Nghiệp Đế Vương Chương 20


ღ Chương 20: Hàng tướng 

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Ngô Khiêm oán hận rời đi, lưu lại thủ vệ nghiêm ngặt, vây chặt tôi bên trong hành quán, nơi nơi đều có binh sĩ tuần tra.

Tôi ngồi yên lặng rất lâu, không nhúc nhích, toàn thân cứng đờ.

“Vương phi, tay người chảy máu!”, Ngọc Tú sợ hãi kêu lên, đánh thức tôi từ trong cơn hoảng hốt. Cúi đầu nhìn thấy lòng bàn tay rỉ máu, hẳn là bị móng tay gãy đâm rách, tôi lại vô tư không thấy đau đớn. Ngọc Tú cầm tay tôi lên, vội vàng quay đầu gọi người tới.

Ngó chừng vết thương trên tay, màu máu đỏ sẫm kia khiến tôi cảm thấy chói mắt. Lời vừa rồi của Ngô Khiêm vẫn còn quanh quẩn bên tai. Giả như đúng như lời hắn nói, Kiển Trữ Vương tự mình dẫn quân tiên phong bất ngờ tập kích Huy Châu, cắt đứt con đường thông tới kinh thành, phục kích Tiêu Kỳ… Cho dù về sau Tiêu Kỳ có đánh bại được quân tiên phong của Kiển Trữ Vương đi nữa, đại quân bị ngăn trở ở đây một ngày, phụ thân ở trong kinh sẽ nguy hiểm thêm một ngày. Sở Châu gặp phải ba mặt giáp công, khó có thể cầm lâu, một khi Lương Quan thất thủ, Tiêu Kỳ chưa kịp tới… Phụ thân, cô cô, thúc phụ, ca ca, thân nhân của tôi đều có thể gặp tai họa ngập đầu!

Tôi chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh dần rỉ ra, cắn chặt môi cũng không ngăn được sự lạnh lẽo nơi đáy lòng.

Tay chân giá như băng, trong cơn khủng hoảng, đầu tôi xuất hiện một ý niệm – không thể ngồi nhìn bọn chúng nguy hại thân nhân của mình, vô luận như thế nào cũng không được… Tôi muốn đi tìm Tiêu Kỳ, tìm chàng cứu người thân của tôi!

Tôi bỗng nhiên đứng dậy, hất tay Ngọc Tú ra, vùng chạy tới trước cửa, lại bị binh sĩ ở ngoài ngăn lại.

Ngọc Tú sợ hãi đuổi theo, ôm chặt lấy tôi. Chân tôi mềm nhũn, trước mắt biến thành màu đen, sự căng thẳng bám đuổi như rơi xuống vực sâu, hoảng hốt nghe được tiếng Ngọc Tú gọi tôi, lại không có khí lực đáp lại nàng…

Phảng phất như qua một hồi lâu, tôi nghe thấy tiếng khóc của một phụ nhân. Tôi hoảng hốt cho là mẫu thân.

“Đáng thương nàng, rốt cuộc vẫn là đứa trẻ”, giọng nói thương xót kia nghe có chút quen thuộc, nhưng không phải mẫu thân.

Một đôi tay mềm mại đặt trên trán tôi, trong lòng tôi cảnh giác, bừng mở mắt ra, giữ chặt cổ tay người đó.

Người đó kinh hãi nhảy dựng lên, gần như đụng rơi chén thuốc trong tay Ngọc Tú ở phía sau.

“Vương phi đã tỉnh!”, Ngọc Tú vui mừng chạy vội tới trước giường, “Vương phi, là Ngô phu nhân tới thăm người!”.

Đầu tôi đau tới muốn nứt ra, thần trí u mê, gắng sức chống người dậy, bình tĩnh nhìn phụ nhân kia chốc lát mới nhận ra quả thực là Ngô phu nhân.

Ngọc Tú vội vàng đỡ lấy tôi, “Người dọa chết nô tỳ rồi, may có phu nhân kịp thời mời đại phu đến. Đại phu nói là gặp phải gió lạnh, nhất thời tức giận quá nên ngất, không có gì đáng ngại. Người lúc này vẫn còn đang sốt, mau nằm xuống đi!”.

Ngô phu nhân đang kinh ngạc nhìn tôi chợt khuỵu chân quỳ xuống, nghẹn giọng nói, “Lão thân đáng chết, lão thân thật có lỗi với Vương phi!”.

Nhìn bà tóc hoa râm, tôi nhớ lại những ngày còn ở Huy Châu, bà rất ân cần chăm sóc tôi. Lúc đó tôi chỉ cảm thấy sự săn sóc đó là có toan tính, hôm nay khi tôi bị bắt giữ, không ngờ bà vẫn trung hậu đối đãi như vậy, quả nhiên trong lúc hoạn nạn mới biết lòng người.

Tôi gọi Ngọc Tú đỡ bà dậy, bà lại không chịu đứng lên, vẫn rơi nước mắt khấu đầu bên dưới.

Tôi thở dài, đứng dậy xuống đất, chân trần đi tới đỡ bà.

Bà thân thể mạnh khỏe, tôi nhất thời không đỡ lên được, toàn thân bủn rủn vô lực, không khỏi tựa trên người bà. Bà không chút nghĩ ngợi ôm tôi vào trong ngực, tôi cũng nhẹ nhàng ôm lấy bà. Vòng tay mềm mại ấm áp này, hơi thở nhàn nhạt mùi huân hương trên áo khiến tôi có cảm giác như trở lại bên mẫu thân. Không ai lên tiếng, chỉ lẳng lặng ôm, Ngọc Tú đứng một bên nước mắt lã chã.

Một hồi sau, tôi nhẹ nhàng lui ra, dịu dàng nói, “Ngô phu nhân, tình nghĩa của người, Vương Huyên khắc sâu trong lòng không dám quên. Sắc trời đã tối, người nên trở về phủ đi, không cần tới thăm nữa, tránh cho Ngô đại nhân không vui”.

Bà ảm đạm cúi đầu nói: “Thực không dám giấu diếm, lão thân là gạt lão gia một mình tới, lão gia…”.

“Ta hiểu được”, tôi mỉm cười gật đầu, để Ngọc Tú đỡ tôi đứng dậy, cũng đỡ Ngô phu nhân dậy.

Tôi lùi một bước, vén áo hành đại lễ với bà.

Ngô phu nhân sợ đến luống cuống chân tay, tôi ngước mắt nhìn thẳng bà, “Ân tương hộ khi hoạn nạn, ngày khác Vương Huyên nhất định sẽ báo đáp”.

Bà lại thổn thức rơi lệ, sau đó buồn bã tạm biệt tôi. Tôi mỉm cười gật đầu, đưa mắt nhìn mái tóc hoa râm của bà. Không biết lần gặp sau sẽ là khi nào. Đang muốn nhắc bà bảo trọng lại nghe thấy phía ngoài phòng có người thấp giọng thúc giục: “Cô, không còn sớm nữa, cô trượng đại nhân sắp về phủ rồi!”.

Sắc mặt Ngô phu nhân khẽ biến, vội vã hành lễ với tôi rồi xoay người rời đi.

Tôi kinh ngạc nói: “Ngoài cửa là ai?”.

“Vương phi đừng lo, đó là đứa cháu ruột của lão thân”, Ngô phu nhân vội nói, “Lão gia cho nó trông chừng hành quán, đứa bé này tâm địa rất tốt, luôn luôn kính trọng Vương gia, tuyệt đối sẽ không làm khó Vương phi. Lão thân đã dặn dò nó rồi, nhất định không được làm khó Vương phi… Lão thân vô năng, chỉ giúp được Vương phi chút sức mọn”.

Nhìn Ngô phu nhân âu sầu trước mặt, trong đầu tôi chợt lóe lên một tia sáng, một thoáng rồi biến mất, tựa như nhớ lại được cái gì đó.

“Cháu của phu nhân có phải là người mà trước kia phu nhân từng nhắc tới, Kiếm…”, tôi nhíu mày suy nghĩ, “Kiếm…”.

“Kiếm Liên!”, Ngô phu nhân vui vẻ nói, “Chính là Kiếm Liên, không ngờ Vương phi còn nhớ tới đứa trẻ ngốc này”.

Tôi mỉm cười, choàng ngoại bào đích thân tiễn bà ra cửa.

Thủ vệ khắp nơi quả nhiên đã lui ra ngoài các hành lang, chỉ có một thanh niên cao ráo đứng canh trước cửa, thấy chúng tôi ra ngoài thì cuống quýt khom người cúi đầu. Tôi bình thản giao Ngô phu nhân cho người bên cạnh hắn, giương mắt nhìn kỹ, bất giác bật cười –  “đứa trẻ ngốc” trong miệng Ngô phu nhân này chỉ e là còn nhiều tuổi hơn tôi, người khôi ngô, mày rậm mắt hổ, có tướng trung hậu.

Đưa mắt nhìn Kiếm Liên hộ tống Ngô phu nhân đi xa, tôi vẫn đứng ở cửa, hồi lâu mới thấy hắn sải bước quay về. Xa xa thấy tôi, hắn dừng chân khom người. Tôi nhìn trái lại phải, rồi gật đầu với hắn. Kiếm Liên chần chừ một chút, tới gần hành lễ, nói: “Mạt tướng Kiếm Liên tham kiến Vương phi!”.

Thủ vệ hai phía vẫn đang đi lại tuần tra, tôi thản nhiên nói, “Vừa rồi Ngô phu nhân đánh rơi đồ, ngươi đi theo ta!”.

Dứt lời tôi xoay người trực tiếp đi vào trong phòng, Kiếm Liên vội vàng gọi hai tiếng, không thấy tôi dừng bước, chỉ đành phải theo vào.

Đi vào tới tấm rèm trước nội thất, hắn dừng bước không tiến lên nữa, đứng bên ngoài lúng túng mở miệng: “Nơi Vương phi ngủ, mạt tướng không dám tự ý vào”.

Tôi tháo chiếc vòng tay ngọc trai phỉ thúy xuống, để Ngọc Tú cầm ra ngoài. Cách tấm rèm, chỉ thấy Kiếm Liên vừa nhận đồ, cúi đầu ngưng thần nhìn kỹ, thần sắc đã lập tức biến đổi, mặt đỏ lên, vội vàng quỳ xuống: “E là Vương phi có chút nhầm lẫn, đồ này là vật hoàng gia, giá trị liên thành, cô cô ắt không thể có”.

Tôi mỉm cười: “Thật sao? Vậy thì đưa cho tôn phu nhân đi”.

Kiếm Liên có vẻ quẫn bách, “Mạt tướng không dám, đa tạ thịnh tình của Vương phi, mời Vương phi thu lại vật này”.

Tôi vẫn mỉm cười, “Đây là vật năm xưa Minh Chiêu Hoàng hậu ngự dụng, thế gian chỉ có duy nhất một bộ, giá trị đâu chỉ có là liên thành”.

Kiếm Liên không chút nghĩ ngợi, giọng nói đã có phần hàm chứa tức giận, lớn tiếng nói với tôi: “Mời Vương phi thu lại”.

Tôi đưa mắt nhìn vẻ mặt kiên cường của hắn, trong lòng hiểu rõ.

“Ngô phu nhân nói không sai, Kiếm tướng quân quả nhiên là quân tử lỗi lạc”, tôi vén rèm ra, mỉm cười đứng trước mặt hắn. Kiếm Liên ngơ ngẩn, ánh mắt sáng ngời, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm giao vòng tay cho Ngọc Tú.

“Vương phi khen nhầm, mạt tướng thẹn không dám nhận”. Hắn cúi đầu hành lễ với tôi, thấp giọng nói, “Vương phi không cần lo lắng, mạt tướng mặc dù địa vị thấp sức lực mỏng nhưng sẽ dốc hết khả năng bảo vệ sự an toàn của Vương phi”.

“Thật sao?”, tôi cười cười, đột nhiên giận tái mặt, “Ngươi thân là tướng lĩnh triều đình, mà không cống hiến vì nước, ngược lại gia nhập vào quân phản loạn, đó là bất trung; đã đầu quân cho Ngô Khiêm mà còn làm trái quân lệnh, âm thầm bảo vệ ta, đây là bất nghĩa. Đường đường nam nhi bảy thước, một thân đầy bản lĩnh, tại sao lại làm chuyện bất trung bất nghĩa?”.

Lời tôi chưa dứt, sắc mặt Kiếm Liên đã sớm đại biến, gân xanh trên trán nổi rõ, gương mặt đỏ lên.

Ngọc Tú kinh hãi tới xanh cả mặt, liên tục dùng ánh mắt nhắc nhở tôi đừng chọc giận Kiếm Liên, còn làm động tác thể hiện sẽ nguy hiểm. Tôi làm như không thấy, lạnh lùng đưa mắt nhìn Kiếm Liên, thấy hắn cúi đầu đè chuôi kiếm lại, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, cả người cũng lạnh cứng.

Một hồi giằng co rất lâu, dài tựa đêm lạnh.

Hắn khàn giọng mở miệng, từng chữ từng chữ như bắn ra: “Vương phi nói không sai, Kiếm Liên chưa có ý chí đền nợ nước, hành động cũng là bất trung bất nghĩa, bản thân đáng vứt bỏ. Mỗi người có mệnh riêng, hiện giờ quay đầu đã muộn, Kiếm Liên không còn sự lựa chọn… Mong Vương phi thứ tội!”.

Lời vừa nói ra, hắn không còn che giấu được vẻ bối rối, vội vàng ngẩng đầu đứng dậy, quay người sải bước đi.

“Mệnh do trời, việc do người, nếu như ngươi thực sự nguyện ý quay đầu lại, không bao giờ là muộn”. Tôi nhìn bóng lưng hắn, từ từ nói.

Bước chân hắn hơi chậm lại, thân hình có chút sững sờ.

“Dự Chương Vương trọng dụng người tài, không để ý tới xuất thân, tuấn kiệt anh hùng hỗ trợ lẫn nhau. Ngươi ở dưới bóng Ngô Khiêm nhiều năm, đến nay vẫn là vô tích sự…”, tôi lớn tiếng trách cứ, không cho hắn bất kỳ con đường phản bác nào, “Chẳng lẽ tướng quân mười năm mài kiếm, còn chưa sải chân ra chiến trường nửa bước đã tương tàn đồng bào? Lúc trước Ngô phu nhân nói ngươi kính trọng Dự Chương Vương, mong được đầu quân cho Dự Chương Vương, hiện nay đại quân của Dự Chương Vương gặp nguy, ngươi lại muốn đối địch với Dự Chương Vương sao?”.

Kiếm Liên ngừng bước, bóng lưng cao ngất cứng ngắc như đá, nghe được câu cuối cùng của tôi, vai lại càng run hơn.

Nếu như dùng lợi, dùng lý, dùng nghĩa mà không thể làm dao động suy nghĩ của hắn, tôi cũng hết cách.

Nhìn bóng lưng không nhúc nhích kia, lòng bày tay tôi khẽ rỉ mồ hôi. Tôi biết cơ hội chuyển ngược tình thế nằm ở người này, nếu như lúc này không thể đả động hắn, chỉ sợ sau này không còn cơ hội nữa. Phụ thân đã nói, phàm là người thì đều có nhược điểm… Mà tôi không quen không biết Kiếm Liên này, chỉ có nghe nói hắn sùng kính Tiêu Kỳ, một lòng muốn lập công vệ quốc, khổ nỗi có tài nhưng không gặp thời. Đây là nhược điểm của hắn, là cái duy nhất tôi có thể đánh bại.

Tôi thở dài, “Thành ma thành Phật, hoặc lấy hoặc bỏ, chỉ ở một suy nghĩ mà thôi”.

“Rắc” một tiếng, chuôi kiếm như thể do bị hắn nắm lấy quá sức mà gãy, tiếng vang này khiến tôi cả kinh.

Kiếm Liên xoay người, bình tĩnh nhìn lại tôi, tôi chấn động, cổ họng có chút nghẹn.

Phảng phất như dây cung kéo căng được buông ra, lòng tôi thả lỏng, nhưng mồ hôi lạnh phía sau lưng lại ướt thấm quần áo.

“Ta chỉ nói được đến thế, Kiếm Tướng quân tự thu xếp cho ổn”, tôi hơi hạ thấp người, xoay mình tiến vào phía sau rèm, để lại hắn ngây người tại chỗ.

Đi vào bên trong, tôi vội vàng ôm ngực, chỉ sợ hơi thở dồn dập sẽ để lộ sự lo lắng của mình.

Qua một hồi lâu tôi mới nghe thấy tiếng bước chân nặng nề ra khỏi phòng, dần dần đi xa, ngay cả lời cáo lui cũng quên luôn. Tôi dựa bình phong, lúc này mới thở dài một hơi, cười một tiếng với Ngọc Tú, “Có lẽ chúng ta được cứu rồi”.

Ngọc Tú liên tục vỗ ngực, “Dọa chết người, Vương phi… người sao có thể cả gan như vậy, nếu như làm hắn trở mặt thì sao?”.

Tôi thở dài: “Dù sao cũng đã đến đường cùng, không bằng buông tay đánh cược một lần”.

“Người đó có thực sự đáng tin?”, Ngọc Tú lo sợ mở miệng, vẻ mặt sầu khổ, “Trước mắt Tống tướng quân sống chết chưa rõ, nơi này tính riêng thị nữ theo hầu đã hơn mười người, quân coi giữ bên ngoài lại nhiều như vậy…”.

Tôi trầm mặc, vừa rồi thử thăm dò thuyết phục Kiếm Liên, tôi cũng không nắm chắc được nửa phần thắng, trong lòng bàn tay chỉ có mồ hôi. Kiếm Liên kia nhiều tuổi hơn tôi, cũng là người cầm quân, há có thể bị một cô gái nho nhỏ đả động, đâu thể bị vài lời vừa rồi của tôi làm thay đổi? Nơi dựa dẫm của tôi chỉ có hai, một là hắn ý chí không kiên định, hai là Tiêu Kỳ uy danh hiển hách.

Đối với một tướng lĩnh hèn mọn nhiệt huyết còn trẻ tuổi, cái tên Dự Chương Vương hẳn đã là một thần thoại không thể dao động.

Trước đó tôi dùng tài vật dò xét, nếu như hắn là kẻ tham lam, nhất định không thể tin tưởng được. May mà người này nhân phẩm đoan hậu, tâm tư kín đáo, nếu có thể cho tôi sử dụng, hẳn là nhân tài khó có được… Vừa rồi thấy hắn dao động, tôi liền kịp thời dừng lại, nếu như khuyên nhủ hắn quá gấp, sợ là sẽ khơi ra mâu thuẫn trong lòng hắn, biến thành chuyện xấu.

Cơn sốt do nhiễm lạnh còn chưa giảm, lại bị một phen căng thẳng, tôi không khỏi mệt mỏi rã rời. Ngọc Tú vội vàng giúp tôi nằm ngủ, còn sợ tôi ngủ không yên nên mang chăn gối bên ngoài vào phòng trông coi.

Vừa nằm xuống tôi liền ngẩn ngơ, loáng thoáng thấy một con ngựa tuyệt trần tiến tới, trên lưng là cẩm y thiếu niên tuấn nhã vui vẻ – ca ca đang cưỡi con ngựa cô cô ban thưởng đắc ý phi tới. Lại thấy phụ thân lạnh lùng chắp tay nói: “Thuần phục ngựa thì dễ, thuần phục người thì khó, ngựa mạnh cũng như lương tướng, con đã ngộ ra được đạo thuần phục lòng người chưa?”.

Bên tai như mơ hồ nghe thấy tiếng hỏi của phụ thân: “Con đã ngộ ra được đạo thuần phục lòng người chưa?”.

Tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ, dường như được trở lại những ngày còn ở nhà, có thể kéo ống tay áo cha làm nũng.

“A Vũ đã hiểu…”, tôi lẩm bẩm cười, xoay người ôm chặt chăn, khóe mắt như có nước ấm áp, chợt rơi vào giấc ngủ say.

Một đêm ác mộng kinh tâm.

Canh tư vừa qua, bên tai mơ hồ vang lên tiếng binh đao va nhau, tôi mệt mỏi vùi đầu vào trong chăn, cố gắng xóa bỏ ảo giác mà cơn ác mộng lưu lại.

Đột nhiên nghe được tiếng mở cửa phòng rất vang, có tiếng bước chân của thị nữ lảo đảo xông vào, kinh hoàng kêu lên, “Ngọc Tú cô nương mau tỉnh lại, có người đang tiến vào, mau gọi Vương phi, mau!!!”.

Tôi cả kinh, nhấc mình phục dậy, lấy ngoại bào khoác lên.

“Vương phi đi mau, quân phản bội tới rồi, nô tỳ bảo vệ người xông ra!”, Ngọc Tú chân trần chạy vào, tay cầm một giá cắm nến, không nói lời nào đã muốn kéo tôi chạy ra bên ngoài. Bọn thị nữ thất kinh đi theo phía sau nàng, một đám tóc tai bù xù.

“Vội cái gì!”, tôi quát lớn, hất tay Ngọc Tú ra, “Để ta đứng vững!”.

Một đám hoảng loạn bị tôi làm cho chấn động, đứng yên co rúm lại không biết làm sao. Phía ngoài quả nhiên có tiếng binh đao va chạm, nghe có vẻ không xa, chỉ e sẽ tới đây ngay tức khắc. Trong lòng tôi căng thẳng, gắng hết sức ổn định tinh thần, nhanh chóng suy nghĩ đối sách – người đánh lén hành quán vào ban đêm, nếu không phải giết tôi thì là cứu tôi. Trong thành trừ Ngô Khiêm ra, chưa chắc không có người khác muốn giết tôi. Lúc này là bạn hay là địch khó phân biệt, tuyệt đối không thể mạo hiểm.

Tôi lập tức đi tới bên cửa sổ, thấy binh sĩ thủ vệ ngoài cửa như gặp phải đại địch, đao kiếm đều đã ra khỏi vỏ, liền quay đầu lại thấp giọng nói với mọi người: “Nếu như có xảy ra biến cố, chúng ta thừa dịp loạn xông ra ngoài, dọc theo hành lang đi về phía tây, qua đình Kinh Lan, cầu Khúc Thủy, rồi đài Lưu Thương là tới cửa phụ của hành quán, xưa nay chưa có ai biết. Các ngươi nhớ rõ chưa?”.

Lời nói tôi còn chưa dứt, tiếng kêu đã vang đến cửa. Tới nhanh như vậy!

chuong truoc chuong sau

Advertisements

7 comments on “Nghiệp Đế Vương Chương 20

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s