Nghiệp Đế Vương Phiên ngoại 1


ღ Phiên ngoại 1: Yến yến vu phi

edit & beta: Hàn Phong Tuyết

 

Phiên ngoại SE, chống chỉ định những trái tim yếu đuối. 

Màn sương mù giăng khắp cánh đồng dần dần tan đi dưới ánh mặt trời.

Những bức tường trắng, mái ngói xanh ẩn hiện sau bờ ruộng dâu. Trên cánh đồng, cây dâu bắt đầu đâm những chồi non xanh, tiếng sáo mục từ đâu đó vang lên dằng dặc.

Lý Quả Nhi cõng bó củi, rón rén mở cửa viện ra, nhè nhẹ khe khẽ đặt bó củi ở chân tường, vô cùng cẩn thận.

Bỗng một cành củi trơn tuột ra, lăn xuống sân giếng, làm kinh động con mèo nằm ngủ say bên cạnh cây tử đằng. Con mèo kêu “meo” một tiếng nhảy lên bệ cửa sổ, vươn lưng dài, mệt mỏi nằm xuống đó.

Lý Quả Nhi vội chu môi, phất tay đuổi con mèo đi, lòng thầm mắng con súc sinh không hiểu chuyện này.

Giờ này tiên sinh còn chưa dậy, chỉ cần một tiếng động nhẹ thôi sẽ quấy nhiễu giấc mộng của tiên sinh.

Con mèo hoa miễn cưỡng cuộn đuôi lại, híp mắt nhìn nó.

Lại nghe “cạch” một tiếng, cánh cửa trúc từ từ mở ra.

Tiên sinh đẩy cửa đi ra ngoài, tóc búi cao cài trâm trúc, chỉ mặc trường sam vải trúc bâu, vốn màu xanh thẫm nhưng giặt nhiều lần đã thành bạc phếch, vạt trường sam bị gió thổi khẽ bay bay. Con mèo hoa nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, chạy đến cọ cọ vào chân tiên sinh, cổ họng phát ra những tiếng kêu nho nhỏ như làm nũng.

“Tiên sinh dậy sớm thế!”, Lý Quả Nhi nhếch môi cười, lau tay vào vạt áo, “Ta múc nước cho tiên sinh!”.

“Quả Nhi, ta nói rồi, ngươi không cần phải ngày nào cũng đưa củi tới”, tiên sinh nhìn bó củi trên mặt đất, khẽ nhíu mày, thần sắc vẫn ấm áp, “Những chuyện này đã có Phúc bá làm, ngươi cần chăm chỉ đọc sách, không thể chạy lung tung bên ngoài”.

Lý Quả Nhi cười hì hì, đàng hoàng xuôi tay đứng nghiêm, không dám để lộ vẻ mệt mỏi, chỉ gật đầu nghe.

Tiên sinh nhìn thấy nó như vậy, lắc đầu cười nhẹ một tiếng, từ từ đi đến bên giếng nước.

“Để ta, để ta!”, Lý Quả Nhi tay chân lanh lẹ, đoạt lấy gáo nước, múc nước giếng lên, “Tiên sinh rửa mặt!”.

Tiên sinh cười, gõ một cái lên trán Lý Quả Nhi, “Đọc sách thì không thấy ngươi nhanh như vậy!”.

Quả Nhi vò đầu cười, nhìn tiên sinh vén hai ống tay áo lên, hai tay vốc nước, cúi người rửa mặt.

Bọt nước lăn trên gương mặt tiên sinh, thấm ướt vầng trán. Trên mái tóc đen nhánh lộ ra vài sợi bạc, đã bạc từ lâu rồi.

Ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên gương mặt tiên sinh càng khiến gương mặt trắng nhợt nhạt, nhìn đôi lông mày đen, mũi cao, tóc dài, làm sao cũng không thấy giống người ở chốn thế gian này mà tựa như thần tiên bước ra từ trong tranh. Lý Quả Nhi hơi ngẩn ra, chợt thấy một dòng nước chảy xuống dọc theo gương mặt sắp rơi vào trong vạt áo tiên sinh liền vội vàng lấy khăn tay trong ngực áo đưa tới, rồi lại ngượng ngùng dừng tay, e sợ cái khăn làm bẩn tiên sinh.

Tiên sinh rửa tay, một đôi bàn tay thon dài ngâm trong nước đẹp hơn cả bạch ngọc.

“Tiên sinh đến từ đâu vậy?”, Lý Quả Nhi ngẩn ngơ ngửa cổ. Vấn đề này nó đã hỏi bảy tám lần rồi, nhưng vẫn không kìm được mà hỏi tiếp, biết rõ mỗi lần tiên sinh đều trả lời giống nhau: “Ta đến từ phía bắc”.

Lần này, tiên sinh vẫn không cảm thấy phiền, mỉm cười trả lời hệt như vậy.

Lý Quả Nhi biết, cho dù nó có hỏi thế nào, tiên sinh cũng không cho nó đáp án khác.

Tiên sinh tựa như một điều bí ẩn, không đúng, là câu đố nó nghĩ cả đời cũng không ra.

Trước khi tiên sinh đến đây, thôn này đã hơn một trăm năm không có người đọc sách.

Nói ra thì đây cũng là nơi núi cao nước trong, đất đai phì nhiêu, nhưng lại là vùng xa xôi, ngăn cách thế giới bên ngoài quá xa, rất ít khi có người nơi khác băng núi vượt đèo đến vùng biên giới phía nam này.

Nam nữ già trẻ trong thôn chỉ biết trồng trọt, mặt trời mọc đi làm, mặt trời lặn về nhà, không mấy người biết chữ.

Mấy năm trước, từng có hai người biết đọc sách, nhưng ở không lâu thì rời quê đi xa, không trở về nữa. Người dân ở đây ai cũng chất phác đạm bạc, sống yên vui hài lòng, cần cù trồng trọt trên mảnh đất tổ tiên để lại, nhà nhà cơm áo no đủ.

Mỗi khi có người quê khác tới thì cả thôn đều coi đó là việc trọng đại, nhà nhà tranh nhau đến xem.

Mất một lúc lâu, Lý Quả Nhi cũng nhớ được rõ ràng cái ngày tiên sinh đến. Năm ấy, cha Lý Quả Nhi còn sống, đang lúc chạy vội về nhà tránh mưa lớn thì gặp ba người này ở khe núi.

Tiên sinh cùng nương tử, một lão bộc tóc trắng lạc đường dưới mưa lớn.

Có vẻ như đã đi đường xa xôi, ba người đều lộ ra vẻ tiều tụy mệt nhọc. Tiên sinh nhiễm gió lạnh, bệnh không nhẹ, chỉ bước đi thôi cũng cần nương tử dìu.

Cha Quả Nhi được nhất cái lòng nhiệt tình, vừa nhìn thấy tiên sinh bị bệnh liền dẫn bọn họ về nhà, tìm đại phu giỏi nhất trong thôn đến, cả đêm đi đào thảo dược, cuối cùng cứu được tiên sinh.

Tiên sinh tự xưng họ Chiêm, vì tránh chiến loạn ở phương bắc nên dẫn nương tử và lão bộc đến chỗ này.

Vị Diêu nương kia vừa nhìn đã biết là thiên kim nhà giàu, dù mệt mỏi nhưng vẫn đẹp, nói chuyện rất có khí phái.

Lão bộc tóc trắng khỏe mạnh quắc thước, sức lực có thể so với nam tử tráng niên.

Người trong thôn chưa từng nhìn thấy nhân vật phong thái như thế, già trẻ lớn bé đều rất kính yêu họ.

Người được kính yêu nhất thì gọi là tiên sinh.

Lúc mới đến, tiên sinh mặc quần áo trắng, thần sắc tiều tụy vì bệnh nhưng có một đôi mắt đen hơn núi, dung nhan cho dù có cho nghệ nhân giỏi nhất cũng không vẽ ra được hết vẻ đẹp. Bất luận là nói chuyện với ai, tiên sinh đều mỉm cười, nụ cười ấm áp như gió nam tháng tư, vậy mà trong ánh mắt lại cứ ẩn hiện nỗi buồn miên man, tựa như vui rồi tựa như buồn thương.

Sau khi tiên sinh khỏi bệnh, thân thể vẫn suy yếu, liền ở lại trong thôn dưỡng bệnh.

Tới nay đã được bốn năm.

Người trong thôn giúp họ xây một căn nhà nhỏ. Nữ dạy Diêu nương cách thêu thùa nấu nướng, nam giúp đưa củi lửa, lương thực; nhà ai giết lợn mổ trâu cũng không quên đưa cho tiên sinh một phần… Mọi người đều một lòng muốn tiên sinh ở lại.

Bởi vì, tiên sinh dạy chữ cho bọn trẻ biết đọc sách.

Mới đầu ở tại Lý gia, tiên sinh nhàn rỗi dạy chữ cho Lý Quả Nhi. Hàng xóm xung quanh biết được cũng đưa con cái tới, một đồn mười, mười đồn trăm, trẻ nhỏ đến cửa học mỗi ngày một nhiều.

Diêu nương rất yêu trẻ nhỏ.

Lúc tiên sinh dạy học trong nhà trúc, Diêu nương lẳng lặng ngồi ngoài hiên may quần áo cho bọn nhỏ.

Trẻ nhỏ trong thôn quen nô đùa trèo leo, quần áo bẩn rách là chuyện bình thường, người lớn cũng không thèm để ý, để mặc chúng thích làm gì thì làm.

Nhưng tiên sinh thích sạch sẽ chỉnh tề, cùng là áo vải giày vải, nhưng ở trên người tiên sinh thì hằng ngày không có chút bụi bẩn.

Mỗi ngày sau giờ Ngọ, bọn trẻ đến nhà trúc, Diêu nương luôn tươi cười chia bánh ngọt cho cả đám, nhìn thấy đứa bé tay chân bẩn bụi đất, áo quần không ngay ngắn là cẩn thận rửa tay rửa mặt cho, sau lại cởi áo rách của bọn chúng mang đi vá.

Trong đám trẻ có một đứa tên Hổ Đầu, mới chín tuổi thôi đã cao ráo khỏe mạnh, nhưng lại bướng bỉnh, suốt ngày trèo tường đánh nhau với chim. Mẹ Hổ Đầu đã chết nhiều năm, trong nhà chỉ có cha nó và đệ đệ tấm bé, cũng không có họ hàng trông nom, lúc nào trông nó cũng như con khỉ bẩn thỉu.

Lúc đầu, Hổ Đầu bị cha nó đưa tới học chữ, nhưng chớp mắt cái đã không thấy bóng dáng đâu nữa.

Sau lại thấy Diêu nương làm bánh ngọt cho ăn, nó mới quay trở lại.

Dần dần, Hổ Đầu càng ngày càng chăm chỉ, thường xuyên sáng sớm chạy tới bám lấy Diêu nương, đòi Diêu nương may vá áo cho nó.

Có mấy lần Lý Quả Nhi tình cờ nhìn thấy Hổ Đầu cố ý làm rách tay áo ở tường rào rồi chạy đi tìm Diêu nương.

Lý Quả Nhi len lén nói cho Diêu nương, bảo Hổ Đầu hư, Diêu nương lại mỉm cười, cúi đầu thở dài, “Hổ Đầu nhớ mẹ”.

Diêu nương và tiên sinh đều là người cực kỳ hiền hòa.

Tiên sinh chưa bao giờ cao giọng nói chuyện với ai, cho dù có đứa bé không ngoan gây chuyện, tiên sinh cũng không khiển trách, nhưng có thể khiến cho những đứa bướng bỉnh nhất trong thôn phải nghe lời.

Duy chỉ có ở trước mặt Phúc bá vừa già vừa mập, bọn nhỏ mới không đứa nào dám ương bướng.

Phúc bá không thích nói chuyện, không hay cười.

Xưa nay chỉ cúi đầu làm việc, trên mặt không thể hiện vẻ vui buồn, lúc nhìn người thường nheo mắt, thi thoảng cất giọng nói chuyện thì nghe rất khác người thường, khàn khàn, lạnh như băng, không ai dám thân cận.

Người già trong thôn phần lớn đều hiền lành ôn hòa, chưa từng thấy ai kỳ quái như vậy.

Đứa trẻ nào bướng bỉnh với tiên sinh, chỉ cần nhìn thấy Phúc bá là sợ đến im bặt co rúm người lại.

Nhưng Lý Quả Nhi không sợ Phúc bá, ngược lại, nó sùng bái Phúc bá gần bằng tiên sinh.

Có một đêm, Quả Nhi trốn ra ngoài từ cửa sau, hẹn Hổ Đầu ra bờ sông mò cua.

Ban đêm, cua trong hang đều bò ra hóng mát, trên khắp bãi sông toàn cua là cua, đi một lúc là được non nửa cái giỏ.

Hôm ấy nhà trúc còn chưa dựng xong, cả nhà tiên sinh vẫn ở tại Lý gia.

Phúc bá ở một mình trong gian nhà gỗ ở hậu viện.

Đêm đó, cửa sau bị khóa, Lý Quả Nhi chỉ đành trèo tường vào, không ngờ bị trượt chân, ngã bổ nhào xuống. Ngã như vậy, cho dù có sống được thì cũng chảy máu đầu.

Song, Lý Quả Nhi không bị thương.

Nó ngã vững vàng trong ngực Phúc bá.

Chỉ trong thời gian nháy mắt, trước khi nó ngã, ở chân tường rõ ràng không có bóng người nào.

Một đứa nhóc choai choai được Phúc bá đỡ lấy nhẹ như ôm bao tải không.

Lý Quả Nhi còn đang choáng váng đầu óc, người đã ngồi vững trên mặt đất.

Phúc bá không nói một lời, xoay người đi, dưới ánh trăng, thân thể vẫn hơi khom, tóc bạc trắng.

“Mấy ngày mưa liên tiếp, cuối cùng cũng ngừng rồi”, tiên sinh lau khô mặt, ngửa đầu nhìn sắc trời một lát, nheo mắt mỉm cười.

Lý Quả Nhi ngây ngốc gật đầu, trong lòng lại nghĩ, trời mưa thật tốt, không cần giúp mẫu thân phơi bông.

Lại nghe tiên sinh cười nói: “Quả Nhi, hôm nay chúng ta đi phơi sách”.

“Hả?”, Lý Quả Nhi sửng sốt, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc xị ra.

Nhưng lời tiên sinh không thể không nghe.

“Được rồi, ta đem sách ra”, Quả Nhi vén tay áo lên, âm thầm làm mặt quỷ.

Tiên sinh quay đầu lại gọi vào trong nhà, “A Diêu, mang sách của ta ra đây, đã ủ trong nhà lâu lắm rồi…”.

Cửa sổ mở ra, Diêu nương đang búi tóc dở, một tay cầm trâm, một tay chống cửa sổ nói: “Chàng nói nghe dễ dàng thật đấy, mấy cái rương lớn, phải đợi Phúc bá về mới chuyển hết được”.

“Chờ ông ấy câu cá quay về thì mặt trời lặn lâu rồi”, tiên sinh không thèm để ý, lúc bướng bỉnh cũng không khác gì đứa trẻ.

Diêu nương không lay chuyển được ý tiên sinh, chỉ đành ra ngoài hỗ trợ.

Con mèo hoa đi theo bên chân Diêu nương, kêu meo meo.

Tiên sinh chuyển sách từ trong nhà ra, Diêu nương cẩn thận lau bụi đi, phân thành từng loại. Quả Nhi tay chân nhanh lẹ, ôm từng chồng từng chồng ra sân phơi… Ba người ai làm việc nấy, vừa nói vừa cười, rất vui vẻ.

Sân không quá rộng, từng cuốn sách dày mở ra trên bàn đá, trên bờ đá, trang sách bị gió thổi lật qua lật lại, trong viện tỏa ra mùi mực thơm, như thể nhà nhà đều học chữ vậy.

Ánh nắng sớm chiếu qua cây hòe già trước sân, trên đất hiện lên những vầng sáng loang lổ.

Bất giác đã bận rộn một hồi lâu.

Tiên sinh ngồi thẳng lên, trên trán lấm tấm mồ hôi, gò má tái nhợt vì nóng mà hơi ửng hồng.

“Nghỉ một lúc đi”, Diêu nương đón lấy chồng sách trong tay hắn, cười một tiếng.

Hắn gật đầu, nhìn Diêu nương, điềm nhiên mỉm cười, “Nàng mệt rồi?”.

Diêu nương cười mà không nói, đưa ống tay áo lên lau mồ hôi cho hắn.

Hắn nhẹ nhàng cầm tay Diêu nương, khép từng ngón tay lại trong lòng bàn tay mình, nhè nhẹ vuốt mu bàn tay nàng.

Đôi bàn tay trong trí nhớ vẫn như vậy, ngày xưa cưỡi ngựa giương cung, mà nay giặt giũ làm lụng cũng không chai đi, mịn màng như thiếu nữ khuê các. Trước kia, hắn cảm thấy tiếc nuối, cảm giác bàn tay nữ tử vốn nên mềm mại hồng hào, không nên dần chai sạn đi. Trước kia… Hắn bỗng buông tầm mắt cười một tiếng, lặng lẽ thở dài, xua tan đi hình bóng trong đầu, chỉ nắm chặt tay thê tử hơn… Không có trước kia, không có trước kia…

Diêu nương không nói gì, để mặc cho hắn nắm tay, khóe môi hé nụ cười.

Cửa viện khép hờ bỗng kêu “cạch” một tiếng.

Chợt nghe thấy tiếng hô mừng vui của Lý Quả Nhi, “Hổ Đầu, La đại thúc… A, La nhị thúc cũng tới kìa!”.

Ngoài cửa vang lên tiếng cười chất phác, “Tiên sinh có nhà không?”.

Tiếng nói chuyện vang lên, bước chân cũng đã vào trong viện.

Diêu nương vội rút tay ra, vén tóc xoay người nhìn ra ngoài, chỉ thấy Hổ Đầu bị cha nó lôi vào, bên cạnh có một hán tử vóc người cao lớn, diện mạo rất giống cha Hổ Đầu, hai tay mang theo một cái túi.

Trong viện phơi đầy sách, gần như không còn chỗ đặt chân, Diêu nương vội mời khách vào trong nhà ngồi.

Cha Hổ Đầu lại chỉ đứng ở sân, xoa xoa tay, ấp úng nói: “Tiên sinh, hôm nay ta dẫn Hổ Đầu tới cám ơn ngài…”.

Hán tử hào sảng này không giỏi nói năng, mỗi lần gặp tiên sinh cũng cung kính khác thường, hôm nay lại rụt rè là lạ.

“La đại ca nói gì vậy, nhờ huynh chăm nom nhiều chuyện, sao phải khách khí thế”, Diêu nương cười nói.

Tiên sinh cũng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu, sắc mặt hơi lãnh đạm.

Thái độ Hổ Đầu cũng khác thường, e dè núp sau lưng cha, xị mặt vẻ tức giận.

Hán tử đứng bên cạnh khom người chào tiên sinh, “Tại hạ La Nhị, đa tạ tiên sinh đã phí tâm vì Hổ Đầu mấy năm nay”.

“Đây là nhị đệ ta, những năm qua buôn bán ở ngoài, hôm qua vừa về nhà, mới sáng sớm ra đã muốn đến bái vọng tiên sinh”, La Đại cười trừ. La Nhị gương mặt có vẻ phong sương, thần thái cử chỉ khôn khéo hơn người trên núi, dù sao cũng là người vào nam ra bắc, hiểu rộng biết nhiều, đối với tiên sinh cũng cung kính hữu lễ.

“Không cần đa lễ”, thần sắc tiên sinh vẫn lạnh nhạt, nâng tay nhẹ đáp lễ.

Diêu nương nhìn tiên sinh rồi cười nói với huynh đệ họ La, “Ta nghe Quả Nhi nói, La nhị ca lần này hồi hương là muốn dẫn Hổ Đầu đi học việc?”.

“Đúng là như vậy”, La Nhị gật đầu, nhìn Hổ Đầu một cái, bùi ngùi nói: “Đứa bé này từ nhỏ không có mẹ, trời sinh tính tình ương bướng, mấy năm nay đi theo tiên sinh học chữ đều lãng phí cả. Đại ca muốn nó đi theo ta, ra ngoài xem một chút. Ta cũng nghĩ, cả đời không thể cứ ở mãi trong núi được. Cuộc sống bây giờ càng lúc càng tốt, dân sinh thái bình, không như loạn thế trước kia. Đứa bé này ra ngoài, nói không chừng có thể gặp chuyện tốt…”.

Tiên sinh khẽ nhíu mày, cũng không nói lời nào, ánh mắt nhẹ lướt qua gương mặt La Nhị.

La Nhị bị nhìn như vậy, những lời hay nghĩ sẵn trong bụng bỗng không nói ra được.

Không khí có chút kỳ lạ, Diêu nương cũng im im.

“Con không đi, con muốn theo tiên sinh học chữ!”, Hổ Đầu đột nhiên cất tiếng phá vỡ sự lúng túng lúc này.

Tiên sinh ghé mắt nhìn nó, tựa như muốn mỉm cười, nhưng nét mặt có vẻ rầu rĩ.

Diêu nương nhìn Hổ Đầu, cười dịu dàng, thở dài nói: “Cha ngươi tính thế cũng tốt, tiên sinh… chỉ là không nỡ để ngươi đi”.

Hổ Đầu cúi mặt không nói lời nào.

La Đại bắt đầu xoa xoa tay như thể mình đã nói gì sai khiến tiên sinh không vui, không biết nên làm thế nào cho phải.

La Nhị chỉ cảm thấy ánh mắt lành lạnh của tiên sinh như thể đâm thủng sự đời, không gì không thấu.

“Hổ Đầu vẫn chưa được mười tuổi, sau này đi ra ngoài nhớ phải chăm chỉ đọc sách, không thể bỏ nửa chừng”, Diêu nương cúi người chỉnh áo cho Hổ Đầu.

Tiên sinh quay lưng lại, mặc nhiên nhìn đống sách phơi trong sân, xuất thần.

Diêu nương bất đắc dĩ, áy náy cười một tiếng với huynh đệ La gia.

Tiên sinh lại nhạt giọng cất tiếng.

“Cuộc sống bên ngoài quả thật rất tốt?”.

La Nhị thấy tiên sinh nói thì thở phào một hơi, vội cười nói: “Tiên sinh sống trong núi nên có điều không biết, kể từ khi Thánh thượng khai quốc đến nay, đại xá thiên hạ, giảm thuế miễn tòng quân, khai thác đất hoang biên cương, bố trí ổn thỏa cho dân lưu lạc. Những người bỏ nhà chạy nạn năm xưa hôm nay phần lớn đã về quê an cư lập nghiệp, chuyên cần trồng trọt, cuộc sống khá giả lên từng ngày”.

Tiên sinh đứng yên, không nói gì.

La Nhị nhìn Diêu nương, thấy nàng cúi đầu im lặng thì nói tiếp, “Những người bần hàn trước kia, ngoại trừ binh lính đánh giặc thì không hy vọng có đường công danh, hôm nay Thánh thượng lập Trường thu tự khắp nơi, chọn lựa những người hiền đức, rất nhiều người xuất thân hàn vi đã được chọn vào kinh thành rồi…”.

La Đại nghe cái hiểu cái không, hăng hái hỏi: “Trường thu tự là chỗ nào? Là chùa sao? Những người được chọn sẽ phải làm hòa thượng?”.

“Đương nhiên không phải làm hòa thượng”, La Nhị dở khóc dở cười, nhưng cũng lắc đầu nói không biết Trường thu tự là gì.

Lại nghe tiên sinh chắp tay, nhẹ giọng nói: “Trường thu là cung danh của Hoàng hậu thời Hán, mượn danh này xây trường thì gọi là Trường thu tự. Thị giám tức là thị quan trong cung, cũng là người thân tín của Đế hậu, tuyên ý chỉ, lo sự vụ”.

Huynh đệ La gia bừng tỉnh đại ngộ.

“Tiên sinh không bước chân ra khỏi nhà sao biết được chuyện thiên hạ? Thật là cao nhân!”, La Nhị thán.

Tiên sinh nhẹ xoay người lại, nở nụ cười có chút cay đắng, “Nếu thật như ngươi nói… hắn, quả thực không tệ”.

La Nhị nghe không rõ, chỉ biết tiên sinh nói không tệ, có ý là tán thành thì như được khích lệ, cứ thao thao bất tuyệt… kể từ lúc Thánh thượng khai quốc, nói đến chuyện hàng phục người Bắc Man, còn nói lúc Giang Hạ Vương về triều long trọng thế nào. Hắn chưa từng vào kinh, chỉ nghe người ta nói thế, lời nói trong miệng người dân truyền tai nhau càng khiến câu chuyện trở nên thần kỳ, Giang Hạ Vương được nhắc tới chẳng khác nào thần tiên hạ phàm.

La Đại, Hổ Đầu và Lý Quả Nhi nghe mà cứ há hốc miệng.

La Nhị nói đến đắng khô cả miệng, nuốt nước bọt, vỗ tay, nhướng mày nói: “Sau khi Giang Hạ Vương về triều, lập tức được thăng làm Thái phó”.

“Thái phó là cái gì?”, Lý Quả Nhi cắt ngang lời hắn.

“Chính là sư phụ của Thái tử, tiên sinh dạy điện hạ đọc sách”, La Nhị vừa nói vừa nhìn tiên sinh đang đứng chắp tay, vẻ kính mến.

“Vậy điện hạ là cái gì?”, Hổ Đầu ngây người hỏi.

La Nhị ngẩn ra, còn chưa kịp trả lời, Diêu nương đã cắt lời, “Rồi, rồi, những lời này nói ba ngày ba đêm cũng không hết. Cũng không còn sớm nữa, hai vị không bằng ở lại ăn chút cơm dau rưa”.

Huynh đệ La gia vội vàng muốn từ chối, Diêu nương lại không nói gì, cứ thế lôi Hổ Đầu và Lý Quả Nhi đi nấu cơm.

Tiên sinh cũng mỉm cười, thần sắc hòa nhã hơn rất nhiều, không lãnh đạm như lúc trước nữa.

Thấy nói lời khiêm tốn không được, La Nhị vội lấy ra bao tơ lụa tốt, hai tay dâng lên, “Đây là tâm ý của hai huynh đệ chúng tôi, cảm tạ sự trông nom của Tiên sinh và nương tử. Thứ này hơi thô kệch, hy vọng nương tử không chê”.

Diêu nương không chịu nhận, bảo hắn mang về may quần áo mới cho Hổ Đầu.

La Nhị cũng cười, “Nương tử chớ ghét bỏ, hai miếng vải này quả thực có chút đơn giản, chẳng qua là lúc này còn đang trong kỳ quốc tang, không thể mặc đồ xanh đỏ, cũng chỉ được như vậy…”.

Diêu nương ngẩn ngơ, “Quốc tang?”.

“Đúng vậy, quốc tang đã nửa năm, vẫn chưa hết kỳ để tang”, La Nhị giải thích, “Ở đây xa xôi, chuyện quốc tang lớn như vậy cũng khó truyền tới, hai vị không biết là phải”.

Thấy thần sắc Diêu nương có vẻ hốt hoảng, La Nhị lại muốn giải thích, bỗng nghe tiên sinh nói: “Là Thái hoàng Thái hậu hoăng?”.

La Nhị lắc đầu: “Thái Hoàng Thái hậu đã hoăng từ mấy năm trước”.

Giọng Diêu nương chợt chói tai, “Đó là…”.

“Là Kính Ý Hoàng hậu”, La Nhị thở dài nói, “Người ta nói hồng nhan bạc mệnh, không ngờ tới quốc mẫu…”.

Lời hắn còn chưa hết, đã nghe phía sau “bộp” một tiếng.

Tiên sinh vốn chắp tay đứng ở cửa, sau lưng còn một chồng sách chưa xếp, không biết vì sao bị tiên sinh đánh rơi.

Chồng sách đầy bụi bặm, xốc xếch lả tả rơi đầy đất, mùi bụi xông thẳng vào mũi.

Cửa lớn trong phòng đang mở, một trận gió lớn thổi qua, những trang sách ào ào lật tung.

Một đống giấy cũ không biết viết gì kẹp trong sách rơi ra ngoài, bị gió thổi bay tán loạn.

Lý Quả Nhi phản ứng nhanh nhất, kêu lên một tiếng, vội chạy qua nhặt.

Những trang giấy cũ ố vàng, mỏng tang bay theo gió, đập vào cánh cửa, càng bị gió thổi loạn lên.

La Nhị phục hồi lại tinh thần, thấy giấy tờ lộn xộn trên đất thì vội gọi Hổ Đầu đi nhặt cùng.

“Tiên sinh, tiên sinh, tờ này rơi xuống giếng…”, Lý Quả Nhi đứng ngoài sân vội kêu to.

Quay đầu lại, tiên sinh mặc thanh sam đơn bạc vẫn đứng thẳng tắp tại chỗ, tay dừng lại trong không trung, ngây ngốc nhìn trang giấy bay múa trước mắt, đáy mắt trống rỗng. La Nhị cất tiếng gọi hắn, ánh mắt hắn lại cứ đăm đăm nhìn về phía xa, lướt qua tường viện, lướt qua hàng rào, lướt qua mây trên trời… Ánh mặt trời rực rỡ chiếu qua cửa sổ, khiến người nhìn hoa mắt.

Gương mặt tiên sinh, dưới ánh mặt trời, không một chút huyết sắc.

Bên tai Diêu nương văng vẳng bốn chữ “Kính Ý Hoàng hậu”, chỉ cảm thấy tất cả không phải là thật, bản thân như thể rơi vào trong mộng, khi tỉnh lại, trước mắt đã là cảnh tượng sách rơi đầy đất, giấy toán loạn… Một tờ giấy xoay vòng, nhè nhẹ lướt qua mái tóc nàng, rơi xuống trước chân người nọ.

Hắn vẫn đứng bất động, ngây ngốc, như thể không nhìn thấy gì cả.

Diêu nương há miệng định gọi tên hắn, nhưng tiếng bị nghẹn ở cổ.

Lại thấy hắn rốt cuộc có phản ứng, chậm rãi cúi người, đưa tay định nhặt tờ giấy dưới chân lên.

Rõ ràng ở ngay trước mắt hắn, có thể với tay tới, nhưng tay hắn lại run rẩy, mấy lần vẫn không bắt được tờ giấy vàng ố.

Diêu nương không kìm được nữa, bước nhanh tới, cúi người nhặt tờ giấy lên.

Hắn không nhặt được, bàn tay dừng lại trong không trung, quên cả co về.

Diêu nương thả giấy vào trong tay hắn, cho hắn cầm lấy… Tay hắn run lên, giấy lại rơi xuống đất.

Không đợi Diêu nương đưa tay đỡ, hắn bấu vào khung cửa, chầm chậm đứng lên, cất bước đi ra ngoài.

“Tiên sinh!”, La Nhị bàng hoàng gọi hắn.

Hắn không quay đầu lại, chân bước đi như phù phiếm, vừa ra cửa, thân thể đã lảo đảo một cái.

La Nhị vội vàng muốn đi đỡ, lại nghe Diêu nương buồn bã nói: “Đừng đi”.

Quay đầu lại, thấy Diêu nương ngã ngồi trên đất, sắc mặt lộ vẻ sầu thảm, nở nụ cười yếu ớt, “Đừng làm phiền chàng”.

Hổ Đầu và La Đại đứng sững sờ một bên lúc này mới phục hồi tinh thần.

La Đại không biết đệ đệ mình vừa nói sai cái gì, mặt lập tức đỏ bừng.

Hổ Đầu ngồi xổm xuống nhặt tờ giấy dưới đất lên, sợ hãi đưa cho Diêu nương, “Diêu nương đừng khóc”.

Diêu nương chấn động, đưa mắt nhìn Hổ Đầu, mặt giãn ra hé nụ cười, “Ta đâu có khóc…”.

Lời chưa dứt đã cảm thấy trên mặt có thứ gì âm ấm, ươn ướt.

Nhận lấy tờ giấy kia, phía trên là những dòng chữ mảnh dẻ viết ngoáy. Hắn viết lúc mới đến đây, sau khi khỏi bệnh…

Yến yến vu phi

Si trì kỳ vũ

Chi tử vu quy

Viến tống vu dã

Chiêm vọng phất cập

Khấp thê như vũ

Yến yến vu phi

Hiệt chi hàng chi

Chi tử vu quy

Viễn vu tương chi

Chiêm vọng phất cập

Trữ lập dĩ khấp

Yến yến vu phi

Há thướng kỳ âm

Chi tử vu quy

Viễn tống vu nam

Chiêm vọng phất cập

Thực lao ngã tâm

Trọng thị nhâm chỉ

Kỳ tâm tắc uân (uyên)

Chung ôn thả huệ

Thục thận kỳ thân

Tiên quân chi tư

Dĩ húc quả nhân.

“Yến yến phi phi” lấy từ bốn bài “Yến yến” trong Quốc phong – Bội phong – Thi kinh (Khổng Tử), mặc dù có ý ám hiệu, nhưng cũng không nhất định là Tử Đạm viết cho A Vũ, vì đây là bài thơ một nam tử dùng để đưa tiễn muội muội đi lấy chồng xa.

Mặc dù về sau cũng có người dùng bài thơ này để tiễn cô gái mình yêu mến đi lấy chồng xa, nhưng tôi dùng nó ở đây bởi vì cảnh ly biệt trong thơ rất phù hợp với tâm trạng Tử Đạm.

Sau khi Tử Đạm đi xa đã dùng tâm tình nào để hoài niệm A Vũ, là chúc phúc hay là bất lực, là đau thương hay là ngưỡng mộ, là chưa buông hay là nhung nhớ… có lẽ đều đủ cả, giống như bài “Yến yến” này.

Phiên dịch như sau:

Chim én bay về bay đi, có trước có sau. Cô nương của ta đi lấy chồng xa, tiễn đến ngoại thành thì chia tay. Nhìn trông không thấy bóng dáng đâu nữa, lệ rơi như mưa khó ngừng.

Chim én bay về bay đi, chợt hạ thấp chợt vút cao. Cô nương của ta đi lấy chồng xa, đưa nàng đoạn đường xa xăm. Nhìn trông không thấy bóng dáng đâu nữa, ngây người lệ rơi đầy mặt.

Chim én bay về bay đi, chợt xuống chợt lên. Cô nương của ta đi lấy chồng xa, đưa nàng đưa đến phương nam. Nhìn trông không thấy bóng dáng đâu nữa, lòng ta đau thương vô cùng.

Cô nương có thể gánh trọng trách, suy xét mọi sự kỹ lưỡng. Từ ái và dịu dàng, làm người thiện lương thận trọng. Phải nhớ ân đức người xưa, là lời dặn dò của nàng.

chuong truoc chuong sau

Advertisements

8 comments on “Nghiệp Đế Vương Phiên ngoại 1

  1. Em thích Tử Đạm vô cùng. Nếu 2 ng` đến vs nhau, chắn c/s sẽ thật hạnh phúc. Tội họ, yêu nhau mà gặp thời loạn, tình duyên lỡ dở, để lại trong lòng cả 2 vết sẹo nhức nhối mà chẳng nỡ quên. Còn nam chính Tiêu Kỳ, anh rất tuyệt, thế nhưng em cảm tưởng anh bị tác giả thần thánh hóa hơi quá mức, nên ko thật “người”, vì anh ko còn gì để chê. A Vũ thì khỏi bàn, 1 bông hoa chói lọi vững vàng giữa dòng đời, rất thực, rất tình giữa 1 dàn nữ chính bèo bọt một màu trôi nhan nhản. Chị làm theo trái tim mách bảo, dù thực tế việc đó rất tàn nhẫn, nhưng tất cả đều là vì chồng, vì con, vì những ng` quan trọng nhất cuộc đời. Nào ai có thể nỡ trách, nỡ ko yêu, ko thích 1 ng` con gái như vậy chứ? Lời dịch trau truốt, mượt mà, làm em cứ có cảm giác mình thật sự hiểu và cảm đc suy nghĩ, hành động của nhân vật, rất thật. Cảm ơn ss HPT vì 1 tác phẩm tuyệt vời :* *bắn tim* *thơm chụt choẹt*

    Liked by 1 person

  2. Đọc một mạch ba ngày hôm nay truyện nhà bạn. mắt cay xè, truyện này đọc quả thực đau tim, không có ngược tâm, không có hiểu lầm mà sao thấy đau thế 😦 Mỗi một số phận đều gây thương cảm vô cùng.
    Tớ biết ngoại truyện SE nhưng vẫn đọc, đã chuẩn bị tinh thần rồi, tớ muốn biết những người còn lại sống thế nào. Thật may là Tử Đạm có thể hưởng nửa đời còn lại với cuộc sống này, đây mới là cuộc sống hợp với anh ấy. Cũng thật may vì sau bao biến cố tác giả đã không để Tử Đạm biến chất, vẫn là con người khí khía tao nhã ấy, ko vương bụi trần, dù khổ đau nhưng cũng được thấy ánh sáng cuối đường. Đây có lẽ là người duy nhất không thay đổi trong cả câu chuyện. Suốt cuộc đời chàng sống với tấm lòng ấy, kí ức ấy, tính cách ấy, hơi cố chấp nhưng cuối cùng cũng được hạnh phúc dù hạnh phúc không hoàn toàn trọn vẹn. Có điều chàng ấy sống trong quá khứ hơi lâu nên đoạn đời trước mới khổ đau như thế, cũng làm sao trách được, những năm tháng đằng đẵng nơi hoàng lăng có lẽ A Vũ là phần kí ức đẹp nhất, là ánh sáng lung linh nhất giúp chàng vượt qua nên yêu hận mới sâu sắc như vậy. Không như A Vũ, vào lúc nguy nan sinh tử lại tìm được tri kỉ, tìm được đôi cánh bảo vệ che chở của Tiêu Kỳ.
    Còn về cặp chính thì chỉ có một câu thôi: tuyệt phối :* Tớ thích Tiêu Kỳ lắm, cảm động tình cảm của hai người nữa, truyện này thực ra rất buồn, ngoại trừ những đoạn tình cảm ân ái của hai vợ chồng ra thì còn đều rất buồn, rất nuối tiếc +_+ Đọc nặng lòng lắm, không có hạnh phúc nào trọn vẹn, hạnh phúc của người này có lẽ phải đổi bằng khổ đau của người kia, có vay có trả, được mất khó nói, chỉ là không thẹn với lòng!

    Liked by 1 person

  3. Tử Đạm, Tử Đạm, hy vọng anh hãy sống cho tốt, đừng để phụ người bên cạnh. Haizzz, thế mới nói thích truyện ngôn tình nhưng không bao giờ muốn tình yêu. Quá đau khổ! ^^

    Liked by 1 person

Mỗi ngày tớ đều chờ comment của các bạn, làm ơn làm phước comment đi nào!!! ^_^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s