Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 8.2


ღ Chương 8.2 ღ

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

Vừa bước ra tới cửa, Phượng Cửu thở phào một hơi, đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Diễn kịch cũng là một việc cần có kỹ thuật, may mà nàng cũng coi là có chút kinh nghiệm nên trong tình huống này mới không loạn tay loạn chân.

Nàng nhớ có một ngày Tô Mạch Diệp uống nhiều hơn ngày thường hai chén rượu, than thở với nàng đôi lời, nói tình cảm thật là thần bí khó giải thích, tại sao có thể mang hai người chẳng hề liên quan đến gần nhau, nàng vui vẻ thì ngươi vui vẻ, nàng thương tâm ngươi cũng thương tâm. Trong lòng Phượng Cửu lúc này mới cảm khái vô hạn, chuyện này đâu có gì khó giải thích, thí dụ như nàng và Trầm Diệp, cho tới hoàn cảnh của ngày hôm nay, bọn họ bất kể là ai đều có một chút tình cảm. Hắn vui vẻ sẽ không chọc tới nàng, nàng đương nhiên rất vui vẻ, hắn thương tâm sẽ tới hành hạ nàng, nàng cũng rất thương tâm.

Nàng than một tiếng, quay lại nhìn Trầm Diệp đang nằm trên giường một chút, lại nhớ tới lời nói lúc trước của lão quản sự, sợ run cả người, vội vàng chạy trốn.

Vừa mới nằm xuống, Phượng Cửu xoay tới xoay lui chén trà nhỏ trong tay, trong đầu suy nghĩ mỗi vật đều có điểm yếu của nó.

Nàng biết Tô Mạch Diệp luôn luôn suy đoán người tạo ra thế giới này là ai. Trước đây, bọn họ không hề nhận ra bất kỳ ai có điểm khác biệt nào. Cho tới tối hôm nay, Trầm Diệp say rượu thì khác. Rượu, quả thật không phải là thứ gì tốt đẹp.

Nhưng, nếu quả thực Trầm Diệp là người sáng tạo ra thế giới này, hắn tạo ra nó cũng chỉ vì muốn được ở bên cạnh A Lan Nhược, thì sao từ khi nàng tới thế giới này, Trầm Diệp lại luôn hờ hững với nàng? Chuyện này có chút khó hiểu. Tối nay thậm chí hắn còn nói gở vài câu, thí dụ như nàng không phải là A Lan Nhược, nàng chỉ là vỏ bọc,…

Mạch Thiểu từng nói, người sáng tạo ra thế giới này cũng không quá thần thông quảng đại, mỗi người tiến vào thế giới này đều thay thế một người, theo lý thì chỉ có người đó biết được chuyện ấy. Nói như vậy, Trầm Diệp không thể nào biết được nàng là Bạch Phượng Cửu mà không phải là A Lan Nhược. Nhưng hắn vẫn khăng khăng nói nàng là vỏ bọc, chẳng lẽ… Hắn tạo ra một A Lan Nhược mới, nhưng vẫn luôn cho rằng A Lan Nhược đó chỉ là giả dối, cho nên mới nói nàng chẳng qua chỉ là một vỏ bọc?

Ngọn lửa đèn khẽ kêu “tách” một tiếng, một mảnh ký ức mờ mịt bỗng nhiên trở về trong trí óc nàng. Đêm đó, sau khi nàng được Trầm Diệp cứu ra khỏi lồng Cửu Khúc, trong lúc mê man còn nghe thấy một câu nói, mặc dù hiện tại không nhớ được rõ ràng từng chữ nhưng đại khái vẫn còn chút ấn tượng: “Ta sẽ để nàng sống lại, nhất định sẽ khiến nàng quay trở lại”. Giờ nghĩ lại, thanh âm kia có chút giống với thanh âm của Trầm Diệp.

Phượng Cửu vừa nghĩ thông, bỗng nhiên cảm thấy đau đầu, vả lại đêm khuya nghĩ quá nhiều cũng sẽ không ngủ được, nàng đặt chiếc chén xuống, thôi không suy tư, trước tiên nên ngủ đã.

Trời vừa hừng sáng, Phượng Cửu tỉnh dậy đã thấy lão quản sự chờ sẵn nàng ở ngoài cửa, dâng lên một chén canh giúp tỉnh ngủ, nói Trầm Diệp đại nhân đã tỉnh rượu, nghe nói đêm qua công chúa đích thân tới thăm, lòng rất cảm động, đoán được tối qua công chúa nhất định đã hao tâm tốn sức cho nên phân phó nhà bếp nấu canh này, dặn dò hắn phải đích thân mang canh lên cho công chúa, hắn nhận ra được thì ra Trầm Diệp đại nhân cũng quan tâm tới công chúa.

Lão quản sự vừa nói tới đây, trong khóe mắt long lanh nước mắt vui mừng. Dưới con mắt vui mừng của lão quản sự, Phượng Cửu uống hết chén canh, quả nhiên thấy tinh thần sảng khoái hơn hẳn. Trong bữa sáng lại ăn nửa bát cháo, sau khi ăn uống xong, nàng cảm thấy tựa hồ như ngày hôm nay có chuyện quan trọng gì đó cần phải nghĩ, mà chuyện này còn có liên quan đến chuyện đã nói với Trầm Diệp tối qua. Nhưng suy nghĩ một hồi lâu cũng không thể nhớ ra tối qua Trầm Diệp đã nói gì, mình muốn suy ngẫm điều gì. Nàng yên lặng một hồi, cảm thấy nếu không nghĩ ra thì hơn phân nửa đây là chuyện không quan trọng, hoặc là chính mình nhất thời hồ đồ nhớ lầm, không để tâm nữa.

Tô Mạch Diệp bị Tức Trạch gọi đi, Trà Trà bị nàng phái đi đưa thư và kẹo hồ ly cho Tức Trạch rồi, còn Tức Trạch lúc này ắt hẳn đang ở Kỳ Nam Thần Cung. Nói không chừng ba người họ lúc này đang ngồi quanh bàn nhỏ thưởng thức trà và ăn kẹo hồ ly ấy chứ, nhất định là sẽ hết sức náo nhiệt, hết sức hòa thuận vui vẻ.

Phượng Cửu cảm thấy có chút thê lương, lại có chút tịch mịch.

Nàng bỏ ra cả một ngày buồn chán trong nhà bếp để làm kẹo mật hình hồ ly, cho mình hai viên, tặng cho người hầu tỳ nữ mỗi người hai viên, giữ lại cho Tô Mạch Diệp năm viên, lại vẫn còn dư năm viên. Nàng suy nghĩ, nhớ tới buổi sáng Trầm Diệp cho người tặng canh cho nàng, bản thân không thể thiếu lễ. Nàng là người hữu lễ, đem số kẹo đường còn dư gói lại thành một bọc, sai lão quản sự mang bọc kẹo cùng bức thư thứ hai đưa tới cho Trầm Diệp.

Hết Chương 8

—————————

Có một bức hình cho cả nhà đỡ phải tưởng tượng:

1236085_634905476542545_1718614380_n

chuong truoc chuong sau

Advertisements

168 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 8.2

  1. Hi,thấy ĐH vì viên kẹo của PC mà vui như trẻ nhỏ thiệt là dễ thương. Chơt nhớ tới chi tiết làm bánh của bạn Jan Di trog BOF,cũng ngọt ngào như vậy nè!

    Số lượt thích

  2. Mình đi sau thời đại quá r thì phải.Mặc dù đọc cách đây 3 ngày nhưng bây h mới com đc vì toàn onl lúc nửa đêm = đt(Học xong vẫn cố hóng dù 2 mí mắt có xu hướng “song kiếm HỢP bích”!!!!

    Số lượt thích

  3. ô ô, bức cuối kìa, đè kia, hôn kìa, áo sắp tuột kìa, thịt thịt, thèm quá 😡 😡
    Nàng ơi, đến chương 10 r mà vẫn chưa ra đâu vào đâu, k biết chương thứ bao nhiêu mới hoàn nhỉ. ta muốn đọc những chương tim bay tùm lum, hoặc thể hiện độ vô sỉ mặt dày siêu biến thái của ĐH mà ít qúa :((
    Thanks nàng nhé :*

    Liked by 1 person

  4. hmmm, mình nghĩ là có lẽ Trầm Diệp ở hiện thực đã vào trong mộng cảnh A Lan Nhược và thay thế cho người kia rồi..aizzzz.

    p/s: Phong Tuyết ăn sâm núi nghìn năm, cố gắng lên nhé! :3

    Số lượt thích

  5. ôi dộ ôi, mới chỉ có 1 cái kẹp hồ ly mà lão gia gia đã vui quên trời đất tn rầu sao? =))
    bao nhiêu vạn tuổi bh yêu cũng lãng mạn chả kém các bạn trẻ=))
    Biển hoa cơ đấy, cơ mà hình như PC vẫn ngu ngờ k hiểu tâm ý nta r, nàng lại còn suy ra nta k đọc lịch sử nữa chứ, hài chết ta =)) =)) =))
    nếu ĐH biết kẹo k phải chỉ 1 mình mìh dc hưởng thì sao? Ta muốn ĐH ăn dấm, ta muốn ĐH ăn dấm, ta muốn ĐH ăn dấm a
    tks Phong tuyết nhiều nha. Love u ❤

    Số lượt thích

  6. Nàng ơi, ta chờ, ta đợi, ta tương tư CTT từ ngày nàng mới edit. Dẫu biết rằng đào hố chôn chân là không công bằng với chính mình hic nhưng biết làm sao đây. Biết bao giờ con tim mòn mỏi của ta mới có được ánh sáng. hu hu. cứ đọc xong 1 chap là ta lại nghĩ không bít mình phải đợi đến bao giờ nữa đây. Ta yêu nàng nên nàng thương ta edit nhanh nhanh lên nhé nhé nhé…

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s