Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 17.3


ღ Chương 17.3 ღ

edit: hanhmyu

beta: Hàn Phong Tuyết

 

Sau lễ binh tàng Đông Hoa nói tiệc cưới sẽ tổ chức sau nửa tháng nữa tại Bích Hải thương linh, Trọng Lâm tiên quan bấm đốt ngón tay tính toán, nửa tháng nữa là ngày mùng bốn tháng ba.

Sau khi phát thiệp cưới, Trọng Lâm tiên quan phái một tiên hạc tới xin chỉ thị Đế Quân, tỏ vẻ vô cùng ngưỡng mộ Đế Quân chọn Bích Hải thương linh là rất đúng, trời có tám phương, đất có tám hoang, Bích Hải thương linh là nơi có tiên trạch nồng hậu nhất, nhất định sẽ khiến cho người tới thấy cảnh mà quên tục, xem tiệc mà quên lo. Mặc dù suối nước trong thạch cung có thể vì quá dư tiên khí mà lộ vẻ thiếu đi hỉ khí*, nhưng chỉ cần bố trí thêm một vài chiếc đèn lồng là được. Hơn nữa, mẹ của Phượng Cửu đã đề nghị nên bố trí bàn tiệc trước, để những người đến dự tiệc có thể cảm thấy thoải mái, bọn họ đang bàn luận xem có nên tới đây chuẩn bị trước ba ngày hay không? Đúng dịp mấy ngày gần đây Bạch Thiển thượng thần đang an bài một số vở kịch mới ở Thừa Thiên thai, mà Phượng Cửu điện hạ lại thích xem kịch, Đế Quân nên đưa nàng trở về đó nghỉ ngơi, không biết ý của Đế Quân thế nào?

*Hỉ khí: không khí vui mừng

Những suy nghĩ này quả thực rất chu đáo, chư tiên trên thiên đình thường nghi ngờ Trọng Lâm tiên quan vì sao có thể làm việc ở Thái Thần cung mấy vạn năm mà địa vị vẫn vững chắc, giờ có thể thấy được bản lĩnh của Trọng Lâm.

Những đề nghị của Trọng Lâm, Đế Quân cảm thấy rất hợp lý, để cho Trọng Lâm an bài, còn hai người đợi ở Bích Hải thương linh. Chỉ còn mười ngày nữa.

Lúc đó Đế quân cảm thấy mười ngày quá ngắn, nhưng khi qua rồi mới hiểu được, mười ngày này còn ngắn ngủi hơn so với lúc suy nghĩ.

Mấy ngày liền, bởi vì nghĩ tới Phượng Cửu trước đó đã rất vất vả, mệt nhọc, ban ngày Đế Quân thường đưa nàng đi chơi ngắm cảnh, ban đêm thì để nàng đi ngủ sớm, bản thân thì cầm cuốn sách nằm một bên đọc cho nhanh buồn ngủ. Nàng rốt cuộc cũng chỉ là một tiểu nha đầu, chỉ nghỉ ngơi hai ngày là đã lấy lại được tinh thần phấn chấn, đêm hôm trước, trước khi đi ngủ nghe Đế Quân kể chuyện chim loan sống ở núi tiên gần đó, sáng hôm sau vừa dậy đã kéo Đế Quân chạy khắp nơi để bắt chim loan, bắt được rồi lại đi ngắm cảnh rồi thả chúng bay đi. Nàng lại nhớ lúc ngồi trên thuyền hôm trước đã nói muốn trồng cây ăn quả, liền kiếm hạt trên núi, để Đế Quân dạy nàng cách gieo trồng.

Đế Quân đưa nàng xuống dưới linh tuyền trồng hạt, sau khi lên bờ, ánh mắt nhìn xa xăm hỏi nàng một câu: “Tinh thần đã tốt hơn nhiều chưa?”. Phượng Cửu được vừa ý, hết sức cao hứng, nghĩ tới buổi sáng có thể cưỡi gió lên tiên sơn, ngày hôm sau được đi thả diều, thích thú vui vẻ nói: “Rất tốt”, lại sợ Đế Quân không cho đi chơi diều, vội vàng bổ sung một câu: “Tốt có phải là rất tốt hay không?”. Đế Quân khẽ ừ một tiếng.

Hôm sau đến lúc phải rời giường, Phượng Cửu không thể dậy được.

Hôm sau rồi mấy ngày sau nữa, vào lúc sáng sớm, Phượng Cửu bất hạnh cũng vẫn không thể thức dậy được.

May mà sức khỏe nàng hồi phục tốt, lăn đi lăn lại một hồi, đánh một giấc tỉnh dậy là lại tươi tỉnh, vả lại không phải nàng không thích, chỉ là vì Đế Quân rất có tinh thần thăm dò khiến cho nàng có chút hơi mệt, ngoại trừ điều đó ra, nàng không cảm thấy có gì không tốt cả.

Vua đùa chính là bản lĩnh trời sinh của Phượng Cửu, nghĩ đến sau khi thành hôn phải làm khá nhiều việc quan trọng, những ngày tiêu dao không còn nhiều, mặc dù ngày nào cũng ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh giấc, nhưng nàng luôn cố gắng sử dụng tốt thời gian còn lại của một ngày. Đế Quân đưa nàng đi chơi, làm rất nhiều chuyện thú vị, mà thành tựu lớn nhất của nàng chính là nấu được một đĩa cá chua ngọt ăn vừa miệng.

Mười ngày vội vàng qua đi, đêm trước khi quay về Thái Thần cung, Đế Quân đưa Phượng Cửu đi xem cảnh đêm ở Châu Hải thương linh. Bích Hải thương linh đẹp nhất không phải lúc trời trong nắng ấm, mà là cảnh âm u đêm cuối tháng.

Mỗi ngày cuối cùng của một tháng, đến giờ Dậu, khi mặt trời vừa khuất sau núi, trời đất Ngọc Bích thương linh tối đen như ngày tận thế, chờ đến đầu giờ Hợi, sao Hôm dẫn đầu, bốn cái chấm nhỏ lần lượt xuất hiện trên bầu trời tối đen, màn trời bắt đầu sáng lên, sau đó từ phía cuối biển, một vòng trăng bạc khổng lồ hiện ra. Cuối tháng trăng tàn, nhưng cuối tháng ở Bích Hải thương linh lại có trăng tròn nhô lên cao, hòa cùng bầu trời đầy sao, tạo thành cảnh đêm bao la hùng vĩ.

Trên trời ánh trăng rực sáng, dưới đất đương nhiên là cảnh đẹp. Ánh trăng chợt tràn ra, giữa dòng linh tuyền một màn sương trắng mỏng manh lượn lờ trên mặt nước, sương trắng vờn trên hoa, trên cây tỏa ra ánh sáng tịch mịch, sao lốm đốm giống như ngọn đèn bình an.

Gió lay động, mây cũng lay động, trong cảnh sông núi mênh mông chợt có một tiếng chim loan cất lên, trời đất đang yên lặng bỗng trở nên ồn ào, vô số linh điểu nhẹ nhàng bay xuống từ trên đỉnh núi, những tiếng kêu nối tiếp nhau nghe như khúc nhạc, những con linh điểu hoa lệ uyển chuyển ca múa, phong thái vô cùng khéo léo, khiến người xem không khỏi ngạc nhiên thán phục. Phượng Cửu nhìn thấy cảnh đó, kích động đến mức nói lắp: “Đàn linh điểu vào ngày này mỗi tháng đều tới đây múa sao?”.

Đông Hoa dựa vào tảng đá sau lưng, nói: “Nàng làm như bọn chúng rảnh rỗi lắm ấy”.

Phượng Cửu lập tức hiểu được đây là do Đế Quân ra tay, liền chạy tới ôm cánh tay Đế Quân lấy lòng, đôi mắt vẫn sáng rực, lắp ba lắp bắp: “Chàng… chàng làm cho bọn chúng tới gần một chút đi, để bọn chúng múa điệu bách điểu triêu phượng*…”.

*Bách điểu triêu phượng: vô số chim muôn (ở đây là chim tước) cùng hướng về phượng hoàng

Đông Hoa không tỏ rõ là có đồng ý hay không, nói: “Ta không làm không công, nàng lấy cái gì báo đáp ta đây?”.

Phượng Cửu thầm nói: “Chàng làm gì mà hẹp hòi thế, rõ ràng ta còn từng dạy chàng làm cá sốt chua ngọt”, đột nhiên trong mắt lóe lên tia sáng, nói: “Ta khiêu vũ cho chàng xem”, đôi tay chuyển từ trên cánh tay hắn lên vai hắn: “Thử xem xem, ta múa cũng rất khá, không hề thua kém muội Tri Hạc của chàng, chẳng qua là không hay múa cho người khác xem thôi”, mím môi cười nhẹ: “Ta lớn như vậy rồi còn chưa được tận mắt nhìn thấy điệu bách điểu triêu phượng, chàng làm bọn chúng múa như vậy, ta sẽ múa cho chàng xem”.

Đông Hoa nhìn nàng đang chớp chớp mi, đột nhiên nhớ tới trước kia lúc Phượng Cửu còn làm một tiểu hồ ly ở bên cạnh mình, mỗi lần làm nũng đều mang bộ dạng thế này, dĩ nhiên là lúc đó nàng không có giọng nói mềm nhẹ như bây giờ, nhưng vẫn là ánh mắt long lanh như nước, vươn móng tới cọ cọ lông vào tay hắn, nếu muốn có được cái gì của hắn, thậm chí còn có thể kêu lên vài tiếng như khóc. Khi ấy hắn có một cách đối phó với nàng, nhìn nàng thật giống như đang khóc thút tha thút thít, hắn cảm thấy rất đáng yêu, nói: “Ta rất thích đem những kẻ sắp khóc ra làm trò cười, ngươi lại khóc lớn như vậy…”, vừa nói quả thực nàng liền im bặt. Nhưng hôm nay thấy nàng làm nũng như vậy, trong lòng không hiểu vì sao lại sinh ra một loại cảm giác “binh bại như sơn đảo*”, trong nháy mắt có chút hoảng thần.

*Binh bại như sơn đảo: Binh lính bại trận ầm ầm như núi đổ.

Trước mắt người ngoài nàng thường tỏ ra khách khí đàng hoàng, làm bộ vừa đoan trang vừa già dặn, nhưng hắn biết thực ra nàng rất thích làm nũng. Nàng từng nhiều lần đối với hắn như vậy, trong Phạn Âm cốc hay A Lan Nhược chi mộng đều có. So với sự đề phòng của nàng với hắn khi đó, hắn thích nàng vừa ngây thơ vừa đáng yêu như hiện tại hơn, bởi đây mới là nàng đích thực. Trước kia Miểu Lạc từng nói với hắn ở đáy lòng hắn có một biển hoa phật linh, không biết phía sau biển hoa là ai. Hắn biết sau biển hoa ấy cất giấu một con hồ ly đỏ, lúc đó mặc dù chưa có tình yêu nam nữ, nhưng hắn tới giờ vẫn luôn đợi nàng.

Ngắm ánh trăng dịu dàng trên cao, Phượng Cửu nhìn Đế Quân nhìn mình chăm chăm một hồi mà không nói lời nào, có chút vội vàng nói: “Không được phớt lờ người khác nhá, như vậy là đang tính toán kiếm lời…”.

Đông Hoa chợt bừng tỉnh, tỏ vẻ đồng ý nói: “Đúng là có lời”, cười cười: “Vậy nàng múa cho ta xem trước đã”.

Phượng Cửu có chút do dự: “Không nên để đám linh điểu phải chờ ta, phải cho bọn chúng múa trước, đã muộn như vậy rồi, để bọn chúng biểu diễn xong còn về, chàng là tôn thần, hẳn là biết cách thương cảm cho muôn dân chứ”.

Ánh sao sáng trên bầu trời khẽ động, Đông Hoa mặc kệ nàng đang ôm vai mình lấy lòng, khẽ nghiêng đầu nói: “Ta không phải là đang đề phòng có người muốn ăn quỵt, nhưng không phải nàng đã nói muốn thành tâm thành ý báo đáp ta sao, nàng cò kè mặc cả với ta như vậy, thành ý ở đâu chứ?”.

Phượng Cửu bất đắc dĩ rời khỏi hắn, lùi tới giữa đài ngắm cảnh*, ho khụ một tiếng, nói: “Ở đây không có tiếng sáo làm nhạc đệm, ta múa cho chàng xem một đoạn ngắn là được rồi nhá…”.

*Đài ngắm cảnh: (nguyên gốc Hán Việt là quan cảnh thai) – chỉ nơi Đông Hoa và Phượng Cửu đang đứng ngắm cảnh

Đông Hoa như thể đã sớm dự liệu được nàng sẽ lợi dụng sơ hở này, nghiêng người giơ tay áo lên, trước mặt hiện ra một cây đàn Không, đưa tay so dây, cười tủm tỉm nhìn nàng: “Nếu muốn múa thì phải múa một đoạn hoàn chỉnh, ta gảy nhạc đệm cho nàng”.

Phượng Cửu giật mình bụm miệng, không dám tin nói: “Chàng còn biết đàn đàn Không? Ta… sao ta chưa bao giờ biết?”.

Đông Hoa “a” một tiếng: “Đàn không được nhiều lắm, bản thân ta cũng không biết”, ngẩng đầu thong dong nhìn nàng: “Có phải đang cảm thấy phu quân nàng rất đa tài đa nghệ không?”.

Khuôn mặt Phượng Cửu lập tức chuyển đỏ: “Hai… hai chữ phu quân nói ra từ miệng chàng nghe thật kỳ quái, a a, hai chữ phu quân bản thân đã kỳ quái rồi, Đế Quân tốt nhất…”.

Đông Hoa dừng thử đàn, vẫy vẫy nàng: “Lại đây”.

Phượng Cửu e sợ đi qua, vừa lúc ngồi xuống định nói “Tới làm gì” thì khuôn mặt đã bị hắn nắm lấy, tay hơi dùng sức. Đế Quân thần sắc uy nghiêm nhìn nàng: “Nhớ kỹ, ta là như vậy của nàng?”.

Nàng bị đau, không thể làm gì hơn là cầu xin tha thứ: “Là… là phu quân, buông tay, buông tay!”.

Đông Hoa hài lòng buông nàng ra, xoa xoa đầu nàng: “Đi ra kia đi”, nhìn bóng lưng của nàng mà than thở: “Nàng tự nói múa cho ta xem mà bây giờ ngay cả chút động đậy cũng không, nàng không cảm thấy nàng đang gạt người hay sao?”.

Phượng Cửu xoa mặt, ủy khuất nói: “Rõ ràng là chàng luôn trêu chọc ta”.

Đài ngắm cảnh bỗng trở nên tối tăm, duy chỉ có một vùng đất nhỏ được ánh trăng chiếu sáng, đám linh điểu yên tĩnh đậu trên ngọn cây. Đàn Không phát ra tiếng nhạc dịu dàng du dương, hồng y thiếu nữ theo tiếng nhạc mà múa, phong thái mềm mại nhỏ nhắn, mái tóc dài đen dưới ánh trăng che đi một tầng sáng, hai tay áo đang che mặt bỗng mở ra, để lộ khuôn mặt vô cùng xinh đẹp phía sau, ngón tay giơ lên tạo thành hình hoa phù dung, ống tay áo chảy xuống lộ ra cánh tay trắng như tuyết, bước múa nhẹ nhàng, mềm mại như gợn nước trong đêm thanh tĩnh, diễm lệ như một bông hoa nở giữa dòng nước êm.

Ngón tay Đông Hoa liên tục chuyển động trên dây đàn. Hắn hiện tại đã thấy được nàng quả thực rất đẹp, nhưng không phải đẹp kiểu mỹ nhân phong tình, mà trên mặt nàng là thần thái rạng rỡ, đến lúc này hắn mới nhận ra, khuôn mặt thanh lệ ấy phải dùng hai chữ tươi đẹp để hình dung. Nàng muốn lấy lòng hắn, sóng mắt trong lúc lưu chuyển cũng là vô tình trở thành yêu mị. Hắn đương nhiên hiểu, là ai khiến nàng biến thành bộ dạng này. Nàng có thể cũng không biết được sóng mắt kia đang có ý khiêu khích.

Tiếng đàn đột nhiên ngừng lại, Phượng Cửu không khỏi ngẩng đầu lên, bốn phương tám hướng trên đài nhất thời đều yên tĩnh, một lúc lâu, lại thấy Đế Quân mở rộng cánh tay, khàn giọng gọi nàng: “Tới đây”.

Bộ dạng Đế Quân ngồi đó dang tay nhìn về nàng quả thực hết sức mê người. Mặc dù có chút hồ nghi, nhưng Phượng Cửu vẫn chầm chậm đi qua, miệng cũng không quên oán giận nói: “Vừa gọi tới, một lát sau lại gọi nữa, tại sao chàng luôn gọi ta tới mà không đi tới đây? Còn nữa, không cho phép chàng dùng sức làm đau mặt ta”.

Đế Quân nghe lời: “Ta sẽ không như vậy”.

“Thật?”.

“Thật”.

Đế Quân đúng là không làm như vậy nữa, mà Đế Quân trực tiếp đẩy nàng ngã xuống tấm chăn lông màu tím bên dưới, nàng giật mình nhỏ giọng gọi một tiếng, lúc đầu còn băn khoăn chuyện đám linh điểu chưa múa điệu bách điểu triêu phượng cho mình xem, ra sức giãy dụa, nhưng dù sao thì sức của Đế Quân cũng mạnh hơn. Sau đó, Đế Quân còn nhướng mày – bộ dạng mà nàng thích nhất… Giọng nói trầm thấp dụ dỗ nàng, quả thực khiến nàng đầu óc mơ màng, hắn muốn sao thì được vậy. Nàng lại chủ động phối hợp một chút.

Khi Phượng Cửu tỉnh lại đã là buổi sáng ngày hôm sau, mặt trời đã rời núi, chuyện kỳ lạ tối qua cũng đã kết thúc, nhóm linh điểu quay trở về núi rừng, muốn xem bách điểu triêu phượng có lẽ phải chờ một tháng nữa. Phượng Cửu cắn ngón tay nằm trong chăn khóc không ra nước mắt, trong lòng vô cùng hối hận. Bạch Phượng Cửu ngu ngốc, lời Đế Quân nói mà nghe theo được sao? Ngươi làm sao có thể tin lời nói dối của hắn chứ? Ngươi thật sự là đồ ngốc!

Là ngày rời khỏi Bích Hải thương linh, Trọng Lâm và mẹ Phượng Cửu còn chưa tới, nhưng Phượng Cửu vì đêm hôm trước không đạt được ước muốn nên thần sắc có chút mệt mỏi, tinh thần chán nản theo Đế Quân quay trở về Thái Thần cung.

Sau khi hồi cung, Phượng Cửu vẫn mệt mỏi, ngay cả cô cô Bạch Thiển đến rủ nàng đi xem kịch nàng cũng nhã nhặn từ chối, cho đến khi Đế Quân đồng ý tháng sau lại đưa nàng đến Bích Hải thương linh, cuối tháng khiến linh điểu của cả bảy ngọn núi đều tới hiến vũ cho nàng, nàng mới có thêm chút tinh thần. Nhưng tinh thần nói chung vẫn là không tốt, trước đây thờ ơ, giờ đây thì vẫn hững hờ.

Đế Quân suy nghĩ một lúc lâu, chủ động mang giấy bút đến viết khế ước với nàng, giấy trắng mực đen ước định nếu như không thực hiện lời hứa với nàng thì mình sẽ ra sao, viết xong còn điểm chỉ, đặt khế ước chỉnh tề trong tay Phượng Cửu, tinh thần của nàng mới hoàn toàn được cải thiện, mặt mày hớn hở nhìn hắn.

Hai ba ngày này ở Bích Hải thương linh nhất định là vô cùng ầm ĩ, ngày ấy Trọng Lâm đề nghị Đông Phượng hai người trở về Thái Thần cung là bởi hắn hiểu Đế Quân thích cảnh thanh tịnh. Thái Thần cung tuy không phải là vùng đất ngăn cách với bên ngoài, nhưng người trong bát hoang đều rõ Đông Hoa sắp tổ chức đại yến, thương cảm hắn bận rộn, sẽ không tới quấy rầy hắn.

Theo lý thuyết thì Trọng Lâm lo lắng vô cùng chu đáo, nhưng trong thế gian luôn có chuyện không theo ý muốn.

Nửa đêm ngày thứ hai, Thái Thần cung nghênh đón một vị nhân huynh*. Nhân huynh trèo tường vượt rào mà đến, quen cửa quen nẻo xông vào phòng Đông Hoa, vừa vén màn lên đã bắt được một cánh tay đặt bên ngoài chăn của Đông Hoa: “Mặt lạnh, đi một chuyến cùng mỗ!”. Lời nói vô cùng có khí phách, đáng tiếc vừa dứt lời đã bị chủ nhà đá văng ra xa.

*Nhân huynh: xưng hô với bạn bè, thường dùng trong thư tín

Trong phòng sáng lên ánh nến, Đông Hoa ngồi bên mép giường, cẩn trọng đắp chăn cho Phượng Cửu, nhưng nàng lại bất ngờ thò đầu ra ngoài, vô cùng khiếp sợ nhìn vị nhân huynh ngồi trên mặt đất: “Há? Tiếu Yến? Tại sao nửa đêm ngươi lại chạy tới đây? Là mộng du đi nhầm chỗ sao?”.

Trong thần sắc chán chường của Tiểu Yến tráng sĩ toát ra vẻ thống khổ: “Mỗ được Cơ Hoành nhờ vả tới tìm Mặt lạnh. Nàng”, Tiểu Yến nghẹn ngào nhìn về phía Đông Hoa: “Nàng hiện tại đang rơi vào hiểm cảnh sinh tử, muốn gặp ngươi lần cuối”.

Phượng Cửu sửng sốt, nhìn về phía Đông Hoa, Đông Hoa cau mày nói: “Nàng rõ ràng ở trong Phạn Âm Cốc, tại sao lại rơi vào hiểm cảnh?”.

Tiểu Yến thê lương nói: “Nàng van cầu mỗ đưa ra ngoài Phạn Âm cốc…”.

Đông Hoa đứng dậy mặc thêm một chiếc áo bào bên ngoài, rót chén trà: “Mặc dù ra khỏi Phạn Âm Cốc cũng không đến nỗi rơi vào hiểm cảnh, nàng đã làm gì?”.

Yến Trì Ngộ khẽ cắn răng, gỡ xuống một sợi dây từ trên cổ, trên đầu sợi dây là một miếng lưu ly trắng, bên trong miếng lưu ly phong ấn một vật nhỏ, nhìn qua trông giống như một chiếc móng vuốt, một chiếc móng nhỏ nhắn tinh xảo. Yến Trì Ngộ nghẹn giọng nói: “Nàng bảo mỗ đem cái này tới cho ngươi, ngươi thấy rồi tự sẽ hiểu ra”.

Bàn tay cầm chén trà của Đế Quân dừng lại giữa không trung, nhận lấy sợi dây vuốt trong chốc lát, chợt giương mắt nói với Phượng Cửu: “Ngày mai nàng cứ tới Bích Hải thương linh trước, ta tới liếc qua nàng ta một lát rồi tới sau”.

Yến Trì Ngộ nhận được câu trả lời này của Đế Quân, nhìn hắn thật sâu một cái rồi nói: “Mỗ chờ ngươi ở bên ngoài”.

Phượng Cửu nghe thấy tin Cơ Hoành hấp hối thì hết sức kinh ngạc, nàng mặc dù không thích Cơ Hoành nhưng cũng cảm thấy thương xót, nghe Đế Quân nói nàng đến xem hỉ yến trước liền gật đầu, đồng thời đứng dậy giúp Đế Quân mặc ngoại bào. Ánh nến yếu ớt, chiếu vào bóng lưng rời đi của Đông Hoa, nhìn qua lộ vẻ mơ hồ.

Mơ hồ mà càng lúc càng xa, khi ấy tựa hồ như đã báo hiệu điều gì, nhưng lúc đó Phượng Cửu cũng không mấy chú ý, chẳng qua là đêm hôm ấy, nàng không thể ngủ tiếp được.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

84 comments on “Chẩm thượng thư quyển hạ Chương 17.3

  1. Ta biết mà, ngọt ngào vài chương để chuẩn bị đau thương muốn chết huhuhu, ta hận con mụ Cơ Hoành (Muốn lột da ghê :3 đừng để bọn ta gặp ngoài đường @@), ta cũng thấy ghét Đế Quân nữa, cứ bí bí hiểm hiểm, tội nghiệp PC quá à, ngược chết ĐQ đi, mà ngược xong thì hay tha thứ cho ĐQ để cùng hạnh phúc nhé ~~

    Số lượt thích

  2. Đọc chùa bao nhiêu ngày tháng mới vào com đc T.T
    cảm ơn nàng nhiều nha,Phong Tuyết 😀
    chúc nàng thi tốt,mau trở lại nhân dân rất nhớ nàng :-*

    Số lượt thích

  3. hic, đọc đoạn PT viết ở góc phải blog (cái này gọi là gì, ss k biết :)) đau lòng quá đi thôi , thất tỷ ngược Đế Quân chết luôn , huhu , lần này Tiểu Bạch tim bị đóng băng rùi

    Số lượt thích

  4. PT tỷ dịch mượt lắm. cảm ơn tỷ nha 🙂 chúc tỷ thi tốt.
    PS: nếu tỷ có post ngược thì làm ơn cứ để dành chừng nào dịch hết ngược rồi hẵng post tỷ nhé 😀

    Số lượt thích

  5. ôi tôi muốn đồ sát cơ hoành.:(
    ôi đế quân vô sỉ đã hơi bị cửu cửu khắc chế. 😦
    ôi tôi cầu chap sau nữa *lăn lộn* * thở dài*
    nàng ơi cố lên *đấm lưng bóp vai*

    Số lượt thích

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s