Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 7.2


ღ Chương 7.2 ღ

edit: Ely & Hàn Phong Tuyết

beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ở bức thư thứ hai, nàng cố ý nhắc tới thư phòng ở Mạnh Xuân viện, chủ ý là muốn giúp hắn tiêu chút thời gian. Sách trong gian thư phòng kia của nàng so với gian hiện tại nàng đang sử dụng đích thực phong phú hơn. Sách ở đây luôn luôn do nàng tự tay xử lý, buổi tối trước khi Trầm Diệp tới đã bổ sung thêm ít sách mới. Đó là mấy cuốn sách mà nàng yêu thích nhất, trong đó có du ký (sách ghi chép lại những điều mắt thấy tai nghe khi đi du lịch) và mấy văn tự miêu tả phong cảnh bao la hùng vĩ ở phàm giới. Có một số chỗ trong sách là do nàng không đồng tình với tác giả nên phê bình chú giải thêm vào. Nàng đặt những cuốn đó ở phía dưới cùng của giá sách, nơi mà bình thường không ai chú ý tới.

Trong thư nàng cũng không đề cập đến những cuốn sách này, chỉ giới thiệu cho hắn mấy bộ sách cổ quý giá. Tuy nhiên, hai tuần sau Trầm Diệp hồi âm lại cho nàng, lại đề cập đến mấy cuốn du ký, đồng thời khen ngợi mấy chú giải của nàng trong sách rất thú vị, lại tiến cử hai bộ du ký mà hắn yêu thích cho nàng.

Sau lại có một ngày, Tô Mạch Diệp sắp xếp một thế cờ linh lung yêu cầu nàng giải, nàng khổ tâm suy nghĩ mà cũng không giải được. Khi lão quản sự trình cho nàng phong thư hồi âm thứ sáu của Trầm Diệp, nàng tiện tay đem thế cờ thiên biến vạn hóa kia miêu tả trong thư gửi lại cho hắn. Ngay buổi chiều hôm đó nàng nhận được thư hồi âm thứ bảy của Trầm Diệp. Hai tờ giấy viết thư, trong đó một là cách giải thế cờ nàng miêu tả, một là hắn bày một thế cờ linh lung khác cho nàng giải.

Cuối xuân, câu chữ trong thư Trầm Diệp gửi cho nàng cũng nhiều dần lên, mặc dù vẫn duy trì ý tứ lạnh nhạt, nhưng so với sự xa cách ban đầu thì đã có khác biệt rất lớn.

Theo lão quản sự trình báo lại, những ngày gần đây Thần quan đại nhân trên mặt mặc dù không biểu hiện điều gì nhưng so với trước đó đã có vẻ bớt trầm tư hơn nhiều. Dù hắn vẫn chưa một lần nước chân ra khỏi Mạnh Xuân viện nhưng khi thì ngồi ngẫm các thế cờ hoặc vẽ sách dạy đánh cờ, lúc thì tay cầm sách ngồi ở Ba Tâm đình hóng mát hoặc đi quanh viện, một chút lại thôi. Chỉ có điều lão thắc mắc là không hiểu Thần quan đại nhân tại sao cứ đi một lát lại dừng lại để làm gì.

Lão không hiểu nhưng A Lan Nhược lại hiểu được Trầm Diệp làm cái gì. Trong phong thư chỉ có vài nét bút hắn gửi cho nàng có đề cập rằng hắn ở trong viện tìm được một vò rượu hoa quả nàng chôn trước đó. Hắn đem san ra bốn bình hồ lô bằng sứ trắng, giữa đêm vừa đánh cờ vừa thưởng rượu. Đoán là nàng dùng nước hứng từ sương buổi sớm, đem ngâm với quả chín mọng, phong kín lại trong ba tháng, sau lại đem hạt cải thu hoạch từ cuối mua thu, rang lên và ủ cùng trong nửa tháng để lấy dược hương, cuối cùng phong kín lại chôn dưới đất trong hai năm, hỏi nàng có phải như vậy không?

Hắn đoán không sai. Lão quản sự lần này ngoài trình lên phong thư hồi âm, còn dâng lên một bình sứ trắng, nói là rượu Thần quan đại nhân phân phó đưa cho Văn Điềm tiên sinh.

Đây là phong thư hồi âm thứ mười hai của Trầm Diệp.

Trăng thanh gió mát, A Lan Nhược mang theo bình rượu đi bộ thẳng đến phía ngoài Mạnh Xuân viện, tung người nhảy vào bên trong, đi đến bên cạnh một gốc cây nhãn lớn.

Cây này nằm đối diện phòng của Trầm Diệp, trong phòng ánh đèn vẫn sáng, in bóng Trầm Diệp lên vách cửa dán giấy. A Lan Nhược nhảy lên tìm một chỗ vững chắc trên chạc cây mà nằm, nàng mở nắp bình rượu, vừa uống vừa nhìn chăm chăm vào cái bóng trên cửa sổ nhỏ.

Uống rượu đến một nửa, lại vô tình gặp Tô Mạch Diệp đáp xuống chạc cây bên cạnh nàng, vừa ngồi xuống đã mở miệng giáo huấn nàng: “Vi sư dạy ngươi hơn mười năm, điều tốt đẹp ngươi không học được thì thôi không nói, nhưng đến hai chữ phong lưu kia ngươi cũng không thông, cái chiêu thư từ qua lại vẫn còn là trào lưu, nhưng giờ ngồi đây một mình uống rượu giải sầu, thật sự là rất hèn nhát”.

A Lan Nhược nằm im bất động, nói: “Sư phụ nói lời ấy sai rồi. Việc một mình uống rượu, thiên bất thời, địa bất lợi, nhân bất hòa, đều không có gì đáng ngại. Huống hồ đêm nay tại đây thiên thời địa lợi nhân hòa, trăng trên trời làm bạn, hoa nở hoa tàn rất có ý vị”, nàng cười rộ lên, lại đưa bình rượu lên miệng uống một ngụm, “Hèn nhát? Phong lưu? Hiển nhiên là phong lưu”.

Hai chữ phong lưu vừa rời miệng nàng, cửa sổ nhỏ ở phía đối diện chợt mở ra, một thân ảnh màu đen nhanh chóng lao ra. Mí mắt A Lan Nhược giật giật. Trầm Diệp đứng ở trên bức tường phía xa đối mặt với hai người, bình rượu trắng đã được nàng giấu trong tay áo một cách ổn thỏa.

Huyền y thần quan tư thế nghiêm trang, còn hai người trước mặt không ra thể thống gì, một người nằm, một người ngồi. Trầm Diệp đảo mắt qua hai người, thản nhiên nói: “Nhị vị đêm khuya tới đây, có gì chỉ giáo?”.

Tô Mạch diệp đứng ở trên đầu ngọn cây, “Chỉ giáo thì không dám, tối nay trăng thanh gió mát, mượn vùng đất trù phú nơi này mà ngồi đây đàm văn luận đạo thôi”. Lại nói: “Nghe nói thần quan đại nhân tinh thông đạo pháp thiên cơ, không biết có thể ngồi luận đạo cùng chăng?”.

A Lan Nhược phì cười nói: “Sư phụ là muốn thần quan đại nhân ngồi ở đầu tường luận đạo cùng người hay sao?”.

Tô Mạch Diệp đứng đắn nói: “Việc luận đạo là do thành tâm, năm đó Phật tổ và Kim sí đại bàng là kẻ thù không đội trời chung, lại cùng nhau ngồi trên một thân cây mà ngộ ra thuyết nhân quả…”.

Ánh mắt Trầm Diệp nhìn thẳng về phía A Lan Nhược, hỏi một câu không liên quan gì cả: “Ngươi uống rượu gì vậy?”.

Nàng khẽ run lên, nhưng trong nháy mắt đã khôi phục lại thần sắc bình thường, “Một vị bằng hữu tặng, bất quá chỉ là một bình rượu nhỏ, mới vừa rồi đã uống cạn, đại nhân xuất hiện không đúng dịp rồi”.

Tô Mạch Diệp nhìn hai người, nhíu mày cười nói: “Vị bằng hữu tặng rượu này ngày mai đang muốn đến phủ của ta tụ họp, thần quan đại nhân nếu có hứng thú với rượu này, ngày mai thân chinh đến gặp vị bằng hữu kia một lần để hỏi rõ”.

Trầm Diệp nhìn hắn: “Người tặng rượu là ai?”.

Không chờ Tô Mạch Diệp trả lời, thanh âm A Lan Nhược không to không nhỏ vang lên, “Một vị trong tông học, Văn Điềm tiên sinh”.

Tên vừa nói ra, thần sắc lạnh lùng trang nghiêm của Trầm Diệp có chút khác so với ngày thường.

Theo như Mạch Thiểu nói, ngày ấy A Lan Nhược mượn tên Văn Điềm để gửi thư qua lại cho Trầm Diệp là hắn vô tình phát hiện ra. Đêm đó hiểu được A Lan Nhược hết sức che giấu chuyện này trước mặt Trầm Diệp, nhưng hắn lại mượn chuyện đưa rượu để nhắc tới, đó là hắn cố ý.

Khi đó, hắn còn chưa hiểu được mình đối với A Lan Nhược là như thế nào, chỉ cảm thấy nếu nàng muốn lấy được Trầm Diệp, hắn đã giúp nàng một cơ hội. Với chuyện này, A Lan Nhược đã suy nghĩ quá nghiêm trọng, một lòng hướng tới Trầm Diệp nhưng bên ngoài lại không biểu hiện gì, phức tạp khiến cho hắn không hiểu ra. Lúc đó hắn nói ra như vậy cũng chỉ muốn sớm tạo ra một thời cơ cho Văn Điềm tới gặp Trầm Diệp, như vậy mới có thể khiến cho A Lan Nhược nhanh chóng đưa ra quyết định của riêng mình.

Hoặc là nàng ở trước mặt Trầm Diệp nhận mình chính là Văn Điềm trong thư, hết thảy sự thật đều tiết lộ, đoạn tình này sẽ đi về đâu thì còn phải xem tạo hóa của nó, nhưng chung quy vẫn có một cơ hội. Hoặc là nàng biến mình trở thành người làm mối cho Văn Điềm và Trầm Diệp, đem nhân duyên này tặng cho Văn Điềm, hoàn toàn chặt đứt ý niệm đối với Trầm Diệp trong đầu mình. Nhưng vô luận là nàng chọn như thế nào cũng tốt hơn sự cố chấp hiện tại của nàng một chút.

Mạch Thiểu cảm thấy, chuyện mượn thân phận của người khác để tự chuốc khổ, tự vùi lấp mình trong một đoạn tình như vậy không phải là việc mà đồ đệ của hắn nên làm.

Phượng Cửu suy nghĩ, nếu là nàng, nàng sẽ chọn cách thứ nhất. Nguyên do cũng chỉ vì nàng đã từng nghe một tin đồn rằng, làm mối hai lần sẽ khó gả ra ngoài, nàng bấm tay tính toán mình đã từng giúp Đông Hoa và Cơ Hoành một lần rồi, nếu còn giúp lần nữa thì đời này coi như xong.

Nhưng A Lan Nhược, có lẽ lúc đó đã được gả ra ngoài, đã tránh được lo âu về sau, hơn nữa còn chưa bao giờ làm mối, nên muốn nếm thử tư vị đó một chút.

Tóm lại, sau một đêm thức trắng, nàng chọn cách thứ hai. Vừa lúc trời tờ mờ sáng đã truyền gọi Văn Điềm vào phủ, trước sự kinh ngạc thú vị của Văn Điềm, giao cho nàng hai mươi bức thư Trầm Diệp đã gửi tới. A Lan Nhược mang tất cả những gì liên quan đến chuyện này ra nói hết cho Văn Điềm nghe, duy chỉ có che giấu tâm tư của nàng đối với Trầm Diệp mà thôi, giọng nói không mặn không nhạt vang lên trong vô thức: “Lúc Quất Nặc bị đem ra khỏi vương đô có van xin ta chăm sóc thần quan đại nhân, ngươi cũng biết ta có thiện tâm, đương nhiên sẽ nhận lời chăm sóc hắn. Nhưng ta và hắn thì luôn luôn không vừa mắt nhau, nếu ta quan tâm tới hắn một chút chắc chắn hắn sẽ bị chọc giận, cho nên đành mượn tên của tiên sinh. Nhưng dạo gần đây trong phủ bận rộn, ta cũng có chút lực bất tòng tâm, đành mời tiên sinh qua phủ một chuyến, không biết tiên sinh có thể nhận lấy trách nhiệm nặng nề này, thay ta chiếu cố tới thần quan đại nhân được hay không? Cũng không có gì đặc biệt cả, chỉ là cuộc sống nhàn rỗi mà thôi”.

Văn Điềm trước kia từng nhận rất nhiều ân huệ của nàng, thêm nữa lại là một người hiểu lễ nghĩa, đương nhiên đáp ứng giúp đỡ nàng lúc bận rộn, đôi với lời nói của nàng cũng không hề nghi ngờ gì cả.

Nàng nhìn Văn Điềm lật mở từng phong thư Trầm Diệp gửi tới, thi thoảng lại khen vài tiếng: “Trước kia cũng chưa từng để ý, thì ra thần quan đại nhân cũng là một người thú vị, những thế cờ trong này cũng rất thú vị”.

A Lan Nhược nhẹ cười một tiếng, nói: “Tiên sinh kỳ nghệ tinh thông, trước kia còn ở trong phủ rất hiếm có lần ta thắng được tiên sinh, lần này tiên sinh có thể bàn luận cùng thần quan đại nhân nhiều hơn”, dừng một chút lại nói: “Bất quá lúc hồi âm lại tiên sinh cần mô phỏng lại bút tích của ta một chút, ngày ấy ta không có nghĩ nhiều, thư kia mặc dù lưu tên của tiên sinh, nhưng chữ viết vẫn là của ta”.

Văn Điềm mấp máy môi nói: “Đây cũng không phải là chuyện khó”.

Ngày tụ họp hôm sau, quả nhiên Trầm Diệp xuất hiện.

A Lan Nhược không hề chú ý gì, nhưng Mạch Thiểu lại vốn là người hay để ý, cho nên buổi tụ họp được tổ chức trong một cái đình nhỏ trên mặt hồ.

Nơi đây là một thiết kế mà Mạch Thiểu rất tâm đắc. Một con đường nhỏ dẫn tới bên hồ sen, đình được dựng ở giữa hồ, xung quanh bốn phía đều được bao quanh bởi hoa sen, đứng từ xa nhìn lại giống như là giữa tầng tầng lớp lớp lá sen xanh nở ra một nụ hoa. Sáu mái đình cong lên như chiếc tù, mỗi đầu mái đều có treo một chiếc chuông gió, mỗi khi có gió thổi qua, tiếng chuông lại vang lên như tiếng nhạc, phù hợp làm một nơi để tịnh tâm. Có thể nói đây là nơi tụ hội những nét phong nhã trong thế gian, không có chỗ nào không qua nghiên cứu cả.

Những tên đình là A Lan Nhược đặt, đắn đo một hồi liền nghĩ ra ba chữ rất trọng tâm: Hồ Trung Đình. Mạch Thiểu suy nghĩ một hồi, cảm thấy cái tên này coi như cũng có nét thú vị, đành chấp nhận. A Lan Nhược lấy ra một tấm gỗ lim nhỏ, một cây bút lông sói và loại mực cho dù có gặp nước cũng không dễ dàng phai đi, viết lên tấm gỗ ba chữ Hồ Trung Đình, treo lên trên đình làm bảng hiệu. Khóe miệng Mạch Thiểu hơi nhếch, cảm thấy cái bảng hiệu này coi như cũng là đồ lấy từ thiên nhiên mộc mạc, đành chấp nhận.

Trầm Diệp bước vào trong đình, ánh mắt dừng lại ở ban chữ như rồng bay phượng múa trên tấm bảng nhỏ treo trên đình. Thiếu nữ mặc áo tơ trắng ngồi trong đình nhìn A Lan Nhược một cái, lập tức hiểu ý, hướng ra ngoài đình nói: “Ba chữ kia Văn Điềm viết cũng không được đẹp mắt cho lắm, nhờ ý tốt của công chúa mà đến nay vẫn được treo trong đình, hôm nay khiến đại nhân chê cười rồi!”.

Ánh mắt Trầm Diệp đưa tới phía nàng. Dung mạo Văn Điềm chỉ có thể nói là thanh tú, nhưng một thân tố sam đứng ở trong đình, kết hợp với thủy sắc lúc ẩn lúc hiện phía sau, lại hiện lên một vẻ đạm bạc hòa nhã.

Ánh mắt Trầm Diệp có chút dịu dàng hơn, thấp giọng nói: “Văn Điềm?”.

Thiếu nữ khẽ cười đứng lên: “Chính là Văn Điềm”.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

92 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 7.2

  1. Thật ra thì mình k có cảm nhận gì đặc sắc về Trầm Diệp chỉ thấy tội nghiệp A Lan Nhược. Hóa ra trong đời có những tình yêu thực đau đớn

    Số lượt thích

  2. Ta nói đang yên đang lành rơi vô cốc Phạn Âm nửa năm thì thui đi, jo hái trái bần bà lạc vô mộng cảnh làm ng kể chuyện tình của ngkhac nữa, tình hình này chắc hết truyện mới quay lại Cửu Trùng Thiên quá…….

    Số lượt thích

  3. Trời ơi, bức xúc, bức xúc nha, không hiểu sao cứ quay lại với cặp A LAn Nhược Vs Trầm Diệp là mình lại thấy khó thở hết sức, cứ vờn qua vờn lại thật là đau đầu mà, bao h anh Đông Hoa mới quay trở lại mang cho e chút ánh sáng mặt trời đây, hic.TT^TT
    Cảm ơn PT nhiều nhé, mong chương mới của nàng..:D

    Số lượt thích

  4. có khi nào 2 vị này là do 2 vị kia chuyển thế ko nhỉ, như thế thì cả đời PC tỷ chỉ toàn gắn với ĐH gia gia thôi. Ko biết bộ thập lý đào hoa ngược nhiều hơn bô này bao nhiêu nhỉ. À, cảm ơn PT nhé!

    Số lượt thích

  5. đọc comment của rất nhiều người nhưng chỉ chung một câu mà rất nhiều người dùng đó là :”tại sao ALN lại thích Trâm Diệp”. Tớ thấý người như Trầm Diệp cũng thú vị đấy chứ…. Anh là người lạnh lùng nhưng khi ALN viết thư thì anh hồi đáp và chữ ngày một nhiều và càng lúc càng có ý vị…. cái này ko trách anh phụ lòng ALN dc vì ALN đâu có dùng thân phận thật trao đổi với anh… anh thích là thích tâm hồn chị nhưng anh có biết mặt đâu nè vả lại Văn Điềm cũng đâu có xấu khi anh gặp thì đương nhiên anh sao thể nghi ngờ… mà nói chung tớ ko ghét anh này. Cả ALN hay PC tớ điều ko thích cách làm của 2 nàng để dành sự thương cảm của mọi người…. phải nói là tự làm tự chịu không thể trách ai… Cứ đường đường chính chính thì sao phải chịu thiệt mà có chịu thiệt cũng rất anh dũng… cứ lén lén lút lút làm chuyện sau lưng với danh nghĩa người khác mà cứ mong Đông Hoa và Trầm Diệp hiểu cho…. ai cũng trách Đông Hoa ai cũng trách Trầm Diệp… sao ko thấy trách 2 nàng ngốc đó nhỉ…

    Số lượt thích

    • PT ko trách TD, chỉ là thấy 1 ng luôn ghét ALN như thế, cũng ko thân thiết gần gũi hay thường xuyên gặp mặt mà ALN có thể thích đc thì mới khó hiểu. Đương nhiên cái chuyện viết thư qua lại thể hiện TD là người thú vị, v.v, nhưng c ALN thích a ấy từ trước đó rồi. còn chuyện trách ĐH thì đương nhiên là có 1 chút chút. bởi vì a biết là c PC ngốc mà cứ tỏ vẻ nguy hiểm, làm sao c nhận ra đc? đành là tự chuốc khổ cho mình thôi. haiz. ALN ko ngốc, chỉ là bị tình thế ép buộc mà thôi. thích TD nhưng ko dám nói vì sợ a ghét, nhưng TMD lại nói ra khiến c phải quyết định làm bà mối ấy chứ…

      Số lượt thích

    • cá nhân mình thì chẳng thấy Phượng Cửu muốn giành sự thương cảm của mọi người cũng k lén lút. thử hỏi chuyện Cửu Cửu cảm kích ơn cứu mạng của ĐH, cảm mến ĐH ai trên Cửu Trùng Thiên k biết, phải không? Cửu còn muốn vào phủ của ĐH để có nhiều thời gian bên chàng, còn lúc cứu Đông Hoa mà đánh đổi cả giọng nói, cả hình dạng con người, Cửu Cửu nào có muốn. Mình cho rằng con người Cửu Cửu có thế thì ĐH mới rung động với nàng.

      Số lượt thích

  6. thanks nàng PT! Đúng là không hiểu sao ALN lại thích TD nhưng mà chuyện tình cảm đúng là khó nói rõ lắm, thích là thích,không thích là không thích.
    ta đang thắc mắc về mối liên hệ của PC và ALN nè. tò mò lắm lắm luôn

    Số lượt thích

  7. Ngày nào khi vào công ty việc đầu tiên là mở máy lên mạng, việc tiếp theo là vào trang web này coi…có chương mới chưa.Vui quá,vừa ra chương mới.Thanks em đã cất công mần dziệc. Cố lên cố lên

    Số lượt thích

  8. ta thấy mọi người bàn tán nhiều về trầm diệp , mọng mọi người ko chê ta là thứ sát phong cảnh , trong mắt ta trầm diệp là một cục gạch , cục đá nghe còn hay ho thú vị , cục gạch chỉ đem lại cho người ta cảm giác chán ,chán chẳng bùn nói năng j lun…..chả hiểu sao một người cá tính lồng lộng như ALN lại ……=.=!!!! haizzzz phí của trời thiệt ah.

    Số lượt thích

  9. Xin lỗi chen ngang các nàng. Ta chỉ mún hỏi 1 câu, chừng nào đến khúc Trầm Diệp bị ngược? Ngược nhìu ko?? Ta đang ức chế anh này, càng ngược ta càng hả hê.

    Số lượt thích

  10. tiếc cho trầm diệp a, lúc a lan nhược còn sống thì ko trân trọng, lúc mất rồi mới níu kéo cái ko còn kia (dựng ảo cảnh). bây giờ nghĩ kĩ mới thấy ở chẩm thượng thư, thất tỷ rất thik làm độc giả suy ngẫm những bí ẩn, có thể nói là tần suất nh` hơn ở thập lý đào hoa. thật chờ mong… ~~~

    Số lượt thích

  11. Cảm ơn PT nhìu nhé, mai ktr nhưng vẫn cố ý ghé qua thử, ai ngờ có thật, hph quá đi a~~ Nhờ PT mà động lực học bài của mình tăng gấp bội, iu PT nhìu nhìu

    Số lượt thích

  12. Sao A Lan Nhược nàng ấy lại bất hạnh như thế?
    Mong sớm được biết mối liên hệ giữa Phượng Cửu và A Lan Nhược.
    Cảm ơn chị, chúc chị sức khỏe.

    Số lượt thích

  13. ôi, sao đọc mà mình cứ tấy bực bực thế nào ấy, cái tên Trầm Diệp này ko nhìn ra được tâm ý của A Lan Nhược mà A Lan Nhược cũng cứ che che đậy đậy, âm thầm lặng lẽ thik người ta, cuối cùng lại kết cục bi thảm 😦

    Số lượt thích

  14. Đợi mãi cũng được đọc CTT 9.2 rồi. Nhưng không có cụ cố ĐH, cụ điều tra lâu quá đi mất. Điều ta thật không thể nào lí giải nỗi vì sao ALN lại thích tên Trầm Diệp được. *Tiếp tục vắt tay lên trán suy nghĩ*

    Số lượt thích

  15. oaaaaaaaa, được bóc tem 1 lần rùi. ko khổ cồng ngày nào cũng rình mò. cảm ơn nàng nhé PT. mà ta cũng ko hiểu tại sao A Lan Nhược lại thích Trầm Diệp đc, rõ ràng 2 ng ko ưa nhau, lại tiếp xúc vs nhau ko nhiều

    Số lượt thích

  16. chị nói chứ sao mà cái lão Trầm Diệp này cũng quá kém cỏi vầy…. thích một người qua cái tính cách và tài năng người ta, thì cũng nên tinh tế chút ah. hay do chị đặt mức cao quá cho cái lão này..?

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s