Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 5.1


ღ Chương 5.1 ღ

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Con sông lớn, sông Tư Hành Hà, chảy về hướng đông, hướng đông là hướng của vương đô. Lần trở về này bởi vì xuôi dòng về nên thời gian đi rất nhanh, chỉ qua ba bốn ngày đã tới dãy núi dài.

Dãy núi đó là dãy Khê Loan, Phượng Cửu chưa từng quên nàng và Tức Trạch đã thưởng hoa nguyệt lệnh ở đó. Nhưng từ sau cái đêm nói chuyện với hắn ở trong phòng nàng, đã ba ngày rồi nàng chưa nhìn thấy hắn. Phượng Cửu cho rằng đó là hắn thể hiện sự biết ơn nàng không khiếu nại Thường Lệ với Thượng quân. Ăn cá của hắn, uống chè của hắn, vẫn muốn nghe một tiếng cảm ơn từ hắn, không biết rằng việc hắn trúng tà đã được giải quyết chưa, không biết hắn có còn tới hay không. Không có hắn, nàng cảm thấy hơi tiếc một chút.

Được Mạch Thiểu quan tâm săn sóc cẩn thận, Phượng Cửu mấy ngày qua chỉ ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn, lúc rảnh rỗi thì đi chơi, không chỉ những vết thương ngoài da còn lại sau khi chịu phạt trong lồng Cửu Khúc đã biến mất mà trên bụng đã bắt đầu xuất hiện mỡ thừa. Sau khi phát hiện ra điều này, nàng ngoại trừ ăn ngủ còn tỏ ra rất ưu sầu.

Trà Trà thấy vậy, vội vàng bẩm báo với Mạch Thiểu: “Điện hạ dường như rất nhớ Thanh Điện, mỗi ngày đều lấy tay ôm bụng, thở dài không ngớt, có lẽ đã biết chuyện hôm ấy Tức Trạch Thần Quân tới thăm Thanh Điện, sau đó Thanh Điện liền ngủ say từ đó tới giờ. Điện hạ nếu biết chuyện này, lấy tình yêu của điện hạ dành cho Thanh Điện mà xét, điện hạ luôn khống chế không hỏi Trà Trà tình hình của Thanh Điện, luôn tin tưởng về việc chăm sóc Thanh Điện của Trà Trà…”, trong khóe mắt hiện lên ánh nước: “Điện hạ thật ôn nhu, cũng thật hiểu thấu lòng người khác”.

Tô Mạch Diệp đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thầm nghĩ điện hạ của ngươi gần đây tiêu dao, đã sớm không nhớ ra còn có Thanh Điện ở bên cạnh mình rồi. Nàng sở dĩ thở dài cũng chỉ vì phát hiện mình mập lên mà thôi. Trong miệng lại nói: “Không uổng A Lan Nhược đem Thanh Điện giao cho Trà Trà ngươi, quả nhiên thông tuệ lanh lợi, hiểu được dụng ý của nàng. Dụng ý của nàng đã như vậy, ngươi nên chiểu theo mà làm, như vậy mới là một nha hoàn trung thành. Nàng không hỏi ngươi, rất có thể sẽ hỏi ta, tới lúc đó ta sẽ nói rõ với nàng”.

Trà Trà được khen như vậy, nói tạ ơn rồi chạy đi. Tô Mạch Diệp thầm nghĩ ngợi, Đế Quân quả nhiên làm việc chu đáo cẩn thận, trước khi rời đi vẫn còn nhớ Phượng Cửu sợ rắn, giải quyết luôn Thanh Điện. Thương thay cho Thanh Điện, chỉ ngủ thường thôi mà giờ đã bị khiến cho ngủ tới mức không tỉnh lại được.

Tô Mạch Diệp thở dài một hơi.

Ở một mái hiên khác. Bởi vì chuyện hỏa hoạn ở hành cung, Thượng quân luôn luôn tỏ ra bực tức, mấy ngày nay lại nhận thấy đi thuyền rất nhàm chán. Đúng lúc này lễ quan đi cùng bẩm báo tối nay bầu trời nhiều sao, có gió mát. Thượng quân nghe vậy, lập tức trong lòng hào hứng, truyền lệnh cho nhóm lễ quan dọn dẹp đỉnh thuyền một chút, tối nay sẽ mở dạ yến trên đài.

Dạ yến này, Phượng Cửu vốn không hề có hứng thú, nhưng mấy ngày nay nàng chỉ có thể đi vòng quanh đúng hai nơi: mui thuyền và trong phòng nàng, cặp mắt chỉ có thể nhìn Trà Trà hoặc Tô Mạch Diệp, đã sớm buồn bực phát hoảng, vậy nên vội vàng tới dạ tiệc từ sớm.

Lúc Thượng quân cùng quân hậu và hai vị công chúa tới đài, Phượng Cửu đã uống được hai chén trà, ăn ba đĩa bánh ngọt, trên đất dầy vỏ quả hạch đào đã bóc.

Ánh mắt Thường Lệ quét qua, nhìn thấy nàng, trong ánh mắt xuất hiện sự tàn nhẫn cùng vẻ mỉa mai, Phượng Cửu bình tĩnh ăn nốt nửa phần điểm tâm, giả bộ không thấy nàng ta. Phải làm sao để trả thù Thường Lệ, nàng mấy ngày nay đã suy nghĩ ra cách mới, có điều hiện tại ở trên thuyền động thủ không tiện, chờ khi nào về tới cung, trời đất rộng rãi, ắt sẽ có cơ hội.

Hôm nay Thường Lệ mặc một bộ y phục không hề tầm thường, tay ôm trương cầm, một thân bạch y phấp phới trong gió sông, còn trang điểm rất cẩn thận. Nghe mấy thị tỳ nói, Thường Lệ hôm nay ăn vận như thế là để hiến một khúc cho Thượng quân, khiến ngài bớt sầu muộn. Bất quá, Phượng Cửu cảm thấy Thường Lệ làm vậy, sợ là còn có toan tính khác.

Nàng suy đoán như vậy là bởi hôm nay tới sớm, nghe được một chuyện khác.

Những người không được quản lí nghiêm ngặt thường hay dễ dàng nói ra những lời không nên nói. Thí dụ như nàng lần này đi dạ yến cũng chỉ mang theo Trà Trà, bởi vì Trà Trà làm việc cẩn thận, sẽ giúp để ý sắc mặt mọi người thay nàng. Mà Thường Lệ được sủng ái, vì thân phận tôn quý, mặc dù đi du thuyền cũng mang theo năm sáu thị tỳ, mà mỗi người đều không làm việc cẩn thận, không được quản lí nghiêm.

Mấy thị tỳ đó khi nãy trên đài đã nói thoáng qua chuyện kia, tai nàng lại rất thính, nghe ra được chút ít manh mối.

Nửa khắc trước, khi nàng đang chuyên tâm ăn điểm tâm, trên đài có nói hai câu lọt vào tai nàng: “Đó là Nhị điện hạ? Tới sớm như vậy, lại ăn nhiều như vậy, đúng là không có chút thể diện nào. Bữa tiệc hôm nay toàn hoa quả trân quý nhất phẩm, thường ngày nàng không được ăn sao? Ha ha”.

Phượng Cửu trước nay là một thần tiên rộng lượng, người khác rảnh rỗi bàn tán chuyện gì nàng không hề quan tâm, nhưng lời nói này có chút cay nghiệt. Nàng không nhịn được nhìn ra, lại không ngờ lời này xuất phát từ miệng một thị tỳ.

A Lan Nhược là một công chúa không được cưng chiều, mặc dù không được cưng chiều nhưng vẫn là một công chúa, ở sau lưng nàng, mấy cung tỳ tầm thường cũng dám mạo phạm nàng?

Quả nhiên nghe hồng y thị nữ bên cạnh đáp lời: “Nhìn nàng xem, làm sao sánh được với Tam công chúa của chúng ta? Ngày đó Thượng quân gả nàng cho Tức Trạch Thần Quân đúng là rất tiện nghi cho nàng”.

Phượng Cửu sặc một ngụm trà, thì ra là người của Thường Lệ.

Một thị nữ áo xanh thấp giọng nhắc nhở hồng y thị nữ: “Nói nhỏ thôi, cẩn thận Nhị công chúa nghe được, ta thấy nàng vừa ho khụ một tiếng, có lẽ đã nghe được rồi”.

Hồng y thị nữ liếc qua nàng, ngạo nghễ nói: “Cách xa như vậy, làm sao nàng có thể nghe được?”, lại nói: “Ta nghe nói lúc hứa hôn với Tức Trạch Thần Quân, bởi vì Tam công chúa còn quá nhỏ, mà Thượng quân thương yêu Tam công chúa, không muốn trói buộc người trong hôn sự, vậy nên mới để cho Nhị công chúa chiếm tiện nghi. Vậy mà hiện tại điện hạ đã lớn, lại yêu đơn phương Tức Trạch Thần Quân. Thế nhưng, theo ta thấy, điều này cũng chẳng có gì khó khăn, nếu như điện hạ có ý, gả cho Tức Trạch Thần Quân, hai tỷ muội chung một chồng cũng được, còn chuyện sau này xử lí Nhị điện hạ thế nào, chờ điện hạ gả đi, sẽ tùy theo tâm ý của người thôi. Ta thấy Tức Trạch Thần Quân cũng chẳng có chút tình cảm nào với Nhị điện hạ đâu”.

Phượng Cửu cảm thấy thị nữ này quả nhiên là trung bộc, còn biết suy nghĩ mưu lược sâu xa cho chủ nhân, nhưng thị nữ áo xanh lại có chút bận tâm: “Đây cũng là một biện pháp, nhưng Thần Quân có thể đồng ý sao? Thần Quân không có tình với điện hạ, Thần Quân dành tình cảm cho Đại điện hạ nhiều hơn”.

Phượng Cửu khẽ xoay chiếc chén trong tay, thầm khâm phục thị tỳ áo xanh này có nhãn lực tốt, lại nghe hồng y thị nữ cười lạnh một tiếng: “Đừng nói Đại công chúa đã định thân với Trầm Diệp đại nhân, cho dù có chưa định thân cũng không xứng với Tức Trạch Thần Quân. Ngươi nghĩ rằng tối nay Tam điện hạ gảy đàn là vì muốn Thượng quân vui sao?”, cười cười, thần bí nói: “Nghe nói Tức Trạch Thần Quân đối với âm luật cũng có ít nhiều hiểu biết”.

Thị nữ áo xanh đỏ mặt, như thể nhớ tới gì đó, vội vàng đưa mắt đảo qua phía trước phía sau: “Tâm tư của Tam điện hạ chúng ta không nên đoán, chuyện tình của Đại điện hạ cũng không nên nói nhảm”. Hồng y thị nữ bĩu môi không nói, trên đài lại yên lặng.

Đám người này suốt ngày tranh giành tình nhân, đúng là không còn chuyện để làm, cho dù là vì mình hay vì người khác cũng làm rất chuyên nghiệp, Phượng Cửu sinh lòng khâm phục.

Đại công chúa đã định cho Trầm Diệp, thế nhưng lại không nhận thức được điều đó, cuốn lấy Tức Trạch. Nhưng cho tới khi khai yến, Tức Trạch Thần Quân am hiểu âm luật vẫn chưa hề xuất hiện, khiến Thường Lệ chỉ có thể ngồi trên đài thử cầm, lòng Phượng Cửu rất hả hê.

Nhưng, Tức Trạch Thần Quân là một miếng bánh ngon, không chỉ Thường Lệ quan tâm mà quân hậu cũng luôn thăm hỏi. Vừa khi mở màn, một thanh âm không cao không thấp từ trên truyền xuống, hướng về Phượng Cửu: “Mấy ngày nay không gặp Tức Trạch, theo lý hôm nay hắn cũng nên xuất hiện, vi sao tới giờ chưa lộ diện?”.

Phượng Cửu nghe lời này, mơ màng cảm thấy mấy ngày nay không thấy Tức Trạch có lẽ là do hắn không có trên thuyền, nàng cũng không biết hắn đi đâu, khi nào trở lại, lại không biết nên nói sao cho phải, đành đáp: “Có lẽ là đã nhớ nhầm canh giờ, làm phiền mẫu phi quan tâm”.

Thường Lệ đột nhiên xen vào: “Núi Thủy Không vách cao lại dốc, có mãnh thú canh giữ Hộ Hồn Thảo, lần này bởi vi lấy Hộ Hồn Thảo cho Quất Nặc tỷ tỷ mà Thần Quân bị thương, cũng là xin lỗi A Lan Nhược tỷ tỷ trước. Có lẽ Thần Quân đi vội vàng, chưa nói cho tỷ tỷ biết chuyện này”.

Sau đó hướng về phía quân hậu: “Lên núi Thủy Không lấy Hộ Hồn Thảo là nữ nhi cầu xin Thần Quân đi, bởi vì nữ nhi lo lắng cho Quất Nặc tỷ tỷ, sợ đêm xảy ra hỏa hoạn tỷ tỷ bị kinh động. Nữ nhi van xin một hồi, Thần Quân cũng đồng ý, ngày hôm sau liền đi luôn. Nhưng hiện tại chưa thấy Thần Quân trở lại, nữ nhi thấy dường như mình đã làm sai…”.

Quân hậu ngạc nhiên nhìn Thường Lệ, Phượng Cửu cũng vô cùng ngạc nhiên. Lúc này ở phía xa xa truyền tới thanh âm của Tô Mạch Diệp: “Tức Trạch sau khi lên thuyền chưa từng gặp tỷ muội hai người, chớ nghe nàng nói nhảm”.

Phượng Cửu thấy Thường Lệ lộ vẻ xấu hổ, xoay xoay cái chén trong tay. Chuyện tới đây, thật là thú vị.

Nàng trước giờ cùng cô cô nói dối phụ thân cũng bởi muốn thoát tội này nọ, nhưng Thường Lệ lần này nói dối, là có động cơ của riêng nàng.

Lời của nàng rõ ràng ám chỉ Tức Trạch Thần Quân và A Lan Nhược bất hòa, tình cảm còn không sánh bằng tình cảm dành cho tỷ muội hai người họ. Loại chuyện ghen ghét nhau này lại mang ra nói trên dạ yến, quả thực không hề đẹp mắt. Nhưng Thường Lệ nói trôi trảy như vậy, có vẻ đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Phượng Cửu suy nghĩ một hồi lâu, chợt nhớ ra lời nói khi nãy của hồng y thị tỳ, nhất thời hiểu ra được.

Đem hai vị công chúa cùng gả cho một người, tiền triều không phải là không có tiền lệ. Thường Lệ thích Tức Trạch không phải là chuyện ngày một ngày hai, theo tính cách của nàng có lẽ đã cầu xin với Thượng quân rồi. Chuyện này chắc chắn không được thông qua, hoặc là nàng bị từ chối, hoặc là Thượng quân chưa nói với Tức Trạch. Tức Trạch mang chức quan Thần Quân, đã ở lâu trong Kỳ Nam Thần Cung, so với Trầm Diệp, uy vọng của hắn lớn hơn nhiều, có lẽ Thượng quân muốn được lòng hắn.

Muốn gả cho Tức Trạch thì có biện pháp gì? Tự hủy trong sạch là nhanh nhất… Có lẽ Tức Trạch luôn đề phòng cẩn thận nên Thường Lệ chưa thể thực hiện được, hạ sách này, có lẽ chỉ hủy hoại thanh danh bản thân trước mặt mọi người mà thôi.

Hiện tại Tức Trạch không có ở đây, nếu như hắn nghe được, nói ra sự thật, thì không cần phải bàn cãi. Nếu như Thường Lệ giải thích, chỉ khiến người ta cảm thấy giấu đầu hở đuôi. Sau này tới khi mọi người bàn tán chuyện này, Thượng quân vì danh dự của Thường Lệ mà gả nàng cho Tức Trạch, như vậy là hoàn thành.

Diệu kế như vậy cũng có thể nghĩ ra, Phượng Cửu trong lòng bái phục.

Mấy vị thần ngồi cạnh Thượng quân đang nhìn nàng với vẻ đồng tình. Nhưng so với phiền não nếu một ngày nào đó Tức Trạch yêu cầu cùng phòng cùng giường, nàng cảm thấy hắn cưới Thường Lệ là chuyện tốt.

Thượng quân bất động thanh sắc, lập tức chuyển đề tài, liếc một cái đã thấy một lão y vội vàng đứng ra bẩm báo có bảo bối muốn dâng lên.

Lão y khom lưng nói: “Trước kia nghe Thượng quân nói thể chất ba vị công chúa có chút lạnh, hôm nay lão thần kiếm được mấy quả kế bách muốn dâng lên. Loại quả này có thể điều trị chứng hàn bệnh của ba vị công chúa, có cần lập tức trình lên không ạ?”.

Thượng quân đang vuốt cằm, trên cầu thang lại truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, một giọng nói vang tới: “Kế bách quả? A Lan Nhược hiện tại không thể ăn được loại quả này”. Phượng Cửu quay đầu lại nhìn, ở phía cầu thang lộ ra thân ảnh một nam nhân tóc bạc vận tử y, là người mấy ngày nay chưa thấy mặt, vừa được nhắc tới rất sôi nổi, Tức Trạch Thần Quân.

Núi xanh ẩn hiện, gió sông thổi nhẹ. Tức Trạch Thần Quân trong tay cầm một chiếc áo choàng, nhìn có vẻ mệt mỏi của người đi đường xa nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh, thong dong bước đi, đứng vững trên đài hành lễ với Thượng quân, quân hậu, sau đó không nhanh không chậm đi tới bên cạnh Phượng Cửu, đặt một chén canh lên bàn, choàng chiếc áo trong tay qua người nàng, nói: “Gió sông rất mạnh, tại sao ra ngoài không mang theo áo choàng?”.

Phượng Cửu chưa kịp chui đầu ra khỏi chiếc áo, Tức Trạch Thần Quân đã thuận thế ngồi xuống, cầm chén trà trước mặt nàng lên, uống một hơi cạn sạch. Chung quanh đó có mấy tiếng hít thở không đều.

Phượng Cửu vừa chui đầu ra khỏi chiếc áo đã bắt gặp ngay cái chén đang đặt trên môi Tức Trạch, giật mình một cái, chợt hiểu vì sao lại có mấy âm thanh kia, vội vàng đưa tay ra ngăn lại: “Dừng tay, đó là chén của ta!”.

Tức Trạch quay lại nhìn nàng, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu: “Không phải ngay cả nàng cũng là của ta sao? Cần gì phải chia ra như vậy?”. (!!!)

Phượng Cửu giật mình thêm cái nữa, tránh ánh mắt của người khác, giơ tay che nửa mặt nói: “Này, có phải ngươi uống nhầm thuốc không? Trước kia ngươi đâu có như vậy….”.

Tức Trạch ngừng lại chốc lát, lời ít ý nhiều nói: “Bởi vì trước kia ta uống nhầm thuốc”, lại đem chén canh đưa cho nàng nói: “Uống cái này đi”.

Phượng Cửu không thể hiểu được mấy hành động này, nghi ngờ nhìn Tức Trạch: “Cái này ngươi làm sao?”, cảm thán: “Không ngờ ngươi có thể xuống bếp, ngày khác chúng ta cùng bàn luận nhé”.

Tức Trạch xoay xoay chén canh, thần sắc không đổi nói: “Ừ ta… xuống bếp nhìn Trà Trà làm”.

Bởi vì ca vũ đã dừng lại, không khí yên lặng, các vị thần hữu lại không bắt chuyện với nhau, cuộc nói chuyện giữa hai người lọt vào tai của tất cả mọi người ngồi đó.

Có hai vị thần nào đó đang tâm sự: “Lần trước mượn của hiền huynh cuốn sách, thấy được sự chu đáo cẩn thận, học thức sâu rộng của hiền huynh, ngu đệ thập phần bội phục”, người kia lại nói: “Ngu huynh có chút kiến thức, làm sao sánh được với hiền đệ, không dám nhận học thức sâu rộng, khiến hiền đệ chê cười”. Nghe có vẻ như đang nói chuyện rất rôm rả, nhưng khi nhìn ra, cả hai đều hướng ánh mắt nhìn về Tức Trạch và Phượng Cửu.

Tức Trạch không ngại đường xa trở về dự tiệc, Thượng quân đương nhiên cần quan tâm một hai câu, nhìn A Lan Nhược nói: “Khi nãy Tức Trạch Thần Quân nói con không ăn được kể bách quả là vì sao?”.

Vì sao? Phượng Cửu không hề biết. Liếc mắt nhìn Tức Trạch: “Có thể bởi kế bạch quả là loại quả tốt, Quất Nặc bị bệnh, hẳn là nên ăn nhiều một chút, cho nên ta không ăn được? Thật ra thì…”.

Nàng định nói rằng trái cây đó có cho nàng hay không nàng cũng không bận tâm, nhưng chưa kịp nói ra đã bị Tức Trạch cắt ngang: “Nàng đang Dùng Hộ Hồn Thảo, Hộ Hồn Thảo và kế bách quả khắc nhau, nàng sẽ không chịu được”.

Phượng Cửu buột miệng: “Ta dùng Hộ Hồn Thảo khi nào?”.

Tức Trạch nhìn nàng: “Trong chén canh của nàng đó thôi”.

Phượng Cửu nhìn vào trong chén, lẩm bẩm: “Đây không phải là canh cá sao?”.

Tức Trạch múc một chén canh nói: “Hộ Hồn Thảo mọc ở cực âm của đất, mùi tanh rất nặng…”, lời còn chưa hết, Phượng Cửu tinh thông nấu nướng đã sáng tỏ: “Cho nên món ăn này ngươi dùng cá để giấu mùi tanh, lại dùng gừng để giấu mùi lá? Một kiến giải khá tốt, nhưng có cách làm khác còn tốt hơn. Ta cảm thấy dùng thịt dê xay viên…”.

Tức Trạch tỏ ra đồng ý: “Lần sau chúng ta sẽ thử”.

Trà Trà phía sau không nhịn được nói: “Nhị vị điện hạ, đây không phải là món ăn”.

Quất Nặc, Thường Lệ hai vị công chúa tái xanh mặt mày. Các thần tử trầm mặc suy nghĩ, hồi lâu Thượng quân cũng phá vỡ im lặng: “Nói như vậy, Hạ Hồn Thảo không phải là ngươi lấy cho Quất Nặc?”.

Phượng Cửu gật đầu một cái, nhận ra đã quên mất điều này.

Nói như vậy, mấy ngày nay không thấy hắn, hắn đi mạo hiểm như vậy cũng chỉ vì lấy Hộ Hồn Thảo cho nàng. Phượng Cửu không biết mình có tài đức gì lại khiến hắn quan tâm như vậy, cho dù là danh phận vợ chồng, hắn làm theo bổn phận cũng chưa tới mức này.

Phượng Cửu thấy Tức Trạch liếc nhìn Quất Nặc, sau đó lại nhìn Thượng quân nói: “Nếu không phải vì A Lan Nhược, ta làm sao phải vất vả đường xa tới núi Thủy Không mạo hiểm như vậy?”, suy nghĩ một chút lại nói: “Quân hậu quả thực đã mời ta chiếu cố bệnh tình của Quất Nặc, hiện tại ta thấy Đại công chúa đã ổn, ta còn cần quan tâm tới A Lan Nhược”.

Phượng Cửu sặc ngụm trà trong cổ họng: “Ngươi… nói nhảm. Rõ ràng trước kia ngươi và ta xa lạ… Ngươi… uống nhầm thuốc sao?”.

Tức Trạch nghiêng người vuốt lưng cho nàng, chậm rãi nói: “Đó là bởi khó khăn lắm ta mới xuống núi được một lần, nàng lại không hề tới thăm ta”.

Phượng Cửu buột miệng: “Nhưng ngươi có thể tới tìm ta”.

Tức Trạch thoáng nheo mày, vấn đề này nên đáp thế nào nhỉ? Nghĩ trong chốc lát lại thành khẩn nói dối: “Ta có tới tìm nàng rồi, nhưng nàng thấy ta lại như không nhìn thấy, suốt ngày chỉ ở bên cạnh sư phụ của nàng, cho nên ta tỏ ra không để ý nàng, bởi vì ta ghen”.

Tô Mạch Diệp phản ứng nhanh, vội vàng nói: “Thần Quân không thể nói oan cho ta như vậy…”.

Phượng Cửu mắt chữ o, miệng chữ a, không thể nói nên lời.

Tức Trạch nói những gì, Tô Mạch Diệp nói những gì, Thượng quân tiếp sau nói những gì, đầu óc Phượng Cửu không thể chú ý, đến lúc dạ tiệc kết thúc cũng không biết. Tới khi phục hồi thần trí, trên đài chỉ còn mình nàng và Tô Mạch Diệp.

Phượng Cửu nhìn Tô Mạch Diệp nói: “Mạch Thiểu, ngươi có cảm giác thấy Tức Trạch hôm nay có chút… có chút… cảm giác… cảm thấy…”.

Tô Mạch Diệp cười một tiếng: “Có phải ngươi cảm thấy có chút quen thuộc hay không?”.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

125 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 5.1

  1. Coi chap này ấn tượng nhất là bộ mặt dày thêm vài chục cm của Đế quân và cái câu: “Ta xuống bếp … nhìn Trà Trà làm.” :v Cảm ơn tỷ nhiều nhà Phong Tuyết tỷ, dù đôi khi có một ít lỗi chính tả trong bài nhưng đánh nhiều, khó tránh đánh lệch, còn lại thì tỷ làm tốt lắm luôn.

    Liked by 1 person

  2. Ta tinh ngưỡng mo nang trong tham lang, nhung the hoi khong cong bang voi nang nên danh ra mat :
    Thanks, nàng vi wa cach dịch cua nang ma 2 nhan vat chinh tro nên đẹp lung linh hon va ta được nhung trang cuoi sang khoai thu vi hon.

    Số lượt thích

  3. trời ơi cười chết mất: “thành khẩn nói dối” mới ghê chứ =))
    Thanks nàng nhé, đọc xong quyển thượng rất trong ngóng quyển hạ. nay gặp nàng “giải khát” cho ta.
    Thật là đa tạ nàng. Yêu yêu nàng nhìu

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s