Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 17.1


ღ Chương 17.1 ღ

edit: hanhmyu

beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ảnh hưởng của lễ binh tàng Thanh Khâu quả thực rất lớn. Thành Ngọc Nguyên Quân sau khi may mắn được đi xem lễ tận mắt đã mở quán bình thư* kể suốt nửa tháng về lễ binh tàng, buổi diễn nào cũng chật ních, có thể thấy được ngày lễ gây chấn động tới nhường nào.

*Bình thư: một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ

Điều được đám tiểu tiên hoan nghênh nhất chính là đoạn Đế Quân chỉ với một chiêu đã đánh rơi thiết kiếm trong tay Huyền chi Ma Quân Niếp Sơ Dần.

Chuyện kể Niếp Sơ Dần cậy lớn bắt nạt Phượng Cửu tiểu đế cơ tại lễ binh tàng của Thanh Khâu, Đế Quân lên đài ra mặt vì tiểu đế cơ, nhưng không chịu được Niếp Sơ Dần lải nhải liên miên, nhún nhường được ba câu đã rút kiếm ra khỏi vỏ, trong vòng một chiêu đã đánh rơi thiết kiếm của kẻ gây sự Niếp Sơ Dần. Trong khoảnh khắc thiết kiếm rơi xuống, Đế Quân với Thương Hà kiếm trong tay rất nhanh đã đánh thẳng về phía trước, chỉ trong nháy mắt đã chém đôi lưỡi thiết kiếm kia. Một chuôi kiếm với hai lưỡi kiếm đang xoay vòng rơi trong không trung thì Thương Hà kiếm của Đế Quân đã đặt trước ngực Niếp Sơ Dần. Có điều trong vòng một chiêu, vô luận là chiêu thức hay lực đạo điều biến đổi vô cùng tuyệt diệu, khiến cho chư tiên xuất hiện tại đó đều nhất thời choáng váng, một mặt bị khuynh đảo bởi phong tư cầm kiếm lạnh lùng của Đế Quân, một mặt tự ti khi so sánh với thượng thần thời cổ. Kiếm pháp Ma tộc có phát triển thì ra cũng chỉ có vậy, chư tiên đều cảm thấy được an ủi.

Niếp Sơ Dần thảm bại, hốt hoảng rời khỏi Thanh Khâu, không còn mặt mũi nào nói về kiếm pháp Thần tộc Ma tộc gì nữa, mà vị tiểu đế cơ Thanh Khâu cũng thuận lợi hoàn thành lễ binh tàng.

Quán bình thư vô cùng náo nhiệt, Thành Ngọc Nguyên Quân mượn lòng kính trọng của chư tiên đối với Đế Quân, mở quán vơ vét của cải, thu được không biết bao nhiêu là tiền bạc, Cục Bột giúp nàng thu tiền, chuẩn bị nước nôi liền mấy ngày cũng nhận được vài thoi vàng coi như tiền mua rượu đáp lễ. Thành Ngọc Nguyên Quân quả thực vô cùng cao hứng, cầm tiền trong tay mà kích động không thôi.

Tuy nhiên, đã có người vui vẻ thì cũng ắt hẳn phải có người ưu sầu, bởi vì lễ binh tàng lần này đã đả thương trái tim của không ít người, thí dụ như một số thần nữ, tiên nga có phẩm cấp cao trên thiên đình.

Trước giờ đám tiên nga thực sự không có gan giữ ý niệm với Đế Quân, bởi vì Đế Quân quá mức thần thánh, giống như truyền thuyết, chưa có ai nghĩ tới sẽ có một ngày nào đó Đế Quân thành thân với một vị Đế hậu, hoặc là cho dù có người nghĩ tới Đế Quân sẽ tìm một Đế hậu thì cũng chỉ trong đám tiên nga bọn họ mà thôi, vậy nên bọn họ ít khi có suy nghĩ không an phận với ngài.

Sau lễ binh tàng, Tri Hạc công chúa thất hồn lạc phách chạy tới Thái Thần cung, Trọng Lâm tiên quan thấy nàng mặt mũi tiều tụy cũng không nỡ đuổi đi, nghĩ rằng dù sao Đế Quân cũng không có ở đây, cho nàng ở lại mấy ngày cũng coi như làm việc thiện, liền chuẩn bị một gian phòng cho nàng ở.

Tri Hạc công chúa vừa đau khổ chờ đợi Đế Quân vừa nhìn gió rơi lệ, mượn rượu giải sầu, cứ nhìn thấy ai là lại hỏi bản thân rốt cuộc thua kém Phượng Cửu điện hạ của Thanh Khâu ở điểm nào, tới ngày thứ ba thì vô tình hỏi Trọng Lâm tiên quan đang đi ngang qua. Trọng Lâm tiên quan vốn là người rất thành thực, nhìn Tri Hạc khóc tới sưng đỏ cả mắt liền đáp: “Đế Quân thích mỹ nhân có thể làm cơm, sở trường binh đao, biết đánh nhau chém giết, công chúa không có cả ba yếu tố này, huống chi”, Trọng Lâm tiên quan ngay thẳng nói, “Công chúa mặc dù cũng được coi là mỹ nhân, nhưng nếu so với Phượng Cửu điện hạ, công chúa quả thực… xấu hơn”. Nghe nói Tri Hạc công chúa phun ngay ra tại chỗ một ngụm máu tươi, cười dài ba tiếng, một mạch đâm đầu lao vào xe ngựa mà Trọng Lâm đã chuẩn bị sẵn, lập tức rời khỏi Cửu Trùng Thiên không hề quay đầu lại, trở về tiên sơn, quả thực là con người can trường.

Một năm trên Cửu Trùng Thiên dường như rất náo nhiệt, bởi vì không khí ở Thanh Khâu luôn luôn không được như Cửu Trùng Thiên nồng hậu, tương đối an bình, chỉ có bạn học tốt – Cục Bột đệ đệ của Phượng Cửu là có chút phiền não. Lớp học vẫn mở hàng ngày, Phượng Cửu thì đã bỏ không biết bao nhiêu buổi học, toàn nhờ Cục Bột đệ đệ chép lại bài giúp mình. Mắt thấy sắp tới lễ binh tàng, nàng sẽ trở về Thanh Khâu, Cục Bột vốn vô cùng vui mừng, cuối cùng gánh nặng trên vai cũng sắp được tháo dỡ, nhưng vừa đặt chân đến trước động hồ ly đã thấy Đông Hoa Đế Quân và Bạch Chỉ Đế Quân đang đứng nói chuyện, sau một chén trà liền mang Phượng Cửu tỷ tỷ đi luôn. Cục Bột ôm đống sách vở chép thay Phượng Cửu mà thở dài, suy nghĩ có lẽ tặng số bài vở này cho tỷ tỷ làm quà cưới, như vậy sẽ không phải tặng tiền nữa… nhất thời cao hứng trở lại.

Chiết Nhan thượng thần sau khi tới xem náo nhiệt tại lễ binh tàng, mấy ngày nay vẫn ở lại Thanh Khâu. Đông Hoa và Bạch Chỉ nói những gì, Chiết Nhan quả thực rất tò mò, cứ chốc chốc lại đi qua đi lại vài vòng để do thám.

Ngày hôm đó, Bạch Chỉ Đế Quân triệu vợ chồng Bạch Dịch đến động hồ ly nói chuyện, Chiết Nhan thượng thần đoán được chắc chắn bọn họ bàn bạc chuyện nhà, mà chuyện này nhất định có liên quan đến Phượng Cửu, đương nhiên sẽ liên quan tới Đông Hoa, liền ngồi bất động trên ghế trong phòng Bạch Chỉ như đã bị bôi thuốc dính chặt tại đó. Bạch Chỉ Đế Quân bội phục nghị lực ngồi liền mấy ngày không ngã của Chiết Nhan, rốt cục cũng thỏa hiệp, mặc hắn muốn nghe thì nghe.

Theo lời Bạch Chỉ Đế Quân, hôm đó Đông Hoa cùng ngài tới một nơi yên tĩnh, quả thực là đã nói một chuyện quan trọng.

Đế Quân mặc dù ăn mặc vẫn rất đơn giản nhưng vừa đứng dậy đã uy thế mười phần, vậy mà tư thái lại vô cùng hạ thấp, nói rằng bản thân đối với cháu gái của ngài vừa thấy đã yêu, ý muốn cầu hôn làm Đế hậu, vốn định sẽ theo quy củ đính hôn rồi thành thân, nhưng bởi vì vài ngày trước đó hai người không may rơi vào dị giới, gặp phải sự cố đã tổ chức lễ cưới đơn giản, hắn hết sức xin lỗi nàng, cũng cảm thấy có lỗi đối với các bậc trưởng bối Thanh Khâu.

Đế Quân còn nói, chuyện này hắn vẫn luôn để trong lòng, vốn nghĩ sau khi ra khỏi dị giới sẽ tìm đến Thanh Khâu, nhưng nghe nói quy củ chọn con rể của Thanh Khâu rất nghiêm ngặt, cần người vừa có gia thế lại vừa nắm trọng quyền trong tay. Chuyện gia thế hắn quả thực không có cách thực hiện được, nhưng trọng quyền thì hắn có thể đi thương lượng với Thiên quân một chút. Đông Hoa còn nói, Tiểu Bạch vì sợ người con rể như hắn không được mắt các vị trưởng bối mà luôn thấp thỏm lo âu, hắn cũng không dám tùy tiện tới bái phỏng. Có điều, chuyện đã tới nước này, tứ hải bát hoang đều đã biết hắn chính là con rể Thanh Khâu, cho dù bản thân không vừa mắt các trưởng bối, cũng xin các trưởng bối chấp nhận cho qua.

Cuối cùng, Đế Quân nói, Tiểu Bạch rất thích náo nhiệt, nếu Thanh Khâu đồng ý gả nàng làm Đế hậu của hắn, cũng nên để cho chư tiên trong bát hoang được uống một bữa rượu mừng, muốn phiền Thanh Khâu cùng Thái Thần cung đồng tâm chung sức tổ chức một tiệc cưới, Thái Thần cung thì có Trọng Lâm chủ quản, còn Thanh Khâu, hắn cảm thấy mẹ của Tiểu Bạch rất phù hợp. Ngày cưới định là nửa tháng sau, nơi tổ chức là Bích Hải thương linh. Vì sau khi ra khỏi dị giới hắn đã đến gặp Hàn Sơn chân nhân, viết tên hai người vào sổ ghi chép cưới hỏi, không cần phải tổ chức lễ cúng bái thiên địa nữa. Việc tổ chức tiệc cưới phiền mẹ của Tiểu Bạch vất vả một chút, Tiểu Bạch gần đây đã chuyên tâm lao lực vì lễ binh tàng, hắn sẽ mang nàng tới Bích Hải thương linh trước cho nàng nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng.

Bạch Chỉ Đế Quân nghe xong, suy nghĩ một hồi lâu mới hiểu ra Tiểu Bạch chính là cháu gái ngài, bởi vì nghĩ tới đứa cháu gái duy nhất đã bị Đông Hoa bắt đi rồi nên trong lòng Bạch Chỉ Đế Quân vô cùng bất bình, muốn lên mặt một chút. Nhưng ngài và Đông Hoa quen biết nhau đã mấy chục vạn năm, suốt thời gian ấy những lời nói của Đông Hoa với ngài gộp lại cũng chưa nhiều bằng ngày hôm nay, làm Bạch Chỉ Đế Quân nhất thời có chút hoảng, đến khi khôi phục lại tinh thần thì Đông Hoa đã sớm đưa Phượng Cửu rời khỏi Thanh Khâu.

Phượng Cửu có tâm tư với Đông Hoa từ khi còn nhỏ, Chiết Nhan không phải không biết, nghe được Đông Hoa và Phượng Cửu đã ghi tên vào sổ cưới hỏi, trong lòng rất bình tĩnh, bởi vì theo vai vế thì Phượng Cửu cũng coi như là cháu gái hắn, như vậy Đông Hoa chính là cháu rể của hắn, bàn về pháp thuật hắn chẳng bao giờ có thể thắng được Đông Hoa, nhưng hiện giờ lấy vai vế ra so sánh thì quả thực đã mạnh hơn rất nhiều, Chiết Nhan cực kỳ vui vẻ.

Mẹ của Phượng Cửu cũng cực kỳ vui vẻ, nhưng không bởi vì cái hư danh làm mẹ vợ Đông Hoa. Mẹ Phượng Cửu thực ra cũng rất giống nàng, từ nhỏ đã nghe truyền thuyết kể về Đông Hoa, trong lòng tràn ngập sự sùng kính bái phục, cho dù có nghĩ thế nào cũng không ngờ tới một ngày bản thân có thể trở thành nhạc mẫu của hắn. Lại thấy cha chồng nói Đế Quân khen mình có thể lo liệu tốt tiệc cưới, một người chưa bao giờ chuẩn bị tiệc cưới như mẹ Phượng Cửu nhất thời hết sức phấn chấn, thầm hạ quyết tâm nhất định sẽ làm tốt, nhất định sẽ không cô phụ lòng tín nhiệm của Đế Quân.

Phục Mịch tiên mẫu – bà ngoại Phượng Cửu ở cách xa vạn dặm lại vô cùng tỉnh táo, nghe nói ngày hôm ấy nhìn thấy kiếm pháp của Đế Quân, suốt ngày xoa thái dương thở dài: “Con xem, Cửu nhi không tìm thì thôi, vừa tìm lại tìm được một người lợi hại như thế, có một phu quân như vậy, sau này nó làm sao đánh thắng được, có chịu thua thiệt thì cũng chỉ còn cách về nhà mẹ đẻ mà khóc lóc kể lể, nhưng nhà mẹ đẻ lại chẳng thể làm chủ cho nó. Ta vốn tính tìm cho nó một gia đình môn đăng hộ đối hoặc gia thế kém một chút, đến khi chịu thiệt thì Cửu nhi còn có thể có gia gia nàng là chỗ dựa, nhưng hiện giờ nó lại leo lên cửa Đông Hoa Đế Quân, lỡ bị sỉ nhục thì ai làm chỗ dựa cho nó?”.

Con dâu trưởng của Phục Mịch tiên mẫu lên tiếng an ủi: “Không kể tới nhan sắc của Cửu nha đầu, chỉ nói cái miệng nhỏ nhắn, bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt đều có thể nói được, thói quen biết làm cho người khác vui vẻ, mẫu thân cần gì phải lo lắng? Người không phải thường bị nó dỗ cho mềm lòng sao? Với lại, vợ chồng cũng không phải là sống đối đầu với nhau, Cửu nha đầu còn nhỏ tuổi, Đế Quân nhất định sẽ càng thêm yêu thương nàng. Hơn nữa, Cửu nha đầu tuổi còn nhỏ đã tiếp nhận ngôi vị làm chủ Đông Hoang, giờ có thêm Đế Quân giúp đỡ chẳng phải sẽ tốt hơn ư? Theo con thấy, đây là một hôn sự ngoài đăng đối, trong có lợi đấy chứ”. Phục Mịch tiên mẫu nghe con dâu trưởng khuyên một phen, bị những lời nói đó tác động, nỗi lo lắng trong lòng cũng vơi bớt một nửa.

Bạch Chỉ Đế Quân sau khi bàn giao chuyện tiệc cưới cho vợ chồng Bạch Dịch xong, tiêu sái đưa vợ đi dạo chơi, không chút áy náy để con trai và con dâu lại trong động hồ ly. May mắn là Thái Thần cung có Trọng Lâm tiên quan chưởng quản nên trong ngoài ai nấy đều là người có năng lực, ngày đó một đoàn tiên bá tiên nga đến Thanh Khâu làm trợ thủ cho mẹ Phượng Cửu.

Chuyện tiệc cưới dần dần được truyền rộng ra. Đến ngày thứ ba, khắp tứ hải bát hoang đều nhận được thiệp cưới. Nhóm tiên quan thi thoảng lại luận bàn, nói Đế Quân mở tiệc rượu quả nhiên không bình thường, ngay cả thiệp cũng là dùng ngọc để khắc chữ, Trọng Lâm tiên quan vô cùng lấy làm hài lòng, thầm bội phục sáng kiến của bản thân.

Phụ mẫu Phượng Cửu mấy ngày nay loay hoay đến thần hồn điên đảo, nhưng Phượng Cửu ở Bích Hải thương linh lại vô cùng tiêu dao.

Lễ binh tàng hôm đó, Đế Quân ra mặt vì nàng, phản ứng đầu tiên của nàng chính là nhìn ra đám đông xung quanh, nét mặt cũng chính là thể diện của Thanh Khâu, nàng phải giữ vững vẻ bình tĩnh, cho nên nàng luôn gắng tĩnh tâm, nhưng trong đầu thì đã đánh “ầm” một tiếng, quả thực giống với việc phải đối diện một thế trận bộc phát. Nữ tử bình thường gặp phải tình trạng như vậy nhất định sẽ cảm động hoặc xấu hổ ngại ngùng, nhưng nàng lại không cảm thấy thế, chỉ nghĩ tới việc muốn thành thân với Đế Quân đã bại lộ, chuyện này nằm ngoài ý muốn của nàng, bởi nàng vốn định từ từ báo việc này với các bậc trưởng bối. Lúc đó Niếp Sơ Dần cố ý làm khó nàng, Đế Quân ra mặt cũng là bất đắc dĩ, nhưng nàng vẫn lo gia gia nàng sẽ đuổi nàng ra khỏi Thanh Khâu.

Nàng lo lắng mãi cho tới trưa, cuối cùng thấy Đế Quân bước ra ngoài từ động hồ ly của gia gia nàng. Đế Quân thành thực nói với nàng, gia gia Bạch Chỉ của nàng không hề lưu tâm gì, thậm chí trong lòng tràn đầy vui mừng trước hôn sự này, mà lại chủ động nói muốn tổ chức cho hai người một tiệc cưới, hơn nữa còn cao hứng nhận luôn việc chuẩn bị cho hôn lễ, lại thương xót nàng mấy ngày gần đây đã hao tâm tổn sức nhiều, đặc biệt dặn dò hắn đưa nàng đến một nơi an tĩnh để điều dưỡng.

Thì ra là gia gia nàng lại quan tâm nàng đến như vậy, tâm hồn Phượng Cửu đang treo trên không trung nhất thời cảm động quay trở về mặt đất, vô cùng vững tâm, cực kỳ cảm thấy an ủi.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

54 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 17.1

  1. “Đế Quân thích mỹ nhân có thể làm cơm, sở trường binh đao, biết đánh nhau chém giết, công chúa không có cả ba yếu tố này, huống chi”, Trọng Lâm tiên quan ngay thẳng nói, “Công chúa mặc dù cũng được coi là mỹ nhân, nhưng nếu so với Phượng Cửu điện hạ, công chúa quả thực… xấu hơn” hahaha Trọng Lâm ơi Trọng Lâm sao mà thẳng quá z :)))
    chuơng này vui quá đọc đoạn Chiết Nhan mà ko nhịn dc cười

    Liked by 1 person

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s