Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 4.3


ღ Chương 4.3 ღ

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Hành cung bị thiên hỏa đốt giờ chỉ giống như một phế tích, hơn phân nửa hoa sơn trà trên núi cũng bị cháy, khiến cho khung cảnh ngày sinh nhật của quân hậu vô cùng thảm đạm. Thượng quân nổi trận lôi đình, có điều thiên hỏa không phải do người nào gây ra, thế nên đầy một bụng tức mà không có nơi phát tiết, nhìn một mảnh hoang tàn lại càng thêm não lòng, lập tức phân phó người cả đêm thu thập đồ đạc chuẩn bị thuyền rồng quay trở về vương đô.

Trên sông sương trắng giăng mờ mịt, mấy ngọn đèn treo trên cột buồm khẽ đong đưa trước gió, trên bầu trời còn mấy ngôi sao nhạt. Ngày đang bắt đầu lên.

Phượng Cửu cuộn tròn bên trong chăn ấm, nghe được mấy tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, dần dần tỉnh lại, nhận ra trong cảnh tối lửa tắt đèn, bên chiếc giường quen thuộc của mình đang có một bóng người xa lạ. Gặp phải sự tình này, người bình thường sẽ lập tức làm gì?

Theo lý, nàng phải hét lên một tiếng, nhanh chóng giữ chặt lấy chăn, thu mình vào góc giường, dùng giọng nói lạnh lùng uy nghiêm không chút hoảng sợ mà quát: “Cuồng đồ lớn mật, ngươi ở đây làm gì?”. Có điều người trước mặt này, không thể coi là cuồng đồ được, cho dù hiện tại là cảnh tối lửa tắt đèn, nhưng nàng chỉ là cái cọc gỗ, ai có thể làm gì được cái cọc gỗ đây?

Nghĩ thông suốt như vậy, Phượng Cửu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, chậm rãi ngồi dậy, thắp sáng cây nến phía đầu giường, giơ ánh nến ra phía trước mỹ nam, lay một cái, xác nhận khuôn mặt kia chính là hắn, cất tiếng nói: “Tức Trạch Thần Quân, ngươi lần này… đi nhầm phòng sao?”.

Dưới ánh nến có thể nhận ra khí sắc của Tức Trạch Thần Quân tối nay không được tốt, lẳng lặng nhìn nàng một lát, như thể muốn hòa mình vào trong ánh mắt của nàng, thế nhưng lại không hề động đậy, không hiểu là đang suy nghĩ điều gì.

Phượng Cửu vén rèm chuẩn bị rời giường, miệng nói: “Ta ngủ đã đủ rồi, Thần Quân ngươi có vẻ mệt mỏi, chắc là lười đi tìm phòng nên ngủ tạm ở phòng ta đúng không? Ta ra ngoài hóng gió một lát, nếu ngươi muốn đi thì cài giúp ta cái cửa…”.

Nàng nói những lời này cũng có ý lánh xa một chút, mặc dù A Lan Nhược và Tức Trạch là vợ chồng trên danh nghĩa, nhưng nàng không phải là A Lan Nhược, Tức Trạch cũng không hề nói gì, nửa đêm canh ba, tốt nhất là nên tránh đi một chút.

Chăn vừa vén lên được một nửa lại bị Tức Trạch kéo đắp trở lại. Tức Trạch Thần Quân nhíu mày, lấy một chiếc áo choàng choàng qua người nàng, đưa cho nàng một chén chè nóng đang bốc khói, thấp giọng nói: “Không đau nữa sao? Uống cái này đi!”, vẻ mặt mặc dù vẫn lạnh nhạt nhưng trong lời nói lại nghe ra được sự ân cần.

Phượng Cửu trong tay cầm chén chè không khỏi tự hỏi, vẻ mặt này của hắn, đáng lẽ phải dành cho Quất Nặc mới đúng. Hôm nay hắn vào phòng nàng, lại cẩn thận chăm sóc nàng, liệu có phải là hắn trúng tà không?

Phượng Cửu đem cây nến giơ ra trước mặt, lo lắng nhìn Tức Trạch nói: “Thần Quân ngươi… có phải đã nhận lầm người rồi không? Ta là A Lan Nhược, không phải Quất Nặc. Hay là… ngươi hiện tại đang thấy ta trong bộ dạng của Quất Nặc? Nhưng ta thực sự là A Lan Nhược, ngươi coi ta là Quất Nặc, có lẽ là ngươi đã trúng tà…”.

Tức Trạch trầm mặc nhìn nàng hồi lâu: “Ta không hề trúng tà”.

Nghe thấy lời ấy, trong lòng Phượng Cửu không khỏi tăng thêm vài phần nghi ngờ, thử dò xét nói: “Nếu như vậy, hiện tại ngươi nên tới chiếu cố cho Quất Nặc mới đúng chứ?”.

Ánh mắt Tức Trạch dừng lại trên người nàng: “Ta tới chiếu cố ngươi, như vậy không được sao?”.

Phượng Cửu suy nghĩ trong chốc lát, hiểu được gì đó, nói: “À, thì ra là Quất Nặc bảo ngươi tới chiếu cố ta, dùng tình cảm này để bù đắp lại việc Thường Lệ giam ta vào lồng Cửu Khúc sao? Tình cảm giữa tỷ muội hai nàng đúng là thật tốt, ta vốn còn chưa có nói chuyện này với Thượng quân. Ngươi lại vì chuyện này tới chiếu cố ta, ta không dám nhận, thật ra thì việc ăn uống của ta đã có Trà Trà chiếu cố rồi, nếu không có Trà Trà ta cũng có thể tự làm, không cần thêm người hầu hạ”.

Nàng đem chén chè ngọt đưa cho hắn, cân nhắc nói: “Mặc dù chúng ta không có tình cảm vợ chồng, nhưng Tức Trạch ngươi lần nào cũng giúp cho hai nàng, ta cảm thấy… không hay cho lắm”. Nàng thực lòng không phải thấy không hay cho lắm, mà là thấy bất bình thay cho A Lan Nhược, có điều với thân phận của nàng cũng chỉ nói được bốn chữ ấy mà thôi.

Nàng đưa trả lại chén chè cho hắn, hắn lại ngẩn người nhìn chén chè trong tay nàng một hồi mới trả lời: “Việc này không liên quan tới hai tỷ muội họ”, ngẩng đầu nhìn nàng nói: “Hôm nay, ta đưa cho ngươi chỉ một chén nước, ngươi cũng không nguyện uống?”.

Rõ ràng trên khuôn mặt hắn có ý tốt, nhưng những lời này khi lọt vào tai, lại khiến Phượng Cửu cảm thấy chán nản. Nàng không uống chén chè này bởi vì nàng không muốn hắn thay Thường Lệ trả tình, nhưng hắn đã nói không phải, nàng từ chối cũng khó khăn, ấp úng nhận lấy nói: “Thật ra thì vừa rồi ta không thấy khát, hiện tại đã khát rồi”, vừa nói xong đã bưng cốc chè uống cạn.

Rõ ràng là chén chè ngọt, nhưng khi uống vào lại cảm thấy có vị máu tươi, không hiểu có phải là do mấy ngày trước bị hành hạ nên sinh ra ảo giác không.

Nói đến mấy ngày trước bị hành hạ, nàng mới nhớ ra thuốc trị thương Trầm Diệp cho nàng cũng chỉ có thể giảm đau đớn thêm một nửa, đêm qua khi nàng nói chuyện cùng Mạch Thiểu trong vườn hạnh, trên người vẫn không ngừng đau nhức, giờ phút này lại cảm thấy rất thoải mái, không hiểu là vì sao. Quả nhiên là tuổi thiếu niên, xương cốt cứng rắn, ngủ một giấc có thể chữa khỏi trăm bệnh.

Đang mải suy nghĩ thì thấy Tức Trạch lấy chiếc chén sứ trong tay nàng đặt lên bàn, sau đó đỡ nàng nằm xuống, nói: “Hiện tại vẫn còn chưa sáng, ngủ thêm lát nữa đi!”.

Uống chè xong, quả thực Phượng Cửu cảm thấy có chút buồn ngủ, thế nhưng những hành động của Tức Trạch đêm nay lại khiến nàng không thể giải thích được. Khi hắn cúi đầu tới gần nàng, nàng còn ngửi thấy được mùi bạch đàn hương nhàn nhạt, khiến nàng cảm thấy quen thuộc vô cùng. Có điều, Tức Trạch hắn không gặp tà, cũng không thay Thường Lệ cầu tình, chẳng lẽ là do bị kẹp đầu vào cửa sao?

Trong phòng có cảm giác ấm cúng, khiến cơn buồn ngủ của Phượng Cửu càng sâu, mặc dù còn nhiều nghi vấn, nhưng ngủ vẫn quan trọng hơn. Đang muốn chìm vào giấc mộng, lại đột nhiên nghe thấy Tức Trạch nói: “Đêm hôm đó, ngươi nói trước kia ngươi đã từng thích một người?”, ngừng một lát rồi nói: “Người đó, hắn khiến cho ngươi rất thất vọng phải không?”.

Phượng Cửu thoáng giật mình, đêm hôm đó nàng nhầm Tức Trạch là Tô Mạch Diệp, dẫn hắn đi thưởng hoa nguyệt lệnh, rồi từng nói với hắn là mình đã thích một người, không ngờ hắn lại nhớ lâu như vậy.

Đã qua mười mấy ngày, Tức Trạch đột nhiên lại hỏi, không hiểu vì sao. Nhưng điều này, quả thực nàng không muốn Tức Trạch hỏi đến. Trước kia nàng cảm thấy Tức Trạch này là một vị tiên nhân rất đứng đắn, sau này mặc dù biết hắn thích Quất Nặc, thế nhưng lại cảm giác hắn thích nàng ta không giống với kiểu thích nơi hồng trần thế tục, hiện tại không ngờ hắn lại hỏi tới một vấn đề mà mười phần đều mang ý vị của nơi hồng trần.

Hắn nói rằng hắn không trúng tà, nàng nghĩ, chắc chắn hắn đã va phải đâu đó.

Thấy nàng hồi lâu không nói, Tức Trạch nói: “Hắn quả nhiên đã khiến cho ngươi rất thất vọng”.

Phượng Cửu ở trong chăn thở dài, ngượng ngùng nói: “Thật ra thì không có gì là thất vọng hay không thất vọng cả, chỉ là đó là một đoạn nhân duyên, một duyên phận nào đó mà trước kia ta đã từng đánh cuộc rất lâu cho duyên phận ấy, nhưng ta vẫn không có được, gần đây ta nhận ra được đánh cuộc với nó chỉ có thể nhận thêm đau khổ mà thôi. Thần Quân có cái gì nhìn không thấu, chúng ta có thể bàn luận một chút”.

Đêm yên lặng vô cùng, nàng có thể cảm thấy được ánh mắt bình tĩnh của Tức Trạch đang đặt trên người mình, nói: “Nếu như hiện tại hắn xuất hiện trước mặt ngươi, ngươi vẫn không tin là các ngươi hữu duyên sao?”.

Phượng Cửu cười một tiếng, cảm thấy thật sự buồn ngủ, nói: “Giữa chúng ta không hề có chữ duyên kia, ta đánh cuộc lâu như vậy, giờ đã đến lúc nên đặt xuống rồi. Thế nên, lúc này cho dù hắn có xuất hiện hay không cũng không khác nhau là mấy, có lẽ hắn không xuất hiện thì tốt hơn, cho dù hắn có xuất hiện, ta cũng không muốn gặp hắn”.

Một hồi lâu, nghe thấy Tức Trạch nói: “Thật chứ?”.

Phượng Cửu điềm đạm nói: “Đúng vậy”, lại lải nhải: “Thật ra thì tối nay Thần Quân nói với ta chuyện này vì cái gì ta hiểu được, chúng ta là vợ chồng, ta biết ngươi không hề tình nguyện chút nào, cũng không hy vọng ta quấn lấy ngươi, thế nên mới muốn chúng ta sớm chấm dứt? Chuyện này, ngươi không cần bận tâm, mỗi người đều có số mệnh của mình. Hiện tại ta đã mệt rồi, có chuyện gì sáng mai chúng ta bàn tiếp nhé. Lát nữa đi ra, nhớ cài giúp ta cái cửa”.

Tức Trạch không nói nữa, Phượng Cửu cho rằng đó là do tâm tư của hắn bị nàng nhìn thấu nên xấu hổ. Nàng cảm thấy tối nay mình thật bản lĩnh, lại có thể đoán được tâm tư của người khác. Nhưng chẳng hiểu tại sao trong lòng lại có một loại cảm giác gì đó khiến nàng vô cùng khó chịu. Tức Trạch ở trong phòng nàng một hồi lâu, cho đến khi nàng ngủ vẫn không nghe thấy tiếng hắn đóng cửa, mùi bạch đàn hương vẫn thoắt ẩn thoắt hiện, không hề tiêu tan.

Phượng Cửu ngủ thẳng tới giờ Ngọ, trong bụng trống trơn, đói đến mức không thể ngủ tiếp được. Vừa lúc tỉnh dậy thấy Trà Trà chuyển lời Tô Mạch Diệp, mời nàng tới mui thuyền ăn cá nướng, Phượng Cửu hớn hở đi ngay. Lúc đóng cửa chợt thấy căn phòng rất gọn gàng, chiếc ghế đêm qua Tức Trạch mang tới ngồi bên giường nàng hiện tại đã được xếp gọn đặt tại chân giường, chiếc chén đêm qua nàng uống cũng không còn ở đó, tựa hồ như đêm qua nàng không hề tỉnh lại, những gì xảy ra với Tức Trạch cũng chỉ là một giấc mộng.

Khi tới mui thuyền thấy Tô Mạch Diệp đang cầm xiên cá trong tay, đứng bên cạnh bếp lò, hai mắt hướng ra nhìn nàng.

Mạch Thiểu phong lưu, giỏi nhất là pha trà, có lẽ là cho rằng nướng cá cũng giống như pha trà, vẫn dùng cái lò nướng.

Phượng Cửu một bụng tham ăn nhìn thấy cảnh này không khỏi than trời. Cứ ngỡ rằng hôm nay ông trời đoái thương, nàng được mời ăn cá nướng, tới đây mới thấy, nàng vốn đến để nướng cá cho hắn ăn.

Mạch Thiểu chỉ vào một cái hộp gỗ ở bên cạnh, mỉm cười nói: “Biết ngươi đói bụng không có gì ăn đã vội vàng tới, ta đặc biệt chuẩn bị cho ngươi chén cháo”.

Phượng Cửu mừng rỡ, cảm thấy Mạch Thiểu cũng có chút lương tri, ngồi xuống húp cháo không hề khách khí. Chén cháo này, là chén cháo ngọt, mềm ngon vừa miệng, nhưng chẳng hiểu tại sao khi ăn vào lại cảm thấy có vị tanh của máu nơi đầu lưỡi.

Tô Mạch Diệp nhìn nàng ăn hết chén cháo, lại cười: “Ăn xong rồi thì tới chỉ ta cách nướng cá, cá này bắt được không phải là dễ, Tức Trạch Thần Quân có nói, nướng cá này cho ngươi ăn rất tốt, đáng tiếc ta văn võ song toàn nhưng nướng cá thì có chút…”.

Nghe thấy hai chữ Tức Trạch, miếng cháo cuối cùng vừa vào miệng đã lập tức khiến Phượng Cửu bị sặc. Mạch Thiểu vội vàng rót nước cho nàng uống. Nước uống vào, lại thấy vẫn là nước chè ngọt đã uống đêm qua. Phượng Cửu khó khăn nuốt cả chè lẫn cháo, mờ mịt nhìn về phía Tô Mạch Diệp: “Cái này cũng là Tức Trạch Thần Quân đưa? Ta cảm thấy đêm qua hắn có chút không đúng, giống như trúng phải tà, quả nhiên trúng tà rất nặng, đến hôm nay rồi vẫn còn tới đây. Có điều, cá này tại sao hắn lại đưa cho ngươi? Ngươi và hắn từ khi nào lại có loại tình cảm thắm thiết này?”.

Tô Mạch Diệp sửng sốt: “Đêm qua Tức Trạch Thần Quân ôm ngươi trở về thuyền, sau đó không có nói với ngươi sao?”.

Phượng Cửu còn ngỡ ngàng hơn: “Đêm qua tâm tình ta không được tốt, khóc ở vườn hạnh… Sau khi ta ngủ, không phải là ngươi mang ta về thuyền sao?”.

Tô Mạch Diệp thong dong đưa cá xiên cho nàng: “Chuyện này, quả thực không phải”.

Đêm qua đúng là xảy ra không ít chuyện. Một khắc lúc Phượng Cửu không chút kiêng kỵ khóc lên, Tô Mạch Diệp không thể nhìn thấy rõ cảm xúc của Đông Hoa đang đứng trong vườn hạnh. Có chút luống cuống, sau đó thì yên lặng đến lạ. Hắn mặc dù là hoàng tử tiêu dao chốn Tây Hải, không thường xuyên tới Cửu Trùng Thiên bái kiến, nhưng cũng từng nghe danh Đông Hoa Đế Quân vô dục vô cầu. Đêm qua, lần đầu tiên hắn biết, vị Đế Quân này cũng có tư tình.

Phượng Cửu tối qua khóc thút thít sau đó dựa vào gốc cây ngủ. Hắn định mang nàng trở về phòng, nhưng vừa khi đứng lên đã thấy tử y tôn thần đi tới phía trước, cúi người bế Phượng Cửu lên, tựa hồ như hắn chỉ chờ đợi đến giây phút này.

Khi Tô Mạch Diệp còn nhỏ đã từng gặp qua Đông Hoa Đế Quân một lần. Người phàm sống ở hồng trần thế tục, thần tiên sống ở ảo cảnh Tam Thanh, hắn cảm thấy Đế Quân cao cao tại thượng kia vừa ở ngoài hồng trần thế tục, lại cũng ở ngoài ảo cảnh Tam Thanh, trong ánh mắt lạnh lùng, giống như xem vạn vật đều là trống không.

Hắn năm đó từng nghĩ người này quả nhiên có khí độ của người làm chủ thiên địa.

Vào trong thế giới này, hắn cảm thấy Đế Quân có điểm gì đó khác với suy nghĩ của hắn, nhưng chưa từng nhận ra được. Hôm qua khi Đế Quân đứng bên cạnh hắn, trong tay ôm lấy Phượng Cửu, ánh mắt toát ra vẻ nhu hòa khó thấy, hắn mới hiểu Đế Quân hiện tại vì sao lại bất đồng với năm xưa. Đó là bởi trong lòng đã có người.

Tình nghĩa của hắn với Tức Trạch Thần Quân mà Phượng Cửu nhắc tới, chỉ là do lúc đó Đế Quân có hỏi hắn một câu: “A Lan Nhược nếu có sư phụ là Tô Mạch Diệp, ngươi chắc chắn không phải Tô Mạch Diệp của thế giới này, ngươi vào Phạm Âm cốc thay thế người kia?”.

Trước kia hắn giấu diếm thân phận với Đông Hoa, hiện tại thân phận Phượng Cửu đã lộ, hắn đương nhiên không cần giấu diếm nữa.

Đế Quân lại hỏi: “Là Liên Tống bảo ngươi vào tìm ta và Tiểu Bạch?”. Hắn tự nhiên muốn tỏ ra mình không biết Tức Trạch là Đông Hoa, không muốn xác nhận là Liên Tống bảo hắn vào tìm Đông Hoa và Phượng Cửu, giúp bọn họ thoát ra ngoài. Hắn trước kia trăm phương ngàn kế ngăn cản Đông Hoa và Phượng Cửu gặp nhau, là bởi tư tâm của hắn. Hiện tại họ đã gặp nhau, hắn không ngăn trở bởi cảm thấy Phượng Cửu đáng thương. Nếu như Đông Hoa muốn lập tức mang Phượng Cửu ra ngoài cũng không sao, có điều chuyện của A Lan Nhược, hắn sẽ gặp khó khăn.

Không ngờ được, tốt tâm cũng sẽ có thiện quả, Đế Quân nhìn hắn nói: “Ta là ai, tạm thời ngươi hãy cứ gạt nàng. Nơi này so với bên ngoài linh khí tinh khiết hơn, thích hợp cho nàng nghỉ ngơi, chúng ta tạm thời chưa ra vội, ngươi cũng đừng trở về, lúc ta không có ở đây, ngươi giúp ta chăm sóc nàng”.

Một tiếng hắt xì giúp Tô Mạch Diệp từ trong hồi ức tỉnh lại. Phượng Cửu xoa xoa mũi, hỏi hắn: “Ngươi nói Tức Trạch đem ta trở lại thuyền, ta đã nghĩ rồi, những lời hắn nói ta cũng không nhớ rõ lắm, chẳng lẽ hắn đã nói gì với ngươi sao?”.

Tô Mạch Diệp suy nghĩ một lát, lại có chút muốn cười, nói: “Cái gì cũng không có”.

Hết Chương 4

chuong truoc chuong sau

 

Advertisements

63 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 4.3

  1. thực sự là truyện rất hay nhưng mình có chút thích Thập lí đào hoa hơn. Tại PC bị ngược nhiều quá, trải qua nhiều đau khổ như vậy nhưng đến giờ ĐH ms hiểu được chút ít…

    Số lượt thích

  2. cô bé còn tuổi đi học như vậy mà vẫn có thời gian edit truyện sao ^^ dù sao thì cũng cám ơn vì nhờ cô bé mà có truyện đọc. Truyện này hiện chưa có ở VN, mãi đến 2014 mới xuất bản, đọc ức chế chết đc

    Số lượt thích

  3. Đế Quân tuy mặt dày vô địch thiên hạ, khoản chu đáo với người mình thương cũng lại khó ai sánh bằng (à, còn có Dạ Hoa). Đông Hoa lo nghĩ cho PC từng chút một khi nàng bị thương, cũng coi như là an ủi. Nhưng mà bạn Hoa Hoa chăm lo nhầm người cả tháng trời như vậy, quá là lời cho bà chị Quất Nặc kia rồi hức hức (mặc dù chỉ là trong mộng cảnh nhưng vẫn thấy ấm ức thay cho PC).

    Phong Tuyết edit quyển hạ mượt quá, đọc rất là thích hehe…

    Số lượt thích

  4. PT rất xin lỗi các bạn vì hôm qua chưa đăng chap mới. Tình hình là PT đang đau bụng triền miên từ hôm qua tới giờ, ko biết khi nào sẽ hoàn thành đc bản edit nữa, hy vọng là sẽ xong sớm. tks các bạn đã ủng hộ PT *cúi người*

    Số lượt thích

  5. ôi, những ngày tháng hạnh phúc vì được đọc CTT sắp hết rồi sao, hạnh phúc dù ngắn ngủi nhưng mà vẫn cảm ơn PT nhiều lắm, may có PT mình mới được đọc ngần ấy ^^

    Số lượt thích

  6. Phượng Cửu không những bị ngược tâm, còn chịu ngược thân nhiều lần, ta cảm thấy Đông Hoa nên chịu thêm ít đau khổ nữa mới xứng a :))

    Số lượt thích

  7. Sao mà ta thích những suy nghĩ của PC thế.
    Nghe PC đối thoại với ĐH mà thấy hài thật.
    Sắp hết chuyện để đọc rồi, chúng ta tiếp tục chờ đợi trong hạnh phúc.

    Số lượt thích

  8. Nàng đã bị ngược tâm suốt 2700 năm, chịu bao đau đớn, 1 chút ngược tâm Đông Hoa như vậy có là j, vẫn chưa thấy đã.
    Hơn nữa ĐH mặt dày, hắn cũng chả thèm buồn lâu đâu :)) hắn sẽ bám lấy PC :)) , PC ngây thơ mơ hồ lại bị hắn lừa không còn manh giáp, hắn lấy cớ giải độc hôn nàng, nàng cũng ko giận lại còn thương hắn ko cha ko mẹ, làm kẹo hồ ly cho hắn nữa cơ chứ :)) .

    Số lượt thích

  9. ôi ss mới tìm đến chương 5 á :(((( đang đọc hay, buồn quá đi
    ôi chương mới này ngược ĐH 😀 nhưng mà e thích 😀 😀 không biết đến chương bao nhiêu mới ra khỏi ảo mộng đây @@ không biết bao giờ PC mới nhận ra ĐH đây nữa trời 😀

    Số lượt thích

  10. Có lẽ phải tạm chia tay CCT ở đây, thực sự cám ơn Phong Tuyết đã edit 1(phần) tác phẩm rất hay cho mọi người, nàng đã quá vất vả rùi….Hy vọng sẽ sớm được tái ngộ PT trong phần còn lại!

    Số lượt thích

      • Chào PT… có vào com nhiều nhưng đây là lần đầu chính thúc dạm ngỏ… tớ cũng biết là sắp hết phần CTT truyền trên mạng có thể edit nhưng tớ siêu …. đặc biệt thích văn phong của PT… tớ cũng có một cô em bạn edit cũng nuột nà như PT ý… nên vô cùng hài lòng… ai cũng buồn trong chờ đợi nhưng bây giờ nàng có thế PR và bắt tay vào một sự án mới là vừa… vì vừa là để cho mọi người yêu mến Lâu của PT có thể vừa thưởng thức hàng mới vừa chờ đợi…. tớ cũng thật muốn PT ấp nở một tác phẩm ngôn tình thiệt là nóng bỏng….. chắc PT edit cảnh hot sẽ thật là nóng mặt nên vô cùng mong đợi… n yên tâm tớ ko rời Lâu của PT đâu khi đã đặt chân đến… chỉ khi nào n đuổi thì mới đi…hihi… ủng hộ dự án mới…và cảm ơn PT đã đem đến niềm vui trong suốt thời gian qua ( thời gian edit CTT quyển hạ)

        Số lượt thích

      • cảm ơn bạn rất nhiều nhé… lời động viên của bạn thực sự khiến PT rất vui. PT đang tiến hành edit truyện mới, hôm nay hoặc ngày mai là bắt đầu cho ra lò, hy vọng đc mọi người ủng hộ. PT sẽ cố gắng nhiều hơn để các độc giả đều cảm thấy hài lòng. tks 🙂
        p.s: có độc giả như vậy, PT giữ còn ko đc, làm sao nỡ đuổi đây?

        Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s