Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 6.1


ღ Chương 6.1 ღ

edit: Ely

beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ngoài trời mưa đang rơi, từng hạt mưa nhỏ rơi tí tách đã được tròn một canh giờ lẻ ba khắc rồi. Khoảng lúc giờ Mùi ba khắc có tin đến từ tiền phủ, Mạch Thiểu lúc ấy đang tựa người vào khung cửa sổ, vừa pha trà vừa nghe tiếng mưa rơi bên ngoài, miễn cưỡng mở tờ giấy nhỏ trên tay ra đọc, nhìn thấy dòng chữ đồng ý của Phượng Cửu trên tờ giấy, khóe môi hiện lên một nụ cười trong dự liệu.

Thế giới này rốt cuộc là do ai tạo ra? Tô Mạch Diệp từng nghi ngờ Trầm Diệp, nhưng lại thấy có gì đó không đúng, bởi Phượng Cửu Đế Cơ sắm vai A Lan Nhược lành nghề như thể trước giờ vốn không có gì khác biệt vậy; nếu quả thật là họ Trầm tạo ra nơi này, theo như hắn suy đoán, sau khi A Lan Nhược trọng sinh, cho dù là giả thì Trầm Diệp cũng sẽ trân trọng nàng như bảo vật. Đằng này, hắn lại tỏ ra thờ ơ như vậy, không hiểu là có dụng ý sâu xa gì.

Thêm nữa, đã mấy ngày nay hắn không thấy Đế Quân, mặc dù hành tung của Đế Quân từ trước đến nay là không thể suy đoán được, nhưng Đế Quân biến mất hoàn toàn như vậy cũng không phải là chuyện thường. Dạo này Đế Quân tựa hồ thích tiện tay dùng người, thường xuyên giao cho hắn những trọng trách nặng nề. Mạch Thiểu thực sự mong có thể sớm đoán được mưu kế của Đế Quân, bởi biết được mưu kế ấy muộn một ngày thì hắn lại mất thêm vài ngày nhức đầu bất an nữa.

Trong thâm tâm hắn thực sự mong Đế Quân biến mất càng lâu càng tốt.

Dưới một mái hiên khác, từ lúc thư được gửi đi, trong lòng Phượng Cửu cũng rất phiền muộn.

Theo như Mạch Thiểu kể lại, A Lan Nhược lúc tay không cầm dao sắc đã oai vệ tới nhường nào, khi xé tay áo thì ung dung tiêu sái tới nhường nào, thực sự đã tạo áp lực cho nàng. Phượng Cửu tìm một thanh đao đốn củi giả làm thánh đao trong truyền thuyết, tay cầm đao so đi so lại một hồi, nhưng còn chưa kịp chạm vào da đã thấy toàn thân nổi da gà, bèn chuyển sang luyện diễn cảnh tượng xé tay áo để băng bó, có điều, nàng xé đến đỏ tay mà ngay cả viền áo cũng không chút tổn hại.

Phượng Cửu cảm thấy A Lan Nhược thật đúng là hào kiệt, nhưng cũng thấy nàng rách việc. Phượng Cửu nghĩ có thể lấy máu trước rồi đựng trong một cái túi, đợi đến khi nàng lên Linh Sơ đài cứu người chỉ cần trực tiếp dùng đao cứa vào túi máu đó, như vậy liệu có được không nhỉ? Như vậy liệu có bất ngờ quá hay không?

Nàng ngày nghĩ đêm nghĩ, bản thân cũng mỗi ngày một tiều tụy.

Ngày hành hình Quất Nặc được ấn định vào ngày bảy tháng tư.

Đêm ngày hai tháng tư, Phượng Cửu xem sao chiếu mệnh mà bất giác thở phào, Tam viên* và Nhị thập bát tú* tản mát trên bầu trời cao rộng, giữa Thái Vi viên* còn thấy được quầng trăng sáng, cho dù môn tử vi nàng chỉ biết một chút nhưng cũng có thể hiểu được đây là điềm báo được xá tội, trong thâm tâm cũng nhẹ nhõm đi một chút.

*Các nhà thiên văn cổ Trung Quốc đã chia phần bầu trời mà họ quan sát thấy thành 31 khu vực, gồm Tam viên (三垣, sān yuán) và Nhị thập bát tú (二十八宿, èrshíbā xiù).
Phần phía bắc quanh Bắc cực và mảng sao Bắc Đẩu có ba “viên” (垣, yuán) tức Tam viên: Tử Vi viên, Thái Vi viên và Thiên Thị viên.
Phần tương ứng với 12 cung hoàng đạo của phương Tây là 28 tú (宿 Xiu) tức nhị thập bát tú.

Tâm tư vừa nới lỏng được phần nào, nàng lại chợt nhận ra kịch bản của Mạch Thiểu có chút vấn đề. Lần trước, Tức Trạch Thần Quân không xuống núi nên A Lan Nhược có thể tùy ý hành xử như vậy. Nhưng nay Tức Trạch Thần quân lúc nào cũng hiển hiện trước mặt nàng, để tránh cho mọi việc phát sinh ngoài tầm kiểm soát, nàng có nên báo trước với hắn một tiếng hay không?

Có điều, mấy ngày gần đây Tức Trạch Thần Quân ở đâu nhỉ?

Đang lúc trầm tư, bỗng nhiên nàng thấy ở xa xa phía chân trời hiện ra một vùng sáng chói màu xanh lam. Phượng Cửu đã sớm biết rằng thế giới này có biên giới, chân trời hiển nhiên cũng không phải là có thật. Nhìn theo phương hướng này, có lẽ ánh sáng kia phát ra từ phía rừng bạch lộ bên cạnh đầm Thủy Nguyệt.

Thủy Nguyệt đầm trong Phạm Âm Cốc vốn là vùng cấm địa, trước kia chỉ có nữ quân đi ngâm ôn tuyền mới có thể vào. Thủy Nguyệt đầm trong thế giới này, thậm chí ngay cả vương tộc cũng không được phép vào, khiến cho nơi này càng thêm thần bí hơn. Mạch Thiểu lúc trước đã có lần đề cập qua một hai câu, nói Thủy Nguyệt đầm giống như là một thông đạo thông giữa thế giới này với một thế giới khác, không hề tuân theo pháp chế gì cả. Nơi ấy là hiểm địa mà cũng là một nơi vô cùng hỗn loạn.

Một nơi như vậy, lúc này lại đột nhiên phát sáng, tuy chỉ trong chớp mắt nhưng cũng không thể coi là bình thường. Mạch Thiểu từng nhận xét một câu về Phượng Cửu mà nàng cho rằng rất đúng, đó là lòng hiếu kỳ của nàng rất lớn. Bất chấp khoảng cách xa như vậy, chỉ một loáng sau, Phượng Cửu đã đứng ở trong rừng bạch lộ, trên một khối đá lớn ở giữa đầm Thủy Nguyệt.

Mới vừa đứng vững, còn chưa kịp quan sát bốn phương tám hướng xung quanh, Phượng Cửu đã nghe thấy một tiếng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu ở phía sau lưng: “Cô nương, cô nương, ngươi đứng như vậy cản trở tầm mắt của ta, cảm phiền cô nương đứng tránh ra một chút”.

Phượng Cửu giật mình nhảy dựng lên, quay đầu lại nhìn thì thấy cách đó vài bước có một lớp lá sen lớn được kết lại thành một chuỗi dài, giống như một tấm khiên chắn dựng đứng ở giữa đầm Thủy Nguyệt, màu sắc xanh biếc trông cực kỳ chói mắt. Tiếng nói nhỏ nhắc nhở nàng khi nãy chính là truyền tới từ phía ấy.

Phượng Cửu bước lại nơi đó, hé mở một chiếc là sen. Phía sau chiếc lá xuất hiện một khuôn mặt nhỏ nhắn kinh ngạc ngước nhìn nàng, rồi ngay lập tức đứng lùi lại một chút, ngượng ngùng nói: “Mới vừa rồi không nhận ra tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, mau đến đây, tỷ ngồi bên cạnh ta đi, các vị trí tốt nhất đều đã bị chiếm hết rồi, may mắn ta vóc người nhỏ nhắn nên có thể nhường cho tỷ tỷ một chút chỗ ngồi”.

Phượng Cửu kỳ thực không hiểu những người ở đây đang làm gì, nhưng nàng vốn có tâm tính muốn chiếm chút tiện nghi, lại vừa thấy có vị trí tốt nên liền thuận theo lời mời ấy mà ngồi xuống. Nhìn sang trái phải xung quanh quả nhiên đều chật ních người, là một đám tiểu đồng, trong tay mỗi người đều cầm một chiếc lá sen giơ ra phía trước che chắn cho mình, mắt chăm chú nhìn lên trên bầu trời cao.

Phượng Cửu đưa tay gõ gõ chiếc lá sen trước mắt, hỏi: “Các ngươi đang làm gì vậy?”.

Tiểu đồng bên cạnh nàng cực kỳ nhiệt tình nói: “Chuyện này sao? Đây là bí mật, con thuồng luồng sống trong đầm này, tức Mãnh giao lão gia, đang đánh nhau với một vị thần tiên rất lợi hại. Mặc dù là đánh nhau nhưng trông rất đẹp mắt, thế nên toàn tộc tiểu ngư tinh chúng ta đều chạy đến đây xem náo nhiệt, còn việc lấy lá sen che là để tránh bị Mãnh giao lão gia chú ý tới đấy mà, ha hả”.

Khóe miệng Phượng Cửu giật giật, con thuồng luồng kia mà không trông thấy đám lá sen chói mắt này mới là lạ, nhưng trong lòng nàng lại đang thắc mắc về luồng ngân quang màu xanh lam khi nãy nên liền thành khẩn thỉnh giáo: “Không biết vị Thần Quân đang thu phục con thuồng luồng này là ai? Con thuồng luồng ấy. . . Mãnh giao lão gia đã phạm vào lỗi lớn gì vậy?”.

Tiểu đồng đó đưa cho Phượng Cửu một vốc đậu tương, kéo nàng ngồi lại gần mình một chút, hướng ngón tay về phía đầm Thủy Nguyệt nói: “Là như vậy, trong đầm này có một chiếc quan tài băng tỏa ra rất nhiều linh khí. Bên trong quan tài ấy có một mỹ nhân đang ngủ, ta trong lúc chơi đùa ở đây cũng đã từng gặp. Linh khí trong quan tài băng có đôi lúc thoát ra bên ngoài nên đã thu hút Mãnh giao lão gia tới sinh sống trong đầm này. Tuy nhiên, quan tài băng này được bảo vệ bởi pháp thuật rất cao siêu, Mãnh giao lão gia lúc đầu chỉ dám trốn ở chung quanh ăn một ít linh khí tản ra bên ngoài. Có điều, càng ăn thì càng nghiện, Mãnh giao lão gia bèn nghĩ cách đánh tan chiếc quan tài băng để ăn trọn nguồn linh khí. Nhưng ngày hôm đó Mãnh giao lão gia không gặp may, đúng lúc giở trò thì bị vị thần tiên lợi hại kia tình cờ đi ngang qua bắt gặp. Hai bên giao chiến đã hai ngày nay rồi. Hiện tại có thể là bọn họ đang đánh nhau ở dưới nước nên không nhìn thấy, lát nữa chắc sẽ thấy thôi. Chúng ta trước tiên nên nghỉ ngơi một lát, ăn chút đậu phộng cùng đậu tương luộc này”. Nói xong lại đưa cho Phượng Cửu một vốc đậu tương.

Phượng Cửu bóc vỏ đậu tương, cảm thấy câu chuyện về người nằm trong quan tài băng ở đầm nước này thật ly kỳ, nhưng hiện tại không an toàn, chờ cho hai kẻ đang đánh nhau ngoi lên khỏi mặt nước rồi, nàng sẽ có thể xuống xem một chút.

Miệng nhai đậu tương, Phượng Cửu thầm thở dài đám tiểu ngư tinh này kỳ thật rất biết cách hưởng thụ. Ngồi ở chỗ của người ta, lại ăn đậu của người ta, trong lòng nàng không khỏi muốn vận dụng trù nghệ* của mình để chỉ điểm cho bọn họ một hai câu: “Trong tộc các ngươi có thất hương thảo không? Lấy một ít thất hương thảo mang đi phơi khô rồi nghiền thành bột cất vào trong một chiếc lọ, sau này lúc luộc hay rang đậu tương, đậu phộng thì cho một chút vào, hương vị sẽ ngon hơn nhiều”.

*Trù nghệ: tài nấu nướng

Tiểu đồng tử chớp chớp đôi mắt to ngấn nước, thành khẩn tiếp nhận lời chỉ dạy, trong mắt ánh lên sự khâm phục cùng ngưỡng mộ.

Bất quá chỉ một lát sau đó, ở phía xa xa quả nhiên có cột sóng nước vọt thẳng lên cao, khiến cho đám lá sen che trước mặt bọn họ cũng thoáng lung lay, vừa lúc có một khoảng trống hở ra, Phượng Cửu thừa cơ ném toàn bộ vỏ đậu tương ở bên cạnh đi. Tiểu đồng tử một tay giữ chặt cuống lá sen lại, kích động nói: “Nhìn kìa, bọn họ lên rồi!”, tay còn lại lại đưa thêm cho nàng một vốc đậu tương nữa.

Phượng Cửu vừa ngẩng đầu lên nhìn liền hứng ngay một luồng khí lạnh.

Nước trong hồ phản chiếu ánh trăng sáng, tỏa ra khắp khu rừng làm cho khung cảnh hiện rõ như ban ngày, từng làn hơi nước lượn lờ giữa những tán cây, hòa quyện vào không gian, khiến người ta liên tưởng như đang ở chốn thiên cung vậy. Trên đài lúc này, con thuồng luồng mang hơi thở nặng nề đang chiếm cứ một góc, mà dưới ánh trăng thanh, người cầm kiếm đứng đối diện với con thuồng luồng, dáng vẻ phiêu diêu tự tại kia chẳng phải chính là vị Tức trạch Thần Quân đã mấy ngày không thấy bóng dáng sao?

chuong truoc chuong sau

Advertisements

118 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 6.1

  1. Cảm ơn phong tuyết nhiều vì đã ướt truyện rất mượt. Mình có chút thắc mắc là trong quá khứ Quất Nặc từng bị hành hình nhưng thoát chết sao giờ lại bị hành hình tiếp là sao? Mà Quất nặc bị Giáng xuống làm thứ dân rồi đáng ra phải bị đuổi khỏi đô thành tại sao lại vẫn ở bên cạnh thương lệ?

    Số lượt thích

  2. bạn edit thật mượt mà, đọc rất thích. có 1 số truyện mình đọc, các bạn ấy chắc đã đọc quen QT nên edit cũng chẳng khác QT là bao, mình đọc k hiểu được. Ôi là buồn. cảm ơn bạn nhiều nha

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s