽ không phạt nặng, đúng không?”.

Tô Mạch Diệp nhíu mày: “Việc này khó nói trước được”.

Bảy ngày sau, khi đứng trong lồng giam của nhà lao, Phượng Cửu cuối cùng cũng biết thủ đoạn tàn nhẫn của hai vị phụ mẫu đối với đứa con gái này như thế nào, cũng hiểu được vì sao ngày hôm ấy Tô Mạch Diệp lại nhíu mày như vậy.

Những hòn đá chống đỡ xung quanh núi Cửu Khúc tạo thành nhà giam này, mà chỉ có thể ngồi trong đó mà thôi. Chỉ cần cử động một chút là sẽ chạm tới vách đá của nhà lao này, mà không hiểu xung quanh những vách đá này đã bày ra pháp thuật gì mà mỗi lần chạm phải là lại đau đớn như cắt, thực là cực hình với nàng.

Đây là Tô Mạch Diệp đã cầu xin giúp nàng, tình nguyện giam mình mười ngày, giúp nàng chia sẻ hình phạt, nếu không có Mạch Thiểu trượng nghĩa tương trợ, sợ rằng không chỉ bị giam vào đây mà đã xong chuyện.

Từ trước đến nay, khi nàng chọc giận Bạch Dịch, cũng đã có lúc phải chịu giam giữ, khiến nàng vẫn cảm thấy oán hận cho tới giờ, nhưng so với thủ đoạn của cha mẹ A Lan Nhược, Bạch Dịch cha nàng thực sự là một người cha nhân từ.

Ngồi trong tư thế thẳng lưng, ngày thường đã không được tự nhiên rồi, hiện tại lại phải luôn giữ vững như vậy. Mặc dù thế giới này khá giống với Phạm Âm cốc, ở nơi nào cũng có thể thi triển pháp thuật, nhưng trong nhà lao này lại bị cấm, khiến nàng dùng phép định thân thôi mà cũng không được. Thân thể đã không được tốt, chống giữ được một ngày, đến khi màn đêm buông xuống cuối cùng nàng cũng không chịu được nữa, lưng ngả vào thạch bích phía sau, nhưng chỉ trong chớp mắt đã có cảm giác thiên đao vạn quả chém vào, đau tới mức ngay lập tức tỉnh táo lại.

Hình phạt đó cứ tiếp diễn mỗi ngày. Ngày thứ nhất, Phượng Cửu nghĩ chỉ cần bền bỉ chịu đựng là tốt rồi, ngày thứ hai, mồ hôi túa ra ướt đẫm áo, Phượng Cửu chỉ ước rằng có ai đó tới cứu mình. Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, Phượng Cửu rốt cục hiểu được loại hành hạ này sẽ không bao giờ dừng lại, không phải chỉ cần chịu đựng là có thể xong chuyện, hơn nữa sẽ không có ai tới cứu nàng. Nàng thực sự không hiểu hai vị phụ mẫu này có thâm thù đại hận gì với A Lan Nhược mà lại ra tay ác độc như vậy.

Từ khi chào đời tới giờ, đây là lần đầu tiên chịu đựng cực khổ mà Phượng Cửu nảy sinh ra ý nghĩ muốn chết.

Vừa nghĩ đến chữ chết, nàng đã cảm thấy bản thân sẽ không được thanh tịnh, sợ hết hồn, nhưng chưa kịp suy nghĩ nhiều, cửa lao đã đóng bao lâu nay đột nhiên cạch một tiếng được mở ra, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào dáng người mảnh khảnh của nàng.

Nàng gắng sức đưa mắt nhìn lên, thấy Thường Lệ đang đứng đó cười nàng.

Mãi cho tới khi ánh hoàng hôn nhàn nhạt buông xuống, giống như đã thưởng thức xong dáng vẻ chật vật của nàng, Thường Lệ mới thản nhiên đi tới, từ trên cao nhìn nàng, giọng nói vô cùng ôn hòa: “Tỷ tỷ mấy ngày nay ở trong lao không biết cảm giác thế nào?”.

Phượng Cửu có thể nghe được mấy lời này đã là nỗ lực lắm rồi, đâu còn hơi sức đáp trả lời nàng ta.

Thường Lệ chờ trong giây lát, lại càng cười vui vẻ hơn: “Tỷ tỷ trước giờ không phải miệng lưỡi nhanh nhẹn sao, tại sao hôm nay lại im lặng vậy? Hay là đã đau tới mức không thể nói ra lời?”.

Nàng ta ngồi xổm xuống ngang hàng với Phượng Cửu: “Kế sách của tỷ tỷ rất hay, khiến con rắn ngớ ngẩn kia ngày hôm ấy rượt đuổi muội thật vất vả, nhưng ngày đó tỷ tỷ tính kế, chẳng lẽ không nghĩ tới sẽ có ngày muội sẽ báo đáp lại sao?”, liếc mắt nhìn lồng giam, nhẹ giọng nói: “Ngày đó phụ quân phạt tỷ tỷ ở trong thạch lao tĩnh tâm, nhưng muội cảm thấy thạch lao không có tác dụng, liền lén bảo bọn họ đổi cho tỷ lồng giam Cửu Khúc này, cái thạch lao làm sao hầu hạ được tỷ tỷ thoải mái?”.

Chân nhất thời tê dại, Phượng Cửu nghiêng người chạm phải vách tường, cảm giác đau đớn khiến Phượng Cửu buồn bực hừ một tiếng. Thường Lệ chống cằm, tỏ vẻ ngây thơ nói: “Có phải tỷ tỷ đang suy nghĩ phụ quân không tuyệt tình với tỷ, đợi sau khi ra khỏi đây nhất định sẽ nói xấu ta trước mặt phụ quân phải không?”, vẻ mặt tỏ ra chán ghét nói: “Buồn cười, ta gọi ngươi là tỷ tỷ, ngươi liền cho rằng ngươi là tỷ tỷ của ta sao? Phụ quân cho ngươi đi thưởng hoa cùng, ngươi lại quên mất thân phận của ngươi sao? Cho dù ta có một đao giết chết ngươi, cùng lắm phụ quân chỉ phạt giam ta vài ngày, ngươi cho rằng phụ quân sẽ vì báo thù cho ngươi mà đâm chết tiểu nữ người sủng ái nhất từ nhỏ sao?”, cười lạnh nói: “A Lan Nhược, từ lúc ngươi sinh ra đã định là kẻ dư thừa rồi”.

Phượng Cửu ngày trước trêu cợt Thường Lệ, hiện giờ nàng ta trả thù gay gắt hơn, khiến Phượng Cửu hiểu được tài nghệ của bản thân cũng không sánh được với mối quan hệ tốt. Mặc dù Phượng Cửu không phải là A Lan Nhược, nhưng nghe những lời nói của Thường Lệ cũng cảm thấy đau lòng vô cùng.

Bỗng ở bên ngoài cửa lao đột nhiên truyền tới những giọng nói ồn ào, xa xa vang lên tiếng chiêng, có người kinh hoảng nói: “Thiên hỏa, là thiên hỏa, mau đi lấy nước, đi lấy nước giữ hành cung!”. Tiếng huyên náo ngày càng lớn, Thường Lệ đột nhiên nắm chặt lấy cổ áo của Phượng Cửu, Phượng Cửu tránh không được, lảo đảo một cái, ngã vào vách tường, toàn thân lại cảm thấy một trận đau đớn đến tột cùng. Đợi đến khi tinh thần hồi phục, một màn khói dày đặc đã bay vào bên trong nhà lao, Thường Lệ một tay che mũi, ánh mắt trong màn khói lóe sáng, cười nói: “Hành cung cháy rồi, không lâu nữa sẽ cháy tới đây, tỷ tỷ, xem ra ông trời cũng không muốn ngươi sống lâu, muốn siêu độ ngươi sớm rồi”.

Phượng Cửu đột nhiên nắm lấy cánh tay của Thường Lệ, khóe môi gắng nở nụ cười, đưa tay nàng ta chạm vào vách tường, Thường Lệ lập tức kêu lên thảm thương. Phượng Cửu thở dài: “Mới một chút đã không chịu nổi? Thật chẳng có chút tiền đồ nào! Nói năng liên miên thật đáng ghét, nói đủ rồi thì cút đi cho ta!”.

Thường Lệ ôm cánh tay lảo đảo chạy đi, tới cửa lao lại quay lại nhìn nàng đầy hận ý.

Trong phòng, khói dày đặc. Phượng Cửu vừa ho khan vừa suy nghĩ, khi nãy lúc Thường Lệ chưa tới, nàng đã nghĩ tới điều gì nhỉ?

Đúng rồi, chết. Thần tiên không có kiếp sau, nếu như chết đi, hồn phách sẽ tiêu tán quay về với trời đất, chỉ có thể tồn tại mịt mờ trong thiên địa. Nhưng, đây là thể xác của A Lan Nhược, nếu như thể xác này chết đi, rất có thể sẽ giải thoát cho linh hồn nàng, đưa nàng trở về thể xác cũ của mình. Nhưng lỡ hồn phách của nàng đã hòa nhập vào cùng với hồn phách của A Lan Nhược, một khi cái xác chết đi, linh hồn nàng cũng sẽ chết theo.

Hồ ly rất thính tai, lúc này suy nghĩ của nàng đang thông suốt, vì vậy âm thanh nghe được cũng xa hơn. Trong những âm thanh la hét hỗn loạn ở bên ngoài, có một giọng nói vang lên rất rõ ràng, là giọng của Tức Trạch. Vị phu quân này của A Lan Nhược, lúc nào làm việc cũng ở trong trạng thái ung dung, trầm ổn, không ngờ cũng có lúc nghe được tiếng hét của hắn, có thể thấy được hắn đang lo lắng tới nhường nào.

Nhưng sự lo lắng của hắn lại không liên quan tới nàng, thanh âm của Tức Trạch vang lên, lời hỏi lại là: “Đại công chúa đang ở đâu?”, nhưng không biết là hỏi ai.

Phượng Cửu cảm thấy đau lòng thay cho A Lan Nhược. Thiên hỏa là thanh kiếm đồng thời gác lên cổ nàng và Quất Nặc, thế nhưng phu quân duy nhất của nàng lại toàn tâm toàn ý lo lắng tới an nguy của tỷ tỷ nàng, quả thực là bi kịch. Hiện giờ, nàng đã không còn ai để trông cậy nữa rồi.

Lửa cháy rừng rực, ánh lửa đã lan tới cửa lao. Trong thời khắc nguy cấp như vậy, Phượng Cửu lại bĩnh tĩnh tới kỳ lạ, đau đớn trong người tựa như đã cùng với lửa nóng bay hết đi rồi.

Nàng bỗng nhớ tới năm xưa ở Cửu Trùng Thiên khi một mình đối mặt với con sư tử trắng của Cơ Hoành, nàng chưa từng có chút hy vọng rằng Đông Hoa sẽ tới cứu mình. Lần trộm quả bần bà, ở trong trận pháp mãng xà, nàng sợ hãi vô cùng nhưng vẫn không hề có ý nghĩ kia.

Hiện tại không có ý nghĩ đó cũng tốt, như vậy nàng sẽ không phải thương tâm hay thất vọng thêm lần nữa.

Cô cô từng nói, trời định nhân duyên, lúc một cô nương gặp nạn nhất định sẽ có công tử văn nhã đến cứu giúp. Nàng từ nhỏ tới giờ nghĩ tới điều này thường không khỏi tự cười rằng, có lẽ chính vì thế mà lần gặp nạn ở núi Cẩm Nghiêu đó Đông Hoa mới cứu nàng. Nhưng trừ lần đó ra, chưa lần nào nàng ở trong nguy hiểm mà được Đông Hoa cứu giúp nữa. Mỗi một lần gặp nạn cũng là nàng tự chịu đựng. Nhưng không hiểu lần này nàng có gặp may như trước nữa không.

Có một câu nói rằng tình thâm duyên mỏng, tình thâm là nàng, duyên mỏng là nàng và Đông Hoa. Có một từ khác là phúc mỏng, nàng phúc mỏng nên mới gặp phải chàng, chàng phúc mỏng nên mới bỏ qua nàng.

Phượng Cửu bất giác cảm thấy tối nay mình thật giống với một thi nhân, cảm giác bản thân thật vô dụng, đã nói rằng Đông Hoa Đế Quân với nàng chỉ là bốn chữ mà thôi, vậy mà thời khắc này còn nhớ tới chàng.

Nhưng nếu như quả thực nàng chết ở đây, sau này chàng nghe được tin, liệu có vì nàng mà đau khổ chút nào không? Liệu rằng chàng có cảm thán như thế này: “Không ngờ rằng nàng tuổi nhỏ mà lại chết đi như vậy, nhớ tới năm xưa nàng ở Phạm Âm cốc cùng bổn tọa đã chăm lo cho ta một ngày ba bữa, chiếu cố tới bổn tọa cũng không tệ”?

Tình cảm, chấp niệm của nàng hơn ba trăm năm đổi được một câu nói đó của Đông Hoa, có thể được coi là nàng đã tích được phúc không?

Lửa lan lên một cây gỗ lớn trên xà nhà, chợt có tiếng xà nhà gãy sập. Phượng Cửu nhìn lên nóc nhà, chỉ cảm thấy ánh lửa sáng ngời. Trên xà nhà, một mảnh cột gỗ rơi xuống, Phượng Cửu nhắm mắt lại, trong lòng suy nghĩ, nàng sẽ về với bụi đất hay tiếp tục sống sót, chính là quyết định ở thời khắc này.

Vận khí của nàng tốt.

Là đường sống.

Thế nhưng không phải đường sống mà nàng đã nghĩ tới.

Huyền y thiếu niên gắng sức đẩy thanh gỗ, nhìn thấy khuôn mặt ướt đẫm tái nhợt của nàng, giật mình nói: “Bọn họ nhốt ngươi trong lồng Cửu Khúc?”. Trong con ngươi lạnh lùng của hắn toát ra những tia giận dữ, rút kiếm chém lồng giam thành bốn. Phượng Cửu trong giây lát được giải thoát, nhưng đau đớn lại len lỏi vào từng tấc da thịt khiến nàng quỵ xuống, may mắn được thiếu niên ôm lấy.

Ngước mắt nhìn lên chiếc áo khoác ngăn lửa trên người, Phượng Cửu lẩm bẩm: “Trầm Diệp? Tại sao ngươi lại tới cứu ta?”.

Thiếu niên không trả lời, vừa ôm nàng vừa tìm đường thoát ra ngoài, nhà lao vốn đã không lớn lắm, giờ lại biến thành một biển lửa mênh mông, Phượng Cửu cảm thấy nó chưa bao giờ sáng rực tới như vậy. Trước mắt là biển lửa, nhưng trên chóp mũi lại cảm thấy mát mẻ. Cơ thể vẫn đau đớn đến tột cùng, Phượng Cửu cho rằng lúc này nàng có thể ngất đi được rồi.

Một hồi lâu sau có cảm giác như gió đêm đang thổi tới. Có giọng nói ai đó vang lên bên tai nàng: “Tạo ra thế giới này, vốn là để cho nàng sống lại, mặc dù ngươi không phải là nàng thực sự, nhưng nếu thể xác này bị hủy diệt, ta tạo ra thế giới này còn có ý nghĩa gì nữa? Ta nhất định sẽ khiến cho nàng trở lại, A Lan Nhược, ta nợ nàng, tất cả bọn họ đều nợ nàng, nàng nhất định phải quay trở về đòi lại”. Phượng Cửu cảm thấy thanh âm khi thốt ra ba chữ A Lan Nhược kia chứa một sự thống khổ bị đè nén.

Nhưng nàng không biết mình có nằm mơ hay không.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

44 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 4. 1

  1. mình có đọc truyện này trên trang khác hình như là alobook, ko biết tên chính xác ko nhưng mình cảm thấy rất thích văn phong dịch của bạn, cám ơn nhiều, bộ truyện này rất hay, cố gắng lên nhé! iu iu 😀

    Số lượt thích

  2. cái bạn Manh j đó cm cứ như ông nội ng ta vậy , thân là ng đi xem truyện chùa từ công sức ng ta , nói năng như vậy ko có chút cảm kích j , cứ như ng edit đương nhiên phải hầu hạ cho hài lòng bạn vậy , làm thì tất nhiên sẽ có sơ xuất , chính vì có những người như bạn , trịnh thượng ko biết cảm công sức ng ta , bắt bẻ chanh chua mà hiện nay editor các trang dịch truyện đều mún nổi điên , khóa trang hết …..hừ ! thank’s TP nhiều nhiều .

    Số lượt thích

  3. vậy là Trầm Diệp là người tạo ra thế giới ảo đó?
    Tội PC quá đi! TT___TT ĐH sao mà chậm tiêu quá, đến ng mình yêu là ai cũng không biệt được!

    Số lượt thích

  4. Tức Trạch làm sao vậy nhỉ,vẫn chưa nhận ra Phượng Cửu sao,sao ko cứu nàng? thật là ức chế với cái tên Đông Hoa này quá. cũng cám ơn PT nhá ^^

    Số lượt thích

  5. Cảm ơn nàng nhé! Chờ mỏi mòn rốt cuộc cũng được đọc chap mới, thật là bức xúc quá đi, sao trời không hành ĐH mà lại cứ nhằm vào PC nhỉ, thật là bất công…. thay mặt fan PC phản đối!!!

    Số lượt thích

  6. hừ, thấy 2 người yêu nhau mà sao PC vẫn lỗ quá, cả ALN cũng vậy, khổ chết được
    sao chị Bảy ko hành ĐH nhở
    thấy trong TLĐH Dạ Hoa cũng có sướng gì đâu
    còn cái ông này mặt cứ nhơn nhởn ra đấy
    người cần lo không lo, rõ ràng là thích PC mà chẳng thèm để ý người ta nghĩ gì
    tức
    thanks nàng PT nhá, này tốc độ ghê *ôm ôm*

    Số lượt thích

  7. Chap này buồn buồn thế nào ấy nàng 😦 Vừa thương A Lan Nhược, vừa thương cho cái đoạn “phúc mỏng” của Phượng Cửu. Ai~ yêu đơn phương thiệt là khổ tâm mà.

    Số lượt thích

  8. Không muốn gây war, chỉ muốn góp ý.
    Khi hết chương 3, bạn nói DH nhận ra PC => thấy happy
    Nhưng ở chap này mình đọc, thấy DH chưa nhận ra PC => thấy thất vọng.
    Bạn là ngưới edit, nếu mún spoil, thì làm ơn spoil chính xác, đừng gây hụt hẫng cho ng` đọc
    Dù sao cũng Thanks bạn đã edit

    Số lượt thích

    • ko muốn gây war, chỉ nói với bạn thế này, làm một editor, ko ai muốn spoil nhầm thông tin cho độc giả cả, chỉ có điều có những nhầm lẫn ko tránh đc mà thôi
      lúc đó PT copy thiếu một phần trong Chương 4, thế nên mới nghĩ rằng ĐH đã nhận ra PC, dù sao cũng xin lỗi vì gây hiểu lầm cho độc giả

      Số lượt thích

      • Ta nghĩ Đông Hoa nhận ra Phượng Cửu đấy chứ nếu không tại sao đêm hôm đó ca ca nói là ” có ta ở đây nàng cũng sẽ sống tốt” với lại bản lĩnh, pháp thuật Đông Hoa cao cường như vậy làm sao không thể nhận ra, chỉ là có thể ngài ấy không biết Phượng Cửu bị giam, lo cho đại công chúa chẳng qua là vì cái thai để ngài ấy thực hiện kế hoạch gửi hồn PC vào ấy. Ta nói có lí không?

        Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s