Thập niên hoa hạ miên Tám


❄ Tám ❄

edited by: Phong Tuyết

 

Ta mở mắt ra.

Không biết ai đã đem ta từ địa phủ tới nơi này.

Hoa lê trong tiểu viện đã không còn dù chỉ một bông.

Ta nhìn quanh bốn phía, bàn đá vẫn còn, trà vẫn còn, ghế dựa vẫn còn, bộ quần áo may dở vẫn nằm đó.

Tựa hồ hết thảy đều không biến mất.

“Thư Lê, ta đói bụng”. Ta nhìn về cây lê khô héo, tựa như đang oán trách.

Đột nhiên cảm giác dưới tàng cây có gì đó khác thường, ta ngồi xổm xuống, đào đất lên, thấy một bộ xương cốt chôn ở đó, lúc mở ra còn có mùi hoa lê nhàn nhạt.

Hài cốt yêu tinh bị phong hóa.

Là hắn.

Mười năm, thì ra hắn vẫn ngủ ở đây.

Ta cúi đầu, nhẹ nhàng chạm vào bộ xương, nước mắt mơ hồ.

Trong lúc mông lung, ta phảng phất nhớ lại ngày xưa đó.

Không biết đó là lần thứ bao nhiêu ta cầu hôn với hắn.

“Thư Lê à, ngươi lấy ta đi, sau đó ta có thể danh chính ngôn thuận sử dụng tài sản của ngươi, không cần lo ăn lo mặc, ta sẽ làm mắt của ngươi, thay ngươi nhìn bình minh, hai ta sẽ như vậy cho tới già. Nếu có một ngày nào đó người ngươi đợi tìm tới, ta sẽ nói với người đó rằng ngươi đã là của ta, người đó đã tới chậm!”.

Ta còn nhớ lúc ấy Thư Lê cười như gió xuân: “Ngươi cũng bá đạo như vậy sao?”.

Ta liền gắt gao nắm ống tay áo hắn, ánh mắt lấp lánh: “Ngươi đồng ý phải không?”.

Có phải hay không? Có phải hay không? Có phải hay không…

Thì ra là, ta đã tới chậm.

 

Hết
Advertisements

47 comments on “Thập niên hoa hạ miên Tám

    • À cả hoa lê trong truyện này nữa, nếu em không lầm thì trong Hoạ Quốc của Thập Tứ Khuyết cũng nhắc đến loại hoa này, và trong Phim Chân Hoàn truyện, Ung Chính cũng vẽ lên trán Chân Hoàn bông hoa lê.
      Mà toàn là kết thúc buồn cả

      Số lượt thích

  1. truyện hay quá , rất nhiều lúc cảm thấy rất rất “thèm” đọc SE , cảm giác cuộn lòng , luyến tiếc , các bạn edit cũng rất mượt , cảm ơn nhé , làm thêm truyện như này nữa nhé các bạn , cảm ơn nhiều nhiều 🙂 ❤

    Số lượt thích

  2. Hazz, nhớ nhà ko về ăn Tết được, may là còn chồng bên cạnh ne1u ko thì sau khi đọc xong truyện này chắc đập đầu chết luôn quá, hix hix. Thanks bạn, sau này có truyện nào bùn thì nhớ báo trước để chuẩn bị tâm trạng.hì

    Số lượt thích

  3. truyện hay quá, đọc như cảm nhận được cả tiểu viện có cây lê, không khí cứ nhẹ nhàng man mác. Tiếc cho A Bạch với Thư Lê quá 😦 nói là hồn phách tan là cứ thế tan đi sao 😦 tiếc quá, A Bạch chậm mất rồi 😦 cảm ơn bạn đã edit nhé ~

    Số lượt thích

  4. Huhu,đọc 1 mạch hết tác phẩm này để mạch cảm xúc k bị đứt quãng. Kt thật buồn quá! Nhưng mà mình thích vì những truyện như thế này thường để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Cám ơn bạn vì 1 tác phẩm hay như thế!

    Số lượt thích

  5. Oa oa. chén canh của Mạnh bà, làm ta nhớ đến lời hứa của Quân Phất vs Mộ Ngôn của Hoa tư dẫn. tr bùn quá đi. nhưng cũng thanks nàng nhìu nhìu

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s